Chương 683: Cương thi
“Cốc cốc cốc ”
Vừa sáng sớm, trong chùa đã truyền ra tiếng gõ mõ.
Tiếng mõ có tiết tấu, có trình tự, có nhịp điệu khiến cho người ta nghe vào cảm thấy rất thoải mái. Nhang khói lượn lờ trong không gian nhà chùa.
Lý Bình An đang đi dạo quanh chùa, ngắm nhìn cảnh mặt trời mọc trên đỉnh.
Trong chốc lát, hàng ngàn tia sáng xuyên qua mây mù, tô lên đỉnh núi một lớp sơn đỏ thắm.
Lý Bình An hơi híp mắt lại.
“Cho ta hỏi thăm, xin hỏi đạo trưởng có biết Trường Thanh đại sư ở đâu không?”
Người hỏi là một gã đàn ông, dáng vẻ rất nóng vội.
Nhìn qua
biết đây là một anh nông dân chân chất.
Chắc hắn lại là fan của Trường Thanh đây.
Lý Bình An bèn đáp bừa một câu: “Nếu túc hạ muốn gặp Trường Thanh đại sư, hãy đợi đến đại hội Vô Già. Mấy ngày này, Trường Thanh đại sư không gặp ai đâu”
“Còn mấy ngày nữa là đến?”
“Năm ngày sau
“Năm ngày sau? Vậy thì không kịp mất!” Gã đàn ông trung niên đầu đầy mồ hôi nói.
Thế là, Lý Bình An lại nhiều chuyện hỏi thêm một câu.
“Túc hạ có chuyện gì gấp sao?”
Gã đàn ông kia nhìn Lý Bình An, thấy hắn mặc trường sam, phong thái nho nhã hiền hòa, giống như là người có gốc gác, bèn kể tóm tắt mọi chuyện cho hắn nghe.
“Ta là người của thôn Lục Hà, trong thôn của chúng ta đột nhiên xuất hiện cương thi. Nghe người ta nói Trường Thanh đại sư pháp lực vô biên, trưởng thôn của chúng ta bèn bảo ta tranh thủ thời gian đến mời Trường Thanh đại sư. Vị tiên sinh này, vừa nhìn là biết có bản lĩnh, không biết ngươi có thể giúp chúng ta chuyển lời cho Trường Thanh đại sư không? Trường Thanh đại sư lòng dạ từ bi, nhất định ngài ấy sẽ không mặc kệ chuyển này”
Cương thi?
Lý Bình An hơi nhíu lông mày, đây cũng không phải chuyện nhỏ.
Sau khi giúp gã đàn ông bình tĩnh lại, hắn lập tức dùng Tâm Hồ truyền âm cho Trường Thanh, nói cho hắn biết chuyện này.
Rất nhanh, Trường Thanh nhận được tin vội chạy đến đây.
“Vị này là Trường…Trường Thanh đại sư?”
Gã đàn ông trung niên nhìn gương mặt tuấn lãng của Trường Thanh, tràn đầy nghi ngờ.
Trường Thanh chào hắn theo kiểu nhà phật, che giấu thân phận của mình, chỉ nói mình là một hòa thượng trong chùa.
Nếu không, để người ta biết hắn xuống núi thật, khéo hắn lại bị vây ngập chết mất.
Chỉ một quận chúa theo đuổi hắn thôi, hắn đã thấy hết hơi rồi.
Lý Bình An suy nghĩ, dù sao mấy ngày nữa đại hội Vô Già mới bắt đầu.
Trong chùa mình chỉ quen mỗi Trường Thanh mà thôi, Trường Thanh xuống núi, mình cũng nên đi theo góp vui mới phải.
Dù gì mình cũng rảnh mà.
Hòa thượng bình thường thôi?
“Cương thi! Đây chính là cương thi đó!”
“Các ngươi không biết đâu, hai con mãnh hổ đều bị giết hết rồi”
Người đàn ông trung niên miêu tả cho hai người xem con cương thi kia khủng khiếp như thế nào.
Chỉ có Trường Thanh đại sư phật pháp cao thâm trong truyền thuyết xuống núi, mới có thể giải quyết được bọn chúng.
Mặc dù hắn không nói ra, nhưng hiển nhiên là không tin tưởng lắm vị hòa thượng trẻ tuổi này.
Người bên cạnh thì không khác gì tên thư sinh, lại càng không đáng tin.
Trường Thanh nói: “Mặc dù tiểu tăng tuổi tác không cao, nhưng tiểu tăng đi theo Trường Thanh đại sư nhiều năm, cũng biết chút ít phương pháp trừ yêu.
“Thật à?”
“Đương nhiên là thật rồi!”
Người đàn ông trung niên vẫn còn nghi lắm, nhưng mà bây giờ cũng đành làm thế thôi.
Thế là bèn gật đầu đồng ý.
Tiếng côn trùng kêu vang trong đêm tối, thi thoảng trong núi có tiếng qua kêu “Quác quác.
Ánh trăng mông lung.
Có một đám người đang đợi trước cửa thôn.
“Trưởng thôn! Trưởng thôn!”
Người đàn ông trung niên phất phất tay, chạy tới.
Một ông lão đầu đội mũi bông, chân đeo một đôi giày cũ.
Vừa nghe tiếng người đan ông vang lên bên tai, vừa dùng ánh mắt giá nua nhìn hòa thượng đẹp trai
và người áo xanh kia.
