Chương 696: Tự có nhu cầu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 696: Tự có nhu cầu

Uống liên tục mấy chén rượu sữa lớn, sau đó lại có vài người Man đi vào trong lều.

Nhìn vào là thấy có lẽ mấy người Man này có địa vị rất cao trong tộc.

Người Man ban nãy rót rượu sữa bọn họ họ, thấy người kia đi vào vội vàng bưng chén rượu rỗng lui ra ngoài.

Một người Man tuổi tác có vẻ khá lớn ở trong đó, hé miệng, lắp bắp nói: “Ngươi….ngươi…người Trung Nguyên?”

Ồ thế mà nói được tiếng Trung Nguyên nè.

Lý Bình An vội vàng gật đầu: “Vâng”

“Ngươi tới đây làm…làm…”

“Tản bộ! Tản bộ

Lý Bình An vừa nói vừa dùng cử chỉ bày tỏ.

Nhưng rõ ràng, những người đứng đầu bộ lạc Man này không hiểu mấy ý của hắn. Thế là, Lý Bình An lại lục lọi nhẫn trữ vật.

Lấy ra một ít đồ, từ bình đựng gia vị, mấy bao trà lớn, cho đến đường, tơ tằm, đồ sứ, giấy, đồ tre núa…..

Đây đều là những thứ hắn đã chuẩn bị trước.

Từ khi Lý Bình An nghe Trường Thanh nói vượt qua cánh đồng tuyết phía Đông, là có thể nhìn thấy bộ lạc người Man cuối cùng.

Ngay trước khi leo lên núi, buổi sáng hôm ấy lão Ngưu đã ra chợ mua hết những vật này.

Thấy những đồ vậy này, mắt của người Man thi nhau sáng lên.

Cầm lấy lên ngó trái ngó phải, họ đưa hai tay nâng niu, sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng mất. Người đứng đầu bộ tộc người Man vui mừng, dẫn Lý Bình An ra khỏi lều.

Đi đến chiếc lều xa hoa nhất của bộ lạc họ.

Vào trong lều, Lý Bình An mới phát hiện ra trong lều có rất nhiều đồ vật của người Trung Nguyên.

Ví dụ như chiếc bình sứ đặt ở vị trí bắt mắt nhất kia, còn có một bộ quần áo bằng tơ lụa.

Xem ra, trước đó cũng có một vài người Cửu Châu khác tới nơi này.

Nhưng đồ vật thì rất ít, e rằng chỉ có những người thủ lĩnh ở trong lều mới có.

Người Man luyên thuyên, nói rất nhiều nhưng Lý Bình An không nghe hiểu, ở giữa lại còn chêm vài câu của người Trung Nguyên.

Lý Bình An thì lấy ra một bình trà đưa cho bọn họ, sau đó lại lấy một vật từ chỗ họ ra.

Ra hiệu, chúng ta trao đổi nhé.

Bọn họ vui mừng, hoàn toàn hiểu rõ ý của Lý Bình An, liên tục gật đầu.

Ban đêm, người Man mở hội đón chào bọn họ.

Một đám người vây quanh đống lửa, ăn thịt con dã thú săn được ban ngày.

Mùi vị của nó khá giống với thịt bò, nhưng bởi vì người Man không có gia vị, cho nên khi ăn vào, cảm thấy chẳng khác thịt luộc là bao.

Lúc này, Lý Bình An bèn lấy những cái bình mà hắn mang đến ra, chỉ cho bọn họ cách dùng.

Đem gia vị rắc lên thịt nước, sau khi chấm với nước chấm, người Man bèn ăn thử.

Từng người từng người phát ra tiếng kêu kỳ quái, đôi mắt nhìn chằm chằm Lý Bình An.

Tựa như vừa tìm ra châu lục mới.

Mèo con nằm trên tấm thảm lông cừu thật dài.

Lý Bình An và lão Ngưu thì đem tơ lựa, gia vị, đồ sứ….mà người Man muốn mua trải trên thảm, chờ bọn họ lấy vật ra trao đổi với mình.

Rất nhanh, hầu như người trong bộ Lạc đều đi tới nơi này.

Một đám người lúc mới bắt đầu thì hét hò ầm ĩ, nhưng rất nhanh đã có người của tộc Man ra giữ gìn trật tự.

Về phần dùng gì đổi đây, không có bất cứ tiêu chuẩn nào cả.

Phần nhiều là tấm lòng của bọn Lý Bình An.

Ví dụ như một cái áo khoác lông cừu, đổi lấy một mảnh vải lụa.

Lại ví dụ như một cô bé cầm một hộp đá, đổi lấy một hũ đường của mèo con.

Sau đó cô bé kia bắt đầu cầm hũ đường chia cho mấy đứa trẻ khác.

Cho dù là những viên đá này nơi nào cũng có, chúng chỉ có màu sắc khác biệt mà thôi.

Mèo con nhìn dáng vẻ phấn khích của bọn nhỏ, mỉm cười hiền hòa. Nhưng có đôi khi vẫn phải tính toán chi li.

Có người Man lấy răng dã thú làm dây chuyền, đổi lấy gia vị.

Mèo con nhìn sợi dây chuyền kia, chỉ cảm thấy hãi hùng.

Cuối cùng vẫn là lão Ngưu nhận lấy sợi dây chuyền, đeo lên cổ mình.

