Chương 680: Đừng có ăn uống linh tinh bên ngoài nữa!

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 680: Đừng có ăn uống linh tinh bên ngoài nữa!

Ông lão quả nhiên không nói bừa.

Có sự chỉ dẫn của hắn, mấy tên hòa thượng vốn ngăn cản Lý Bình An, bèn để cho họ đi vào hậu viện.

Đập vào mắt họ là một rừng trúc xanh ngát.

Cuối rừng trúc là một cỗ kiệu, dáng vẻ rất là trang nhã.

Có cô gái xinh đẹp đang đứng trước cửa, thị nữ và thị vệ hầu hạ hai bên.

Có tiểu tăng đứng trước cửa ra vào, áy náy nói với nàng: “Thật xin lỗi quận chúa Xương Bình, sư thúc nhà ta bây giờ không ở trong chùa.

Hàng lông mày đẹp mắt của quận chúa Xương Bình cong lên: “Mấy ngày trước ta cũng nghe câu này của ngươi rồi, ngươi lại đang nói dối đúng không?”

“Ngươi xuất gia không dám nói dối, sư thúc nhà ta thật sự không ở nhà.

Tiểu hòa thượng thấy ông lão và Lý Bình An tới, bèn nói: “Các vị cũng tới gặp sư thúc nhà ta sao?” “Phải”

“Thật xin lỗi, sư thúc nhà ta không ở nhà, mong các vị hãy đến ngày khác.

“Ngày khác? Ngày khác là bao giờ?”

“Chuyện này….sư thúc nhà ta xuống núi xong, cũng không nói bao giờ sẽ trở về. Nhưng mà các vị không cần lo lắng, mấy ngày nữa sư thúc sẽ tổ chức đại hội Vô Già ở tiểu tử. Lúc đó chắc chắn ngài ấy sẽ về, các vị cũng có thể gặp được Trường Thanh sư thúc như ý muốn.

Quận chúa Xương Bình dường như đã quen với lý do này rồi.

Nhưng mà cũng không thể làm gì được, không thể ỷ vào thân phận quận chúa của mình mà làm xằng làm bậy.

Thế là, cũng chỉ đành quay người rời đi.

Lý Bình An nhìn bóng lưng của quận của Xương Bình, cười thầm trong lòng.

Trường Thanh quả là có sức hấp dẫn, ngay cả quân chúa cũng bị hắn hút tới.

Chờ sau khi quận chúa Xương Bình đi khỏi.

Ông lão mỉm cười, hỏi tiểu hòa thượng.

“Xin hỏi Trường Thanh đại sư không ở trong chùa thật sao?”

“Là thật”

Ông lão nói: “Tiểu sư phụ, lừa quận chúa trẻ tuổi thì được nhưng không lừa được lão già ta đâu. “Này…”

Tiểu hòa thượng nhìn chằm chằm vào đôi mắt tam giác của ông lão, lùi lại một bước trong vô thức. Dù sao, hắn tuổi còn nhỏ, Phật pháp chưa sâu.

Nhất thời, một câu cũng không thốt nên lời.

Ông lão cười haha.

“Lão đây tuổi đã cao, lại không quản ngại khó khăn leo lên núi lâu như vậy chính là muốn gặp được Trường Thanh đại sư, làm phiền thông báo giúp lão một tiếng”

Lúc này, nhìn ông lão như một vị đại ca giang hồ lâu năm.

Tiểu hòa thượng do dự một lúc, vẫn phải quay về bẩm báo.

Chỉ một lát sau, hắn đã quay lại.

“Thật sự xin lỗi các vị, sư thúc nhà ta đang nhập định. Không gặp người ngoài, xin các vị hãy về

cho”

Ông lão nheo mắt, rõ ràng đã hơi có bất mãn, những lão vẫn đè ép xuống.

Nếu ông lão còn trẻ, phỏng chừng đã bộc phát từ lâu, khéo có thể lật tung cả ngôi chùa này. Lý Bình An cũng không quấy rầy Trường Thanh, dù sao sớm muộn gì cũng gặp được.

Hắn cũng chẳng cần vội vã.

Suy nghĩ, bèn lấy từ trong nhẫn chữ vật ra một quân cờ màu đen, đưa cho tiểu hòa thượng.

“Chờ sau khi Trường Thanh đại sư kết thúc nhập định, xin hãy giúp ta giao con cờ này cho hắn.

Tiểu hòa thượng thoáng nhìn qua quân cờ kia, gương mặt tràn đầy nghi hoặc.

Nhưng cũng vẫn đồng ý với hắn.

Phòng khách trong chùa sớm đã được đặt trước, giờ đã chật ních người.

Người không có chỗ ở, chỉ đành tìm chỗ trống nằm xuống.

Hoặc là chen chúc với cánh hòa thượng trong chùa.

Ông lão nói mình có thể sắp xếp cho Lý Bình An một gian phòng, nhưng hắn đã từ chối.

Bây giờ phòng đã đủ người hết rồi, phòng mà ông lão bảo sắp xếp cho, e rằng là muốn đuổi người ta

Vẫn nên bỏ đi vậy.

Dù sao với người quen màn trời chiếu đất như hắn mà nói, ngủ ở đâu thì chả giống nhau.

