Chương 693: Một gã trâu đen kỳ quái

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 693: Một gã trâu đen kỳ quái

15:44

1520 chữ

“Am am!!”

Chấn động từ phía xa ảnh hưởng tới cả nơi này.

Lão Ngưu gầm nhẹ một tiếng, ngăn cản đợt chấn động này. Hai tên này còn chưa đánh xong à!!!

Lão Ngưu quất đuôi trâu, lòng đầy tức giận.

Nó kêu một tiếng, phi nước đại chạy vội ra ngoài.

Một phía khác.

Hai vị Đại Năng kia vẫn đang đấu phép.

Hai người đều đã bị thương, nhưng may không thương tổn đến căn cơ.

Rõ ràng với kiểu đấu phép này của bọn họ, nếu muốn đánh tiếp, phỏng chừng có thể đấu liên tù tì

mấy ngày mấy đêm, thậm chỉ sang cả tháng sau cũng không thành vấn đề.

Mấu chốt là, có đôi khi những vị Đại Năng này sẽ vô ý làm bị thương người dân vô tội, cho nên mới phải chuyển địa điểm chiến đấu vào tận rừng sâu núi thẳm.

Hoặc bọn họ sẽ cố ý không sử dụng bản lĩnh dời non lấp bể, đề phòng ngộ thương người trên phạm

vi lón.

Nhưng đến cuối cùng vẫn chiến hãng đến đỏ cả mắt, mặc kệ không lo được nhiều như vậy.

Tung hết tất cả thủ đoạn ra.

Tình huống này ở Đại Tùy khá hơn một chút, nhưng cũng chỉ là “một chút” mà thôi.

Khỏi phải nói khu vực ngoài Đại Tùy nó còn muôn màu như thế nào.

Thôi thì ví dụ một số tu sĩ có năng lực dời non lấp bể đi, nhổ núi, đá vụn rơi xuống đè chết biết bao nhiêu là người.

Cho nên thường có những người dân vô tội, bởi vậy mà bị liên lụy.

Thậm chí có khi thôn làng cũng bị tàn phá, phủ nha cũng nát.

Quan phủ có lòng muốn xử lý đấy, nhưng có tâm mà không có tầm.

Thứ hai, chờ khi ngươi tìm được hung thủ, thì đám người tu hành này đã đi biệt tích rồi.

Giờ này phút này, ừ hai vị Đại Năng này vẫn còn tình người đấy.

Bọn họ chuyển địa điểm đấu pháp, lựa chọn nơi hoang vu vắng vẻ này.

Thế nhưng bọn họ càng ngày càng đấu hăng, sắp có dấu hiệu liều mạng rồi, không ngừng di chuyển vi trí.

Sợ rằng không lâu sau, bọn họ sẽ đánh đến nơi có người ở, hấp thụ linh khí.

Hai người đang đấu phép này, một người là tu sĩ Đỉnh phong Thất cảnh, Tào Quế, là một vị Đại Năng nổi tiếng của thành Lương.

Mà người còn lại, là tu sĩ luyện khí Đỉnh phong Thất cả của Nho gia, Phu tử Vương Anh.

Chủ của Cự Lộc Thư Viện thành Lương, dạy học bồi dưỡng nhân tài.

Hai người có ân oán đã lâu.

Chuyện lớn thì là việc hai bên không cùng tư tưởng, đều có cách thức thuyết phục khác nhau, không ngừng tranh chấp lẫn nhau.

Chuyện nhỏ thì là do vợ của Tào Quế cứ mập mờ với Vương Anh.

Hầu như ở thành Lương người ta đều biết chuyện này.

Người dân ở đó đó truyền ra hàng tá chuyện khôi hài.

Nghe nói có một lần Tào Quế đánh con trai mình, Vương Anh nhìn thấy, khiến cho Vương Anh đau lòng.

Thế là ông ta bèn chạy tới, hô to: “Muốn đánh thì đánh ta đi!”

Tuy nói chỉ là chuyện cười mà thôi, nhưng bảo người trong cuộc không khó chịu mới là lạ. Hai người ngày càng kết oán sâu, cuối cùng đã tới tình cảnh như ngày hôm nay…..

Tào Quế thi triển thuật dời núi, làm rung chuyển Pháp Tướng Kim Thân của Vương Anh.

Vương Anh thì lại sử dụng Pháp Tướng Kim Thân gọi sấm sét huy hoàng đế.

“Đoành đoành đoành!”

Một tia sét đánh trúng tòa núi Tào Quế đang di chuyển.

Tòa núi to sừng sừng kia bị sấm sét đánh cho nát tan tác, hóa thành từng tia lửa.

Tay Tào Quế đổi pháp quyết, gương mặt tràn đầy nghiêm túc.

Thế núi lở, hung hãn đến cực điểm.

Những nơi núi lở đi qua, cây cối thi nhau ngã xuống.

Tiếng vang ầm ầm, chấn động cả thung lũng.

Có ánh sét lấp lóe không ngừng, mỗi lần ánh sét hiện lên, xung quanh đều biến thành một mảnh trắng xóa.

Chỉ trong một lát đó thôi, tất cả mọi thứ đều bị màu trắng xóa đó bao phủ, không thể nhìn thấy bất cứ gì.