Người Man ôm gia vị, vui vẻ rời đi.

Những không phải người Man nào cũng thân thiện như thế.

Có người Man cầm lấy hai bình gia vị, quay đầu định rời đi.

Mèo con tai mắt lanh lẹ, lập tức ôm lấy gót chân của hắn. “...Tiền đâu, còn chưa đưa tiền đâu!”

Người Man kia nhấc chân, hất nàng văng ra ngoài.

Mèo con bị ngã đau.

Cúi đầu nằm rạp trên mặt đất, cái đuôi và tai đều cụp xuống.

Mặc dù kẻ kia là một người khổng lồ, nhưng vẫn phải trả tiền.

Những vật này là do tiên tử dùng tiền tự kiếm được mua đó. Lý Bình An đưa tay ngăn mèo con lại.

Người Man kia trợn mắt nhìn Lý Bình An, làm ra vẻ hung hãn.

Cầm lấy đồ vật, nghênh ngang ngoảnh đầu bước đi.

Nhưng mà, giây tiếp theo.

Hắn liền bị một đấm của ai đó nện vào đầu.

Cũng không phải là Lý Bình An ra tay.

Mà là ông lão có địa vị cao nhất trong tộc.

Ông lão đạp mạnh vài cái vào người tên kia.

Người kia vốn không dám phản kháng, ăn đánh đủ.

Tiếp theo có hai người Man khác ghì hắn xuống.

Ông lão ra hiệu cho bọn họ dẫn tên này đi, sau đó nhặt hai chiếc hộp kia lên cung kính trả lại cho Lý

Lý Bình An mỉm cười, gật đầu tỏ vẻ cảm ơn.

Người Man mặc dù tên là Man, nhưng không phải lũ ngu, lũ ngáo đá.

Dù bọn họ không biết Lý Bình An mạnh như thế nào, nhưng bọn họ hiểu rất rõ một điều. Hôm nay Lý Bình An mang rất nhiều vật mà bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy đến trao đổi với họ. Như vậy, có lẽ sau này người kia sẽ đến đây lần nữa.

Một truyền mười, mười truyền một trăm.

Rất có thể sẽ có nhiều người hơn nữa tới đây giao dịch với bọn họ.

Nếu như giết Lý Bình An, mặc dù hiện tại bọn họ chưa cần phải trả giá, có thể đoạt được mọi thứ mà Lý Bình An mang đến.

Nhưng sẽ không còn “sau này” nữa, chỉ sợ những đồ vật này, sau này sẽ không còn ai mang đến đây.

Có tiền lệ, rồi giao dịch thuận lợi, không còn người Man nào gây sự nữa.

Lý Bình An mang tới cho bọn họ tất cả mọi thứ.

Một ngày sau, đã bán hết sạch phân nửa.

Ban đêm trong lều vải, mèo con mang những thứ hôm nay thu hoạch được ra xem.

15:46

Có rất nhiều loại trân châu hình dáng như hạt châu, biết phát sáng, còn có mũ ra thú, đội lên rất là ấm áp.

Nhưng mà mũ nặng lắm, đội lên nặng đến mức khiến đầu nghiêng sang một bên.

Thế là nàng đội lên cho trâu trâu, ừm vừa như in.

Lại nhìn lão Ngưu đầu đội mũ da thú, cổ đeo dây chuyền răng thú, đuôi thì xỏ một chiếc nhẫn, tựa như một gã nhà giàu mới nổi.

Mèo con tiếp tục chọn lựa, còn có một thanh loan đao có da hươu bên trong.

Loan đao còn cao hơn cả nàng.

Đừng nói là cầm, ôm còn tốn nhiều sức.

Sau đó mèo nhấc từng cái lên, bỏ vào túi tiền của mình.

Giống như là từng viên đá quý nhỏ.

Một người một trâu một mèo như ngồi trên kho báu, những vật này có tác dụng gì đâu, nhưng đối với Lý Bình An mà nói chưa chắc là đã vô dụng.

Có lẽ chúng không quý giá bằng một viên đan dược, nhưng mà những vật này lại khiến Lý Bình An rất vui.

Tựa như đứa nhỏ nhặt được viên đá cuội có hình dạng đẹp mắt bên xông, sau đó thả vào trong túi quần đã trĩu nặng.

Người lớn bảo nhặt cái này làm gì?

Trẻ nhỏ không biết, chẳng qua những viên đá cuội trĩu nặng túi này lại khiến nó rất phấn khích.

Đúng vào lúc này, bên ngoài có tiếng gọi ầm ĩ.

Như thể là đang gọi Lý Bình An.

Lý Bình An vén rèm, chỉ thấy một cô nhóc người Man đang đứng bên ngoài.

Đôi mắt đen nháy đang nhìn hắn.

Lý Bình An nhận ra nàng, là cô nhóc cưỡi dã thú lúc hắn mới tới.

Cô bé mặc áo lông thú, trên áo có rất nhiều đồ vật kỳ lạ.

Có răng dã thú, cũng có một số xương của dã thú dùng để làm công cụ.

Lý Bình An lấy ra một hũ đường và một bình lá trà, và một số đồ vật khác.

Cô nhóc lại lắc đầu, tỏ ý mình không đến đổi những thứ này.

Mà chỉ kéo tay Lý Bình An, chạy đến một chỗ khác.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right