Tìm một chỗ đúng hướng gió trong chùa, bắt đầu dựng lều.

“Không phải đến tìm bằng hữu sao?” Cô bé hỏi.

“Vậy sao không tìm thấy?”

“Tìm thấy rồi”

“Vì sao không gặp mặt?”

“Tìm được không nhất định phải gặp mặt ngay, hắn đang bận, chờ hắn rảnh ta đến gặp sau.

Mèo con rất không hiểu, nhảy lên lan can, nhìn về nơi xa.

Ánh mắt nhìn lên bầu trời sao, tưởng như chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến.

Núi non trùng điệp, ẩn hiện mơ hồ sau làn khói sương.

Chùa có phát cơm chay, chỉ là nhiều người quá.

Nhưng mà chờ chắc vẫn có thể chờ được.

Củ cải muối thả cháo, một niêu rau xào to, còn có cơm gạo tẻ.

Thi thoảng ăn một lần, cũng có cảm nhận khác biệt.

Lúc Lý Bình An đi, trời đã rất muộn.

Mặc dù đồ ăn đã nguội, nhưng cũng may các hòa thượng ở đây đưa hết đồ ăn còn sót lại trong nồi cho hắn.

Lý Bình An và Lão Ngưu ăn no căng cả bụng, ung dung bước về.

Lão Ngưu vừa đi vừa xỉa răng.

Nói thịt cá ăn chán rồi, thi thoảng ăn mấy món thanh đạm lại là

Trở lại trong lều.

Mèo con ngẩng đầu: “Các ngươi về rồi, cơm đã nấu xong”

Nhìn khói thức ăn từ trong nồi bốc lên.

Lý Bình An và Lão Ngưu hơi sững sờ.

Chóp mũi mèo con hơi giật giật, sắc mặt chợt biến đổi: “Các ngươi ăn cơm rồi?” “....Ừm, hình như vậy”

“Vì sao chứ?”

Mèo con cả kinh nói.

Nàng vẫn nhớ kỹ, hôm qua Đại Bình Anh và trâu trâu còn khen ngợi trù nghệ của mình lắm. Sao hôm nay lại chạy ra ngoài ăn cơm?

Lý Bình An do dự rồi nói: “Ta và trâu trâu sợ ngươi mệt.

“Tiên tử không mệt!”

“Nhưng ta và trâu trâu rất lo lắng cho tiên tử.

“Tiên tử không mệt. Mèo con lặp lại lần nữa: “Sau này đừng ăn linh tinh ở bên ngoài nữa.

“Ừm, được”

Mèo con quay đầu, gương mặt tràn đầy thất vọng nhìn nồi canh mà mình đã dày công chế biến. Liên tục thở dài.

ε=(‘0`*))) ai

Ở tuổi này, mèo con đã biết buồn là cảm giác gì rồi.

Lý Bình An và Lão Ngưu liếc nhìn nhau, không thể làm gì khác được.

“Hương vị kia chỉ cần ngửi thôi đã thấy đói bụng rồi, cho hai bát to nào.

Mèo con ngạc nhiên quay đầu.

Tiểu hòa thượng nhìn Trường Thanh sư thúc đang ngồi trước tượng Phật, ánh mắt đầy vẻ sùng bái. Khi nào mình mới có thể đạt đến đỉnh cao như sư thúc?

“Bồ Tác kinh, nghiên cứu đã nhuyễn, gọi là phổ quát.

Chư Phật vô lượng, mặc chung hộ niệm…..

Thanh âm không lớn, nhưng từng chữ từng chữ xuyên vào lòng người, khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái.

“Thịt dê hấp, chân gấu nung, đuôi hươu xào.

Cổ vịt quay, gà con quay.

Tiểu hòa thượng:...

Hả??

Thứ gì vậy??

Tiểu hòa thượng quay đầu, nhìn Trường Thanh sư thúc ngồi trong điện.

Sao lại kêu tên món ăn ở đây.

Tượng Phật như có kim quang lấp lánh, tựa như có một cây búa đập lên đầu Trường Thanh trong vô hình.

Trường Thanh bỗng bừng tỉnh, nhìn tượng Phật trước mắt, không khỏi vuốt vuốt trán.

Lầm bầm hai câu.

Tiểu hòa thượng dụi dụi mắt, nghi ngờ có phải là mình hoa mắt rồi không.

Trường Thanh sư thúc chạy tới trước mặt hắn: “Mấy ngày này đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu hòa thượng ăn ngay nói thật, nó có rất nhiều người tới muốn gặp hắn.

Đều là người có danh tiếng, nhưng đều làm theo căn dặn của Trường Thanh, đã từ chối hết.

Bao gồm cả Xương Bình quận chúa.

Nói đến đây, tiểu hòa thượng bỗng do dự một lát.

Hắn bỗng nhớ đến quân cờ người áo xanh ban sáng đã đưa cho mình.

Đưa hay không đưa?

Bởi vì có nhiều người gửi lễ vật cho sư thúc lắm, nhưng hắn không nhận.

Chỉ có quân cờ này không có gì mới lạ, nên hắn mới nhận.

“Sư thúc, quân cờ này là của một người áo xanh gửi cho ngươi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right