Chương 690: Khâm Thiên Giám Đại Thuầ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 690: Khâm Thiên Giám Đại Thuầ

1541 chữ

“Đen, về ngay!”

Người thợ săn già hét to.

Chó săn phát ra tiếng kêu cảnh giác.

Nhưng mà chỉ một lát sau, dường như chó săn cảm nhận được một thứ gì kinh khủng lắm, nó bèn rũ tai cụp đuôi, vội vàng chạy về bên người chủ nhân.

Người thợ săn già xoa đầu chó săn, ông cảm nhận được sự uy hiếp từ tiếng kêu của nó.

Người thợ săn rút con dao bên hông ra, ánh mắt sắc bén.

Ngay sau đó, một đám người xuất hiện trước mắt ông.

Đập vào mắt là bốn năm người trẻ tuổi mặc áo trắng, đi theo ba ông lão phú quý.

Người thợ săn già khẽ nhíu mày.

Đợt khi đám người đi ngang qua ông, một ông lão trong đó vẫy tay gọi người thợ săn già đến. Người thợ săn già nhìn ông ta.

Năm ngoái, ông xuống núi đi cùng người trong thôn tới cúng Thành Hoàng.

Ông nghĩ, sao nhìn dáng vẻ tướng mạo của người này giống Thành Hoàng thế nhỉ?

Nhìn mấy người trẻ tuổi mặc áo trắng kia, chắc chắn không phải thôn dân.

Người thợ săn già hiểu, ông bước qua đó.

“Ta chính là Thành Hoàng của đất này, mấy vị này đến từ Kinh thành. Dạo này trong núi xảy ra rất nhiều chuyện kỳ lạ, ngươi có biết vì sao không? Nói chi tiết cho ta nghe thử.

Một ông lão khác trầm giọng, nói.

Người thợ săn già do dự.

Nhớ đến chuyện mấy ngày trước mình gặp được một người áo xanh, còn có con trâu đen ngăn cản tuyết hôm đó.

“Tại hạ không…”

Chữ còn chưa nói hết.

Một người trẻ tuổi mặc áo trắng hơi híp mắt lại, lạnh lùng nói: “Chớ tự rối lòng!”

Bich! Bich!

Người thợ săn già cảm thấy như tim của mình như bị ai đó bóp chặt.

Ông bèn không tự chủ được mà tuôn ra một tràng, chuyện mấy ngày trước mình đã gặp người áo

Mấy người liếc nhau.

“Còn gì nữa không?”

Người thợ săn già lắc đầu.

Ông không thể nói dối trước mặt đệ tử Khâm Thiên Giám.

Thế là đám người thấy vậy bèn rời đi.

“Phù !”

Phía sau lưng người thợ săn già đều là mồ hôi, ông liên tục thở hắt ra.

Đám người này khác với người áo xanh kia, bọn họ đều mang đến cảm giác lạnh lẽo, đứng bên cạnh họ như có luồng áp lực vô hình đè ép lên người ông.

Mà ở bên cạnh người áo xanh kia, ông cảm thấy rất thoải mái. Người kia tựa như một làn gió mát, một chén trà xanh.

Cả đám người đi lên trên núi.

“Nơi đây quả nhiên đã được thiết lập phong ấn!”

Một tên đệ tử áo trắng hơi nhíu mày, cảm nhận được luồng sức mạnh kia.

“Thế núi và phong thủy ở đây đều đã bị sửa lại, tựa như xây lại cả tòa núi”

“E rằng ít nhất cũng phải là Đỉnh phong Tam cảnh.

“Cứ đi xem trước rồi hẵng nói.

Một đoàn người dùng tốc độ nhanh nhất, đi lên ngôi miếu Sơn Thần trên đỉnh núi.

Ngay vào lúc này, trước mắt họ xuất hiện một gợn sóng.

“Phốc ~” Một sợi khói xanh bốc lên.

Ngay sao đó một ông lão mặc áo vải xuất hiện trước mặt bọn họ.

“Tham kiến các vị tiên sư, Thành Hoàng đại nhân. Tại hạ Tiền Hữu Tài, là thổ địa ở đây, không biết

các vị đến đây làm gì ạ?”

Một vị Thành Hoàng mặc áo bào tím nói: “Tiền Hữu Tài, ngươi là thổ địa ở đây, có biết mấy ngày trước xảy ra chuyện gì không, nói chi tiết cho ta nghe!”

Tiền Hữu Tài vội vàng nói: “Mấy ngày trước có tiên nhân tới đây, nói Sơn Thần….Sơn Thần thất đức….

Sau đó ra tay, phong ấn Sơn Thần đến tận bây giờ. Còn nói…..

“Còn nói gì?” Thành Hoàng hỏi tiếp.

“Còn nói để tại hạ….để tại hạ trông giữ Sơn Thần? Giọng Tiền Hữu Tài bé đến mức như không thể nghe thấy.

Mấy người kia khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm Tiền Hữu Tài.

Trên trán Tiền Hữu Tài toàn là mồ hôi, này thì có khác gì đem ông ta đặt trên đống lửa.

“Ngươi kia có nói tên, tu hành ở đâu không?” Có người hỏi.

“Họ Lý tên Bình An, về phần người kia tu hành ở đâu, tại hạ thật sự không biết.

