Chương 729: Độc lạ Yên Châu
Tổ tiên của Phương tú tài đã từng rất giàu có.
Chỉ là đến thế hệ của y, thi mãi mà không đỗ cử nhân.
Hơn bốn mươi tuổi y vẫn chỉ là gã tú tài, nhưng may mà nhà tạm coi là giàu có. Gia sản có hơn hai mươi mẫu ruộng, đủ cho cả nhà không lo ăn uống.
Lý Bình An ngồi trong nhà thờ tổ nhà họ Phương, thưởng thức trà.
Phương tú tài cứ lằng nhằng mãi, lúc này mới nói vào chủ để chính.
“Lý huynh…có biết….cái nhà kia của ngươi không ổn lắm hay không?”
Lý Bình An gật đầu: “Tại hạ biết.
Phương tú tái như đã đoán được từ trước: “Trước kia có nhà kia vào đấy ở, chỉ là chưa được mấy ngày đã ồn ào tới mức gà bay chó sủa, cuối cùng phải dọn ra ngoài.
Mấy ngày này, ta thấy Lý huynh ở đó rất yên bình.
Lại thấy Lý huynh khí vũ bất phàm, chắc chắn không phải người bình thường
Lý Bình An cười đáp: “Phương huynh muốn nói gì cứ việc nói thẳng”
“....Chuyện là, Phương mỗ muốn nhờ huynh giúp một việc.
Dạo này Phương mỗ gặp chuyện rất lạ.
Phương tú tái cố ý giảm thấp âm lượng: “Ban đêm, cửa nhà ta hay bị gõ cộc cộc cộc cộc.
Lần thứ nhất, ta còn tưởng rằng là ai có chuyện gấp.
Nhưng mà ta vừa ra khỏi cửa, đã thấy ngoài kia chẳng có ai cả.
Nên ta cũng không để ý cho lắm.
Thế nhưng mấy ngày sau, cửa lớn nhà ta lại vang lên tiếng gõ.
Lúc mới đầu, ta còn tưởng rằng là con cái nhà ai tới phá.
Nhưng mà nghĩ lại thấy sai sai, nên cũng chẳng để bụng.
Rồi đến mấy ngày sau, tiếng gõ cửa càng thường xuyên hơn.
Lúc mới đầu chỉ là cửa lớn ở phía ngoài, nhưng dần dà về sau đến cả cửa trong. Tiếp đến hai ngày
gần đây, là cửa trong phòng…”
Nói đến đây, khuôn mặt nhỏ của Phương tú tái trắng bệch ra.
Thư sinh một phương, hiển nhiên đã bị dọa sợ.
Lý Bình An thản nhiên nói: “Là quỷ gõ cửa, nếu chậm thêm mấy ngày nữa, e rằng Phương huynh khó giữ được cái mạng nhỏ của mình
Nghe hắn nói vậy, Phương tú tài hoảng loạn hơn thấy rõ.
“Lý huynh cứu ta!”
Lý Bình An nói: “Quỷ gõ cửa thì dễ giải quyết thôi, chỉ là Phương huynh chọc con quỷ kia kiểu gì
“Ta chịu ta làm sao biết được…..
Lý Bình An bèn hỏi dò: “Lúc trước có xảy ra chuyện gì kỳ quái không?”
Phương tú tài cố gắng nhớ lại, nhưng chẳng rõ lý do.
Lý Bình An đứng dậy: “Chắc tối nay nó sẽ đến gõ cửa đấy, đứa nhỏ bên cạnh tại hạ là cao thủ trừ yêu, đến lúc đó, bảo nàng đứng đây chờ, nhất định có thể diệt trừ được con quỷ kia.
“....Đứa nhỏ?” Phương tú tái khẽ giật mình.
Y gặp qua cô bé đó rồi, nhìn xinh xắn đáng yêu lắm. Chỉ là nàng biết trừ yêu ?
Lý Bình An đang chuẩn bị đi về, bỗng nhớ ra cái gì. “Túc hạ có tới cầu xin Thành Hoàng chưa?” “Tới xin rồi, nhưng cũng vô dụng”
“Túc hạ cầu miếu Thành Hoàng nào?”
“Miếu Thành Hoàng ở phía Tây thành
Phía Tây thành?
Lý Bình An tới miếu Thành Hoàng ở phía Đông thành, nhưng Thành Hoàng phía Đông không ở nhà. Khéo Thành Hoàng phía Tây cũng không ở nhà nốt?
Theo lý thuyết, thành thị có quy mô lớn như thế này, có quỷ gõ cửa hoành hành lâu ngày như vậy, chắc chắn Thành Hoàng phải để ý rồi chứ.
Lúc này, hắn lại nghe Phương tú tái nói: “Dạo này chẳng biết bị thế nào, luôn nghe thấy người ta nói có nhiều chuyện lạ lắm, không ngờ lại có một ngày chuyện đó xảy ra với ta.
“Yên Châu thường xảy ra những chuyện như vậy à?” Lý Bình An hỏi.
Phương tú tài giải thích: “Cũng không đến mức ấy, chỉ là hai năm nay, có nhiều tin đồn truyền ra lám.
Mà cũng chẳng biết là thật hay giả, đều là tin đồn linh tinh, truyền ra lại thành chuyện ma quỷ. Lý Bình An gật đầu.
Sau khi dặn dò Phương tú tài ban đêm phải chú ý cái gì, hắn bèn rời đi.
Về đến nhà