“...Bọn họ là?”
“Chính là bọn họ.”
Trên thực tế thì ông lão không tin họ sẽ mời được Trường Thanh pháp sư tới đây thật.
Dù sao Trường Thanh đại sư vĩ đại lắm.
Pháp sư ấy à, họ không quan tâm đến chuyện của một thôn trang nhỏ như của bọn họ đâu. Nhưng chí ít thì cũng phải mời được người có chút năng lực về chứ.
Theo quan điểm của ông lão, năng lực và tuổi tác dường như cân bằng với nhau. Dân gian nói, pháp sư tu luyện pháp thuật, phải được mài dũa qua thời gian. Đương nhiên là người càng già nhìn càng uy tín.
Dù sao, so một ông lão nhìn già nhăn nheo với hòa thượng làn da trắng mềm, đẹp trai nhưng tướng mạo có vài phần giống như nhân, thì ai cũng tin tưởng người ở vế trước.
Nhưng mà may, cũng đã có phương án dự phòng rồi.
Ông lão tiến lên nói: “Hai vị, lão chính là trưởng thôn của thôn Lục Hà, Ngô Đại
Lý Bình An và Trường Thanh đều cúi đầu chào đáp lễ, xưng danh hào của mình.
Trường Thanh đi thẳng vào chủ đề: “Mong Ngô thí chủ nói rõ tình huống cụ thể cho chúng ta nghe”
Ngô Đại nhìn hắn, thầm tự nhủ trong lòng, người này mà là nữ, phải xinh đẹp biết bao nhiêu. Tiếc thay hắn lại là nam.
“Người đầu tiên phát hiện cương thi là Lão Trương, Lão Trương ông kể cho mọi người nghe đi.
Lúc này một ông lão dáng người nhỏ gầy bước ra, ông ta tận mắt chứng kiến một con cương thi ăn gà con.
Lúc đầu, mọi người đều không để ý lắm. Nhưng theo thời gian, hết gà, vịt rồi lại đến chó trông cửa trông nhà cũng mất.
Trong vòng hai tháng, quá quắt hơn ngay cả dê rừng và trâu cũng không buông tha.
Bọn họ cũng đã báo cho bổ khoái và nha dịch, nhưng vô dụng.
Mãi đến một tháng trước, phát hiện ra cương thi kia đã bắt đầu tấn công con người.
Hai con mãnh hổ trong núi cũng chết thảm.
Tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, có người hay tin Trường Thanh pháp sư tới đây, thế là bèn cử người đi mời ngài.
Mặt khác, họ lại góp vốn mời đến đây một vị đạo trưởng trừ yêu, họ cứ cẩn thận thì tốt hơn.
“Vị này là Tụ Vân đạo trưởng của trấn Lăng Tiêu Quan mà chúng ta đã mờ đến. Ngô Đại giới thiệu.
Bèn thấy một đạo sĩ mặc trường bào trắng.
Đầu búi tóc theo kiểu đạo sĩ, tay cầm phất trần, đeo sau lưng một thanh bảo kiếm.
Mắt phượng mày ngài, sắc mặt hồng hào, thần thái phóng khoáng.
Đi theo hắn là hai đồ đệ trẻ tuổi, cũng ăn mặc theo kiểu đạo sĩ. “Hữu lễ”
“Hai bên chào hỏi đơn giản.”
Trường Thanh như có điều suy nghĩ gật gật đầu.
Lúc bắt đầu chỉ ăn gà vịt dê trâu, rồi lại đến người đến hổ.
Cương thi này bây giờ đã có Khí Hậu, nhưng rõ ràng khí của nó vẫn chưa nhiều.
Nhất là khi đứng trước mặt Lý Bình An và Trường Thanh.
Thế là, hắn bèn nói: “Vậy xin các vị đêm nay hãy ở trong nhà, cho dù có nghe thấy tiếng động gì cũng đừng đi ra.
Ngô Đại lại nghi ngờ nhìn hắn.
Làm được không đó?
Mặc dù ông ta rất nghi ngờ, nhưng thấy người kia tràn đầy tự tin, thôi thì cũng tin tưởng người ta vài phần vậy.
Lại nói, còn Tụ Vân đạo trưởng ở đây mà.
“Vậy làm phiền pháp sư và đạo trưởng” “Không có gì”
Hai người đồng thanh nói.
Tụ Vân Tử lại hỏi thêm: “Chỉ là tiền…..
Ngô Đại biết người kia lo lắng, vội vàng nói: “Cho dù như thế nào, số tiền đã đồng ý với đạo trưởng sẽ không thiếu một xu.
Chờ sau khi người dân trong thôn đi khỏi, Vân Tụ nhìn Trường Thanh.
Lại thi lễ với hắn.
“Bần đạo Tụ Vân Tử, tu hành tại Lăng Tiêu Quan.
Xin hỏi pháp danh của hai vị, hai vị tu hành ở đâu?”
“Tại hạ pháp danh Thanh Trường”
Trường Thanh thuận miệng chém bừa một cái pháp danh.
Lý Bình An nói: “Họ Lý tên Bình An, không có pháp danh, cũng không tu hành ở đâu cả, rảnh việc đến xem thử thôi”
Hai người đều cung kính đáp lễ.
Đồng thời cũng không bởi vì đối phương ít kiến thức hoặc tu vi kém xa bọn họ, nên có cảm giác khinh thường.