Mấy người kia ngẫm lại, trong ấn tượng của họ không có tu sĩ nào tên là Lý Bình An.

“Dẫn đường đi, đưa bọn ta lên núi xem thử.

Thế là Tiền Hữu Tài bèn dẫn bọn họ lên vị trí miếu Sơn Thần lúc trước.

“E rằng là tu sĩ đến từ nơi khác. Có đệ tử nói.

Đệ tử dẫn đầu Khâm Thiên Giám lạnh lùng nói: “Chuyện của Đại Thuấn ta sao có thể để cho một tu sĩ ngoại lai như hắn quản lý, Sơn Thần vẫn là người được bệ hạ ban thánh chỉ sắc phong.

Các ngươi đi theo ta, gỡ phong ấn.

Sau đó tìm tung tích của hắn, đi tìm hắn tính sổ!”

Nghe thấy câu này, Tiền Hữu Tài giật mình.

Vội vàng nói: “Các vị tiên sư, xin các vị hãy nghĩ lại. Vị tiên nhân kia còn cố ý căn dặn, không được để cho bất cứ kẻ nào gỡ phong ấn.

“Ngươi chỉ là một thổ địa nho nhỏ mà dám dựa hơi người khác, làm càn trước mặt chúng ta à!”

Tiền Hữu Tài khóc không ra nước mắt: “Cái này….cái này….tại hạ không dám, chỉ là…..

“Sơn Thần ở đây do hoàng đế Đại Thuần tự tay sắc phong, nếu thật có chuyện gì xảy ra, chu di cửu tộc nhà thổ địa ngươi vẫn còn là nhẹ.

Nghe thấy lời này, sắc mặt Tiền Hữu Tài chợt biến.

Lập tức bị dọa quỳ rạp xuống đất.

“Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân không dám. Chỉ là pháp lực của người kia quá cao cường, tiểu nhân không hề là địch thủ của hắn.

Ba vị Thành Hoàng cũng sợ bị liên lụy, tâm tính thiện lương giống như nghẹn lại trong cổ họng.

Mặc dù bọn họ đã thành thần, nhưng nếu phía trên muốn bãi bỏ vị trí Thần của bọn họ, cũng chỉ cần một câu nói thôi.

Huống chi bọn họ còn người nhà, con cháu đời sau.

“Người kia còn nói gì”

“Còn nói…còn nói

Tiều Hữu Tài nhất thời nghẹn lời.

“Nói nhanh!”

Tiền Hữu Tài đành phải nói rõ sự thật: “Hắn còn nói, nể…nể mặt Đại Thuấn mà…giữ lại mạng cho Sơn Thần. Chỉ phong ấn ngài ấy, chờ đến khi ngài ấy tự thức tỉnh, như khi còn sống, phong ấn sẽ tự

mở ra.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mấy đệ tử Khâm Thiên Giám càng thêm khó coi.

“Chuẩn bị phá trận!”

Đệ tử cầm đầu đang niệm pháp quyết, định rót pháp lực vào.

“ầm!”

Một kiếm từ phía Tây lao ra.

Như là sương lạnh đâm vào da thịt người.

Ánh kiếm chiếu rọi toàn bộ đỉnh núi.

Trên đỉnh núi cao, bèn thấy sông lớn cuồn cuộn.

Trên dãy núi, càng cảm nhận được gió lớn gào thét.

Sau khi ánh kiếm biến mất, tất cả mọi người đều sờ lên đầu mình theo bản năng.

“Phù phù phù !”

Họ đều cảm nhận được tiếng trái tim mình đang run lên mãnh liệt.

Đây là….cái gì?

Một thanh đoản kiếm ba tấc lơ lửng giữa không trung.

Kiếm khí màu trắng lưu chuyển quanh thân nó, hiện ra một luồng khí linh động.

Đám người kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, nhìn thanh phi kiếm xuất hiện đột ngột này.

Một người vội vàng gọi pháp bảo ra.

Những hắn chưa kịp thi triển, đã thấy ánh kiếm lóe lên, tỏa ra một luồng sáng dáng, phát ra tiếng vang lớn, uy lực kinh người.

Trực tiếp đánh bay pháp bảo của vị tu sĩ kia.

“Các vị yên tâm chớ vội, yên tâm chớ vội.

Tiền Hữu Tài vội đứng ra không chế cục diện.

Cục diện bây giờ đã mất không chế, không hề tốt cho mình.

“Các vị, đây là kiếm mà vị tiên nhân kia để lại, xin các vị hãy cẩn thận, hãy cẩn thận.

Bọn họ nhìn phi kiếm kia, cảm thấy như cổ họng như bị kiếm khí bóp chặt.

Dưới mũi kiếm, tất cả chỉ là vong hồn.

“Các vị, hãy mau rời khỏi đây đi?

Tiền Hữu Tài sắp khóc rồi.

Mấy người liếc nhau, từ từ lùi về phía sau.

Xác nhận chuôi kiếm không có ý định đuổi giết bọn họ, lúc này lấy dũng khí, chạy thục mạng xuống

Chạy vội tới chân núi, lúc này mới dám dừng lại thở phào.

Bọn họ đều cảm thấy mình như trở về từ cõi chết.

Một lát sau Tiền Hữu Tài hiện thân.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right