Chương 704: Phía sau nơi thắng cảnh
1515 chữ
“Ngưu ~”
Lão Ngưu đưa chân sau ra, gãi gãi cái mông.
Lý Bình An uống trà, lắng nghe từng li từng tí. Chết rồi.
Cũng may không phải toàn bộ đều chết hết.
Lý Bình An sớm đã có dự đoán này, hắn uống hết chén trà. Sau đó đặt chén trà xuống.
Mèo con đã ôm quả cầu ngủ say.
Lý Bình An đưa tay sờ sờ cái đầu xù của nàng. “Đi thôi”
“Ngưu~’
Vương phủ.
Trời còn chưa về khuya, Vương phủ vẫn còn sáng đèn.
Lý Bình An vẫn rất lịch sự gõ cửa.
Lần này, người ra mở cửa vẫn là gã đàn ông cường tráng ban sáng.
Gã nhìn thấy Lý Bình An, hơi nhíu mày.
“Túc hạ?”
“Làm phiền vào thông báo cho gia chủ của ngươi một tiếng”
“Gia chủ của ta đã ngủ từ lâu, nếu túc hạ muốn tới thăm hỏi, xin hãy quay lại vào ngày mai.
“Vậy ta bèn ở đây chờ ông ta.”
Gã đàn ông càng nhíu mày sâu hơn: “Để tại hạ vào bẩm báo.
Chỉ một lát sau, gã đàn ông đã quay lại.
Dẫn Lý Bình An vào.
15:50
Vẫn vị trí cũ như ban ngày.
Vương Tạ vuốt ve hai quả óc chó, ngồi ở ghế chủ vị.
“Không ngờ rằng Lý tiên sinh sẽ quay lại nhanh như vậy”
Lý Bình An không cười: “Sau lưng túc hạ có thế lực lớn chống lưng, tu hành ở thắng cảnh, vậy sao còn vô duyên vô cớ sát hại người Man?”
Vương Tạ nói: “Là tại hạ sơ sẩy, không ngờ trong những người Man kia lại có bạn của tiên sinh. Tại hạ sẵn lòng bồi thường tất cả tổn thất, coi như là tạ tội.
“Túc hạ còn chưa trả lời câu hỏi của ta.
Vương Tạ cười xuề: “Tiên sinh cứ nói đùa, cũng chỉ là mấy người Man mà thôi. Tiên sinh lại muốn bắt tại hạ đền mạng cho mấy người Man này à?”
Lý Bình An vẫn im lặng.
Vương Tạ lại cười phá lên :”Xem ra tiên sinh có ý đó thật. Người ta đồn tiên sinh tuy là tu sĩ, lại giống như hiệp khách giang hồ, là người lòng dạ hiệp nghĩa.
Nói tất làm, làm tất chịu quả, đã hứa nhất định sẽ thực hiện.
Một ân báo ba, nói cười tự nhiên…...
Chuyện này quả nhiên là danh bất hư truyền.
Nói đến đây Vương Tạ ngừng lại, rồi nói tiếp: “Tiên sinh ở thành Đằng Trùng giết chết Yêu thánh, uy danh truyền xa.
Lại còn nguồn gốc sâu xa với ba nhà Nho, Đạo, Phật và Thục Sơn.
Mặc dù thế lực gia tộc sau lưng tại hạ rắc rối phức tạp, nhưng kém xa so với thế lực sau lưng Lý tiên
Nếu tiên sinh thật sự muốn giết tại hạ đề mạng cho người Man, vậy thì tiên sinh cứ việc
“...Túc hạ là người thông minh, chỉ là nếu đã như vậy, tội gì phải làm khó những người Man hoàn toàn không đắc tội gì với túc hạ?”
Vương Tạ đứng dậy: “Tiên sinh vừa hỏi vì sao ư, nếu như tiên sinh không muốn giết tại hạ ngay, vậy thì tại hạ nguyện ý dẫn tiên sinh đi một vòng quanh trấn nhỏ, tiên sinh thấy sao?”
Lý Bình An không hiểu ý của ông ta là gì, nhưng vẫn đứng dậy đi theo.
Sau khi rời khỏi Vương phủ, Vương Tạ bèn đi thẳng.
Lý Bình An cũng không lo lắng người kia có âm mưu quỷ kế gì với mình.
Chỉ yên lặng theo sau.
“Tiên sinh có biết du hồn đại pháp?”
“Du hồ?” Lý Bình An lắc đầu: “Tại hạ không”
Hắn không biết những pháp thuật thần kỳ này.
Bởi vì chuyện trời phạt, nên hắn mượn lực bút Hiệp Khách và Bạch Ngọc Kinh, chỉ thi triển được một vài pháp thuật nhỏ.
Vương Tạ bèn lấy ra một viên đan dược: “Viên đan dược này có thể giúp cho tiên sinh xuất hồn. Lý Bình An nhìn qua, sau đó nuốt vào.
Chỉ một lát sau, mũi chân hắn nhẹ chạm một cái.
Thân thể hắn nhẹ nhàng hơn.
Hồn lìa khỏi xác.
Lão Ngưu đứng bên cạnh nhục thể của hắn, nên hắn không lo người ta thừa cơ hội ra tay với xác thịt của hắn.
