Chương 711: Bàn bạc (số chương theo raw)
1618 chữ
Ghi chép lại của đời sau.
Năm Chính Đức thức hai mươi tám.
(Sau khi xảy ra biến đổi, người dân trên cánh đồng tuyết phía Đông đã thống nhất tạo thành một triều đại, vị hoàng đế đầu tiên lấy niên hiệu là Chính Đức)
Có tu sĩ cưỡi trâu đến đây, ban cho các bộ lạc sức mạnh của thần.
Sau đó ngài băng qua dãy núi phía Bắc, đấu thần diệt ma, thay đổi toàn bộ nơi này.
Cánh đồng tuyết phía Đông thay đổi cực lớn, băng tuyết tan đi.
Lý Bình An đang ngồi giữa phù trận, mảnh vỡ của tấm phù văn bay đi bay lại trên đầu hắn. Tràn ngập màu sắc.
Lão Ngưu nằm bên cạnh đánh một giấc.
Mèo con thì dùng số thịt và nấm còn sót lại nấu một nồi canh.
Sau đó múc cho Lý Bình An một chén, Lý Bình An chỉ ăn một chén nhỏ.
Nhìn có vẻ như hôm nay hắn không có khẩu vị.
Lão Ngưu thì ngủ mãi không tỉnh.
Những ngày này, vì củng cố trận pháp ổn định đại địa, nó đã tốn không ít sức lực, giờ chỉ muốn ngủ đến chết cũng được.
Mèo con cầm thìa, húp canh sụt soạt.
Mặt đầy lo lắng.
e=(?o` *)) Hầy
Hai người này chẳng thèm ăn cơm, phải làm sao bây giờ.
Mèo đang nghĩ ngợi, bỗng nghe thấy tiếng bước chân vang lên.
Mèo con ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một tên hòa thượng béo ịch, ưỡn cái bụng tròn xoe đi tới.
Phía sau y còn có một đạo sĩ.
Mèo con đặt thìa xuống, quay đầu nhìn Đại Bình An.
Chạy được nửa đường, lại chạy về.
Sau khi cầm theo nồi nhỏ của mình, lúc này mới chạy lại chỗ Đại Bình An.
“Đại Bình An, Đại Bình An, có người tới.
“Ừ, ta biết rồi”
Hòa thượng béo hành lễ trước: “A di đà phật, tên thường gọi của bần tăng là Chu Bảo, pháp danh Toàn Chân.
Ngã Phật từ bi, ban cho ta tên Vô Lượng Thọ Phật.
Hôm nay mạo muội quấy rầy, mong thí chủ không trách tội.
Lý Bình An đáp lễ: “Đại sư nói đùa, nơi này không phải nhà của ta, ngài đến cứ đến cần chi hai chữ “làm phiền”
Đạo sĩ kia cũng hành lễ chào hắn: “Chân Quân của viện Ngọc Khu bái kiến các hạ”
Cho dù là Chân Quân, hay là Vô Thượng Thọ Phật nhìn dáng vẻ của họ có lẽ đang lo lắng. Người trước mặt vừa mới tiêu diệt toàn bộ trấn nhỏ, cắt đứt thế lực của bọn họ ở đây. Đồng thời ra tay giết hai người có thân phận vô cùng cao quý trong hai giáo Phật, Đạo.
Hơn nữa không biết vì sao người này lại làm như vậy.
Hai người họ nhận lệnh của phái, tới đây tìm hiểu thực hư.
Nói trắng ra thì, bọn họ giống như sứ giả đã mang sẵn trong mình lời trăn trối.
“Hai vị đến đúng lúc lắm, nếu còn người khác đến nữa, vậy thì cái ghế đẩu này lại chật mất rồi. Lý Bình An lấy ra một cái ghế đẩu nhỏ, miễn cưỡng nhét vừa hai người họ.
Đây là vật duy nhất khi trấn nhỏ tiêu tan, vẫn còn giữ được vẻ nguyên vẹn.
Hai người kia nói “Cảm ơn”, ngồi xuống ghế.
Lý Bình An sai mèo con đi pha trà.
“Lần này hai vị tới đây là vì chuyện gì, xin cứ nói thẳng”
“Được, lão nạp cũng thích thẳng thắn” Vô Lượng Thọ Tiên nói: “Vậy lão nạp xin phép nói thẳng” “Lý mỗ kính cẩn lắng nghe”
Vô Lượng Thọ Phật hỏi: “Thí chủ, chuyện sau này ngươi định làm thế nào đây?
Ở đây khai tông lập phái? Hay là cảm hóa người Man ở đây?”
“Tại hạ không hề có ý định khai tông lập phái, cũng không định ở lại nơi này.
Vô Lượng Thọ Phật và Chân Quân nhìn nhau.
Rời khỏi nơi này?
“Vậy…..các hạ định rời khỏi đây?”
Chân Quân nghi ngờ hỏi.
Sau khi nhận được câu trả lời chắc nịch của Lý Bình An.
Chân Quân càng thêm nghi ngờ trong lòng, ngươi phá hủy trấn nhỏ, chu sát tu sĩ các phái, thậm chí còn không ngại đắc tội với các tu sĩ ở đây.
Sau khi ra oai, bèn muốn rời khỏi?
Vậy sao ngươi không đi ngay từ lúc đầu đi?
Việc gì phải lắm chuyện như vậy?
Đương nhiên, hắn không dám nói ra những lời này.
Người kia đã dám giết nhiều người như vậy, cho dù có giết thêm hắn người ta cũng không thèm để ý đâu.
