Chương 678: Một gã luôn chơi xấu khi đánh cờ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 678: Một gã luôn chơi xấu khi đánh cờ

Đại Bình An!

Người áo xanh thong thả bước tới, ánh nắng chiếu lên người hắn.

Hắn lười nhác bước đi,

Mèo con thấy hắn, bốn cái chân ngắn nhanh vọt tới.

Nhưng mà chạy được một nửa, bỗng ý thức được điều gì.

Thế là mèo lập tức dừng lại, ngồi im lặng tại chỗ.

Ngẩng đầu, chờ Đại Bình An đi tới.

Mèo con không chỉ là một chú mèo cực kỳ có lòng tự tôn, mà còn là một chú mèo rất hướng nội.

Không thể để Đại Bình An nhìn ra chút nào lo lắng và nhớ nhung của mình.

Lý Bình An đi tới, cười nhạt.

Vươn tay, gãi gãi cằm mèo con.

Mèo con ngẩng đầu ca, để hắn có thể gãi cả mặt mèo.

“Giải quyết xong rồi sao?”

“Lão Ngưu đâu?”

“Đi ngủ rồi, vừa nãy tiên tử lừa được nhiều người lắm, nếu không trâu trâu sẽ gặp xui xẻo” “Thật sao, tiên tử giỏi quá.

Nói rồi bèn tìm tới Lão Ngưu đang ngủ.

Lý Bình An cũng ngáp một cái, tựa lên người Lão Ngưu.

Mèo con lấy cá ra: “Ngươi ăn…”

“Tại hạ không đói bụng, mấy ngày này Miêu Miêu tiên tử có đọc sách không?”

‘Vậy thì tốt rồi.” Lý Bình An nói: “Tại hạ rất buồn ngủ, để tại hạ ngủ một hồi đã” “Ừm, vậy ngươi ngủ đi.

Chưa đầy một lát đã ngủ thiếp đi.

Mèo con đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm Đại Bình An xa cách đã lâu này. Béo? Gầy?

Hình như là không có gì thay đổi cả.

Mèo con nghiêng đầu, dùng móng vuốt chọc chọc Đại Bình An.

Là thật.

Lại qua một lúc sau, mèo con đưa tay, đặt dưới mũi Lý Bình An.

Ừm, vẫn còn thở….

Lý Bình An quả thật hơi mệt….

Ở lại Nam Thông hơn một tháng, cuối cùng cũng giải quyết ổn thỏa chuyện này.

Triệu Linh Nhi tuy có ý đồ hành thích hoàng đế, nhưng bị ảnh hưởng bởi thân phận của nàng.

Việc này không công khai ra, chỉ âm thầm xử lý.

Triệu Linh Nhi là đại quan Nhất phẩm của triều đình, đại thần cốt cán của quốc gia.

Đứng đầu, giải quyết tất cả mọi chuyện của ba tỉnh Nam Thông.

Những năm này, Nam Thông vốn đã không yên bình.

Nếu chuyện tổng đốc đương nhiệm, mưu đồ tạo phản muốn giết hoàng đế bị truyền ra, chưa nói đến chuyện bị người đời chê cười, không biết còn gây ra hỗn loạn đến nhường nào.

Thứ hai, Triệu Linh Nhi chính là học sinh của Hoài Lộc Thư Viện.

Đệ tử Nho gia.

Cho dù là như thế nào, cũng phải nể mặt Hoài Lộc Thư Viện.

Việc này mà truyền ra ngoài, có người xấu tính lan truyền ra, e rằng sẽ tạo ra mâu thuẫn gay gắt giữa Hoài Lộc Thư Viện và Hoàng gia.

Khó tránh khỏi có suy nghĩ xa vời, cho nên chuyện ám sát lần này còn phải suy nghĩ về Hoài Lộc Thư Viện ở phía sau.

Bởi vậy, chuyện này có thể hóa lớn cũng có thể hóa nhỏ.

Sau khi nữ đế cân nhắc nhiều mặt, lựa chọn âm thầm xử lý việc này.

Chỉ có vài người ở tầng lớp cấp cao mới biết chuyện.

Bề ngoài thì nói, Triệu Linh Nhi vì một số lý do mà đánh mất chức Tổng đốc Nam Thông.

Sau đó, Hoài Lộc Thư Viện và Hoàng ra cùng đặt ra mức phạt cho Triệu Linh Nhi.

Ôm kiếm tiến về phía Bắc tới Trấn Yêu Quan, canh giữ biên ải.

Cả đời không được rời khỏi.

Chuyện này liên lụy không nhỏ đến những người khác, quan trường Nam Thông ít nhiều đều nắm được một số tin tức.

Người nào người ấy đều như chim sợ cành cong, sợ liên lụy đến mình.

Nhưng mà cũng may, cuối cùng tất cả đều bình an vô sự.

Ngay cả mấy đại gia tộc trực tiếp tham gia chuyện này đều không bị xử lý trực tiếp.

Hiện nay, thiếu Triệu Linh Nhi, chuyện quan trọng nhất bây giờ là ổn định lại tình hình ở Nam Thông.

Từ xưa nay Liễu Vận làm việc luôn không bị cảm xúc không chế.