Chỉ nghe thấy tiếng sấm ầm ầm.

Vương Anh hít sâu một hơi, đưa tay vuốt vuốt sợi râu.

Pháp Tướng Kim Thân sau lưng ông ta đứng sừng sừng ngạo nghễ.

Hiện tại ưu thế đang nghiêng về phía ông ta.

Giờ đây, nếu như hai quân đang chiến đấu với nhau, ông ta đang nắm giữ một thành trì, lấy mạnh địch yếu.

Mà Tào Quế thì ngược lại, ông ta lặn lội đường xa, người kiệt sức, ngựa hết hơi, còn muốn tấn công thành chiếm đất.

Rõ ràng Tào Quế cũng nhận ra mình đang dần rơi vào thế hạ phong, nhưng nhất thời không nghĩ

ra được cách nào khác.

Nói tới nói lui nơi đây vẫn là sân nhà của Vương Anh.

Còn có Cự Lộc Thư Viện gia trì.

Phải di chuyển chiến trường sang chỗ khác!

Tào Quế nghĩ như vậy, vốn đang định thi triển pháp thuật.

Ai biết lúc này trên chiến trường đột nhiên xuất hiện một con trâu đen mang dáng vẻ không thể ngăn cản, lao nhanh tới chỗ ông ta.

Hả!?

Tào Quế khẽ giật mình.

Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu của ông ta chính là, đây là một thủ đoạn nào đó của Vương

Anh.

Thế là, ông ta thuận tay chuẩn bị bóp chết con trâu đen này.

Nhưng mà, hai loại pháp thuật đánh vào người con trâu kia, cũng không ngăn cản nổi tốc độ của nó.

Tay Tào Quế kết pháp ấn, ông ta cong ngón tay búng ra.

Không gian chấn động mãnh liệt, linh khí chảy ra như mực tàu bắn lên.

Màu đen sạm đen sâu thẳm đến tận linh hồn, khiến người có cảm giác khiếp sợ.

Mực tàu nở ra, sau khi màu sắc va chạm vào nhau chúng hình thành một thứ có hình dạng tựa mây mù….

Nhưng mà, vẫn không có tác dụng.

Con trâu đen kia vẫn tiến thẳng không lùi lao đến ông ta.

Như thể tất cả pháp thuật pháp bảo đứng trước mặt nó đều vô dụng hết.

Lần này Tào Quế không khỏi nhíu mày, không thể không nghiêm túc.

Mắt thấy con trâu đen kỳ quái kia sắp lao đến mình rồi, ông ta chỉ đành lấy ra pháp bảo Đắc Thiên.

Bỗng nghe thấy tiếng vang rất lớn, con trâu đen kia cúi đầu dùng hai cái sừng to, phá nát cơ cấu phòng ngự pháp bảo Đắc Thiên kia.

Đến khi cái chân của nó giẫm lên mông của mình, Tào Quế mới nhận ra hình như mình thua rồi. “Ôi trời ơi!!!”

Tào Quế lăn ra xa tầm mười mấy trượng, bò lên đang muốn cưỡi mây.

Lại bị húc cho bay ra ngoài tiếp.

Trong lúc bối rối, Tào Quế vội gọi mấy pháp bảo khác ra.

Không thể nói là vô dụng, chỉ có thể nói là ngay cả một chút tác dụng cũng không có.

Lúc này, ánh sáng từ Pháp Tướng Kim Thân phía xa chiếu rọi xuống.

Vương Anh cau mình, quan sát tình hình phía đối diện.

Chỉ thấy Tào Quế từ trên trời rơi xuống đất, lại từ dưới đất bay lên trời.

Mình còn chưa ra tay mà? Chuyện gì thế?

Trâu đen?

Không quan tâm con trâu đen kia từ đâu tới.

Vương Anh không nhịn được cười phá lên, Tào Quế này lại bị một con trâu húc cho không biết đường

nào!

“Hahaha!

“Tào Quế à Tào Quế, tiểu tử ngươi cũng có hôm nay, hahaha…..

Đang cười, bỗng thấy con trâu đen kia chuyển hướng lao đến mình. Vương Anh đạp mạnh một cái.

Pháp Tướng Kim Thân sau lưng ông ta giẫm xuống liên tiếp.

Mặt Vương Anh đầy khinh thường, giáo huấn được Tào Quế còn đòi giáo huấn cả ta?

Sét đánh xuống con trâu đen kia.

Ngược lại không khiến nó giảm bớt khi thế mà còn tăng lên hơn, nó phi người lên. “Ngưu !!!”

Đâm mạnh vào mặt Pháp Tướng Kim Thân.

Pháp Tướng Kim Thân rung mạnh, Vương Anh chấn kinh, miệng há hốc, trừng rớt con mắt. Chưa được một lát sau.

Vương Anh mặc áo bào dài cũng bị húc đến mức không biết trời nam đất bắc.

Vương Anh và Tào Quế bè xốc cạp quần mà chạy.

Lúc này còn lo lễ nghi gì nữa.

Pháp thuật, pháp bảo cũng chỉ là vật trưng bày thôi. Hai người phải chạy khắp núi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right