Chân Quân lại nhìn Lý Bình An, hành động như thể mình chẳng định làm gì người kia cả. Vô Lượng Thọ Phật lớn tuổi hơn Chân Quân, cũng thành thục hơn hắn.
Y không quên mục đích tới đây của mình, thế là bèn cẩn thận hỏi: “Vậy thí chủ có từng nghĩ đến, sẽ xử lý cánh đồng tuyết phía Đông như thế nào chưa?”
Lý Bình An ngẩng đầu, hỏi ngược lại: “Nơi này không phải lãnh thổ của ta, sao lại nói là “xử lý”?”
Câu hỏi này của hắn, lại khiến cho Vô Lượng Thọ Phật khẽ sửng sốt.
Từ trấn nhỏ đến trời Nam đất Bắc, ngay cả đệ tử của tam giáo ngươi còn chẳng thèm để vào mắt, nói giết là giết, bây giờ chuyện của cánh đồng tuyết phía Đông không để ngươi xử lý vậy để ai xử lý?
Vô Lượng Thọ Phật cười nhạt, nói: “Tuy nói như vậy, nhưng vẫn muốn hỏi thí chủ, thí chủ nghĩ sao về tương lai của cánh đồng tuyết phía Đông?”
Chưa chờ Lý Bình An đáp lời, Vô Lượng Thọ Phật lại nói tiếp: “Chuyện của trấn nhỏ đã rõ, vậy thì lão nạp nói thẳng.
Trấn nhỏ vốn được xây dựng lên nhờ đại thế đất trời danh lam thắng cảnh của Phật Thích Ca, vốn muốn để nơi đó là một nơi có tạo điều kiện tu hành cho các tu sĩ của Nhân tộc.
Chỉ là miếng mồi béo không thể chia cho được tất cả, nên hình thành tình cảnh như ngày hôm nay. Có tu sĩ của hai nhà Phật, Đạo liên kết với một số gia tộc, củng cổ nơi thắng cảnh này.
Không tiếc giết hại hàng trăm người dân…..
Nói đến đây, Vô Lượng Thọ Phật thở dài một hơi.
“A di đà phật, thiện tại thiện tai.
“Nhưng trấn nhỏ bồi dưỡng các tu sĩ nhỏ tuổi, cũng là nơi bỏ mình của nhiều tu sĩ nhân tộc trong trận chiến với yêu tộc.
Sau này, Trấn Yêu Quan được xây dựng.
Áp lực mà nhân tộc phải đối diện được giảm bớt, chỉ là trấn nhỏ vẫn được giữ lại cho đến nay.
Giống như một cỗ xe ngựa di chuyển với tốc độ cao, bắt đầu thì dễ, dừng lại thì khó.
Chuyện này đã không còn là chuyện của một nhà.
Có quá nhiều thế lực dính dáng tới chuyện này, dây mơ rễ má lẫn lộn.
Dần dà, chuyện của trấn nhỏ bị gác lại, cho đến ngày hôm nay.
Vô Lượng Thọ Phật nói rồi, nhìn Lý Bình An.
Lý Bình An uống trà, khẽ gật đầu.
Vô Lượng Thọ Phật bèn nói tiếp: “Nói đến đây, không phải muốn để thí chủ hiểu lầm. Năm đó xây dựng trấn nhỏ, không phải vì tư lợi, mà chỉ chung lòng chống lại Yêu tộc. Không biết có bao nhiêu tu sĩ đã đến trấn nhỏ, đầu rơi máu chảy bỏ mạng trên chiến trường. Chỉ là sau này…..không biết vì sao lại đi đến bước đường này.
Vài nhà đã bàn bạc đến chuyện này, nói chuyện qua rồi cứ để nó qua
Nơi này đã để lại cống hiến không thể xóa nhòa cho Nhân tộc, cũng là nguồn gốc của những chuyện trái luân thường ngày hôm nay.
Giống như một mớ bùi nhùi, không thể tháo gỡ mối rối,
Chuyện đã vậy vậy thì cứ để nó như thế đi, sẽ không có bất kỳ tin tức nào truyền ra ngoài.
Thí chủ nếu muốn lập phái lập miếu ở đây, các thế lực đều sẽ dốc toàn lực ủng hộ.
Nếu thí chủ vẫn muốn tiếp tục du lịch khắp thiên hạ, vậy thì tùy thí chủ.
Thí chủ…cảm thấy như thế nào?”
Lý Bình An gật đầu: “Cứ vậy đi, sau khi củng cố địa mạch ở đây, tại hạ sẽ rời khỏi nơi này.
Lúc đó, cánh đồng tuyết phía Đông còn phải nhờ các vị xử lý”
Vô Lượng Thọ Phật: “Đây vốn là chuyện nên làm”
“Nếu đã vậy, bần tăng và Chân Quân xin phép cáo từ.
Sau khi rời khỏi, sẽ báo lại chân thực ý của tác hạ
“Đa tạ, không tiễn”
Vô Lượng Thọ Phật và Chân Quân rời khỏi đây ngay.
Quay lại thấy người kia còn đang truy lùng dã thú người Man, thở phào.
“Kết quả này là tốt lắm rồi.
“Chỉ sợ là mấy gia tộc kia không đồng ý thôi, dù sao cũng chết nhiều người như vậy? Chân Quân lo lắng nói.
Vô Lượng Thọ Phật dùng giọng nói hiếm khi nghiêm túc: “Bọn họ không đồng ý, vậy thì bảo bọn họ đi tìm Lý Bình An mà báo thủ.
Chờ đến khi bị diệt tộc, lúc đó khác biết!”