Cho dù là trả thù, cũng phải tìm một thời cơ thích hợp, nhổ cỏ tận gốc.

Tuy là vậy, nhưng chuyện này có sức ảnh hưởng không nhỏ.

Trong triều, chia làm ba phe thế lực là Khâm Thiên Giám, Hoài Lộc Thư Viện và Quốc Tử Giám.

Kiềm chế lẫn nhau, chống lại lẫn nhau.

Bây giờ xảy ra chuyện này.

Coi như bây giờ Liễu Vân chưa hỏi tội.

Nhưng chắc chắn nàng sẽ, hành động của Triệu Linh Nhi, Hoài Lộc Thư Viện ở phía sau nhất định

sẽ chịu ảnh hưởng cực lớn.

Hai nhà còn lại cũng thừa dịp giậu đổ bình leo.

Viện trưởng của Hoài Lộc Thư Viện sắp về ở ẩn, vốn hy vọng người tiếp nhận vị trí này là Chung đại gia.

Nhưng bởi vì chuyện này, e rằng Chung đại gia không có duyên với vị trí viện trưởng này rồi.

Lý Bình An ngủ một mạch không biến đến tận lúc nào.

Khi tỉnh lại, hắn mở to mắt.

“Ừ, điểm tâm này”

Mèo con đưa cá đã nướng xong cho hắn.

“Tạm thời tại hạ chưa muốn ăn cơm, đa tạ tiên tử. “Còn có tép khô

“Tại hạ cũng không ăn tép khô

“Vậy quả hạch vẫn còn đó”

“Tại hạ cũng không ăn quả hạch

Mèo con nghiêng đầu, hơi buồn bực.

Đi hơn một tháng, cả tháng không ăn gì giờ cũng thế, phải làm sao bây giờ đây ~ “Ngưu ~”

Lão Ngưu hỏi chuyện ra sao rồi.

Lý Bình An bèn kể chi tiết cho nó nghe.

Sau khi nghe xong, Lão Ngưu khẽ thở dài. ε=(‘0`*))) ai

Nha đầu ngốc này.

“Tuy Lý Mậu Tài đã chết, nhưng niệm tình hắn lập được công, bệ hạ lập miếu cho hắn, để người dân cúng viếng, làm quan dưới âm ti

Lão Ngưu nói, đây cũng là kết quả tốt nhất.

Lý Bình An nhìn mèo con.

Có đôi khi, hắn cảm thấy mèo con rất hạnh phúc, nhưng thực ra mèo con cũng có nhiều chuyện buồn lòng.

Lý Bình An cảm thấy buồn vì học sinh của mình ám sát hoàng đế, mèo con thì gãi gãi đầu, nghĩ mãi mà không hiểu được những chuyện phức tạp ấy.

Chỉ muốn biết trưa làm món gì, để Đại Bình An muốn ăn.

Nếu không sợ là sẽ đói lắm.

Rời khỏi Nam Thông đã là hơn hai tháng sau.

Phong cảnh ven đường rất đẹp.

Phía trước là một con đường lớn đã được quan phủ tu sửa.

Có rất nhiều người đến đây bái phật, bước từng bước lên bậc thang.

Sau giờ ngọ, ánh nắng chói chang hơn, phong cảnh trong núi khiến người ta thích thú. Đường núi rất dài, ngọn núi này cũng rất cao.

Ngôi chùa nằm trên đỉnh núi.

Phần lớn người hành hương chỉ đi được nửa đường, bèn tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Lại đi tiếp nữa, nhưng không còn đường được quan phủ tu sửa.

Đoạn đường phía trên giống như lối mòi, người đi nhiều mà hình thành nên.

Lý Bình An cũng nghỉ ngơi, bọn họ ngồi xuống một cây đa già.

Ánh nắng lộng lẫy,

Ánh nắng bị từng tầng lá đa ngăn cản, nắng chuyển mình biến thành từng tia sáng xuyên qua từng ngọn lá đa.

Cô be giang hai tay, một tay để ánh nắng chiếu vào, tay còn lại thì bắt lấy vầng sáng kia, nhưng làm sao cũng không bắt được.

Xung quanh hầu như là chật ních người, ngay cả nơi nghỉ chân cũng đã bị chiếm hết.

Ngày bình thường tuy cũng nhiều người, nhưng không nhiều bằng hôm nay.

“Cũng không biết có thể gặp được Trường Thanh đại sư hay không!” Một ông lão thở dài, cắn bánh khô rồi lại uống thêm một hớp trà.

“Phụ thân, chúng ta đi đến đây là đủ rồi, tuổi tác của cha lớn như vậy, đường núi lại dài dằng dặc…. “Khó lắm Trường Thanh đại sư mới tới đây một chuyến, lại không thể không đến xem chân dung của ngài, cho dù có chết, cũng là đáng giá.

Ông lão mặc quần áo lộng lẫy kia, còn chưa nói xong liền bắt đầu ho sặc sụa.

“Trường Thanh là ai?” Cô bé hiếu kỳ hỏi.

Lý Bình An cười nhạt: “Là một người hay chơi xấu khi đánh cờ”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right