Lý Bình An hiếu kỳ nhìn cơ thể mình, ngược lại không có cảm giác đặc biệt nào cả.
Vương Tạ nhìn hồn phách của Lý Bình An, nhịn không được kêu chậc một tiếng.
Bình thường hồn lìa khỏi xác, hồn phách cũng bởi vậy mà trở nên yếu ớt hơn. Chỉ là nhìn hồn phách của Lý Bình An kìa, trông mà phát khiếp.
“Xin mời đi theo ta”
Lý Bình An đi theo Vương Tạ vào một ngôi nhà.
Trong phòng có hai lão già.
Lý Bình An nhớ rõ ban ngày khi chèo thuyền mình đã gặp một người trong đó.
Ông lão bên trái lấy ra một cái bình, mở miệng bình, lấy ra một vật giống như là nhựa lúa mì. Nhìn kỹ mới phát hiện phía trên tinh bột mình còn có mặt người, tứ chi, thân thể.
Nhưng mà không giống hình dạng của con người, mà kéo dài vặn vẹo, còn thay đổi hình dạng.
Ông già kia bỏ thứ đó vào miệng, bắt đầu nhai nhai nuốt nuốt.
Lý Bình An nghe thấy tiếng nói của Vương Tạ.
“Đây là một loại bí pháp, để nhốt hồn phách của người Man. Bởi vì người Man có hồn phách kiên nghị, dùng cách này chế biến, hương vị sẽ thơm ngon như thịt bò.
Rất bổ cho các tu sĩ, rất nhiều tu sĩ đều yêu thích món này.
Càng thích dùng cách này để bổ dưỡng cho mấy đứa trẻ…”
Vương Tạ lạnh nhạt nói.
“Nếu tiên sinh có hứng thú, ta có thể dẫn tiên sinh xuống thế giới dưới đất của nơi này dạo một vòng”
Âm dương điên đảo.
Nếu như nói trấn nhỏ là dương, vậy nơi này chính là âm.
Trong trấn nhỏ, ban ngày có thể gốc cây hoa quế to khổng lồ kia.
Cây có thần khí, sợi rễ mọc tràn lan.
Xuống sâu hơn nữa….sâu hơn nữa…..sâu hơn nữa.
Chính là cảnh bây giờ Lý Bình An nhìn thấy.
Có vô số hài cốt.
Tứ chi, nội tạng, cái đầu vẫn còn máu thịt…..
Một đôi bàn tay duỗi thẳng lên, nhưng muốn liều mạng lao lên phía trên tìm đường sống.
Xuống sâu hơn nữa vẫn là màn đêm vô tận, có thể tưởng tượng được ra tràng cảnh tiếp theo. Giống như vực sâu được lấp đầy bằng thi thể của người Man.
Hai tay Lý Bình An chắp sau lưng, im lặng không nói.
Vương Tạ thản nhiên nói: “Kỳ thật thắng cảnh có thể chống đỡ được nhiều thế lực như vậy, nhiều người hấp thụ linh khí đến thế. Cho dù núi lở đá mòn, qua năm này đến năm khác, e rằng nơi này vẫn yên bình, chính là bởi vì những đống xương trắng bị chôn vùi ở dưới này đây…..... Dùng mạng sống của cả cánh đồng tuyết, đổi lấy yên bình cho con trấn nhỏ mà thôi. Nếu tiên sinh thật sự muốn giết Vương mỗ để đền tội, vậy để một mình Vương mỗ chịu tội là được.
Chỉ là có một số câu hỏi muốn hỏi tiên sinh, không biết tiên sinh có tiện trả lời hay không?” “Nếu một người gây ra tội ác không thể tha thứ thì phải làm thế nào?”
“Giết”
“Vậy một đám người thì sao?
Vương Tạ xòe bàn tay ra.
“Nơi đây là do thế lực ở khắp các nơi tạo dựng lên, làm gì cũng đã cân nhắc lợi hại, được các thế lực ngầm cho phép hành động.
Ta biết tu vi của Lý tiên sinh cao thâm khó lường.
Chỉ là lần này….Tiên sinh còn muốn tiếp tục suy nghĩ trong lòng hay không”
Lý Bình An bình tĩnh nói: “Đúng vậy, nếu đã là do xương trắng xây nên, vậy hủy đi cũng không sao”
Vương Tạ nói: “Quyết đoán lắm! Chỉ mong tiên sinh có thể làm được như vậy.
Tại hạ ở dưới cửu tuyền, đợi tin lành của tiên sinh.
Thân ảnh giao thoa, Lý Bình An rời khỏi nơi đầy hài cốt âm u hẻo lánh này.
Vương Tạ nhắm mắt, ngồi xếp bằng.
Hồn phách dần dần tiêu tán khỏi thế gian.
Nhìn tấm phù viết chữ Vương tan biến.
Đồ Sơn Nhã người quản lý một phương trong ngũ phương nôn nao.
Nhà họ Vương xảy ra biến cố?
Ngoài trấn nhỏ, có một luồng ánh sáng xuất hiện.
Có người mở ra cảnh giới, cố ý phá hỏng quy tắc trong trấn nhỏ. Là người nào dám to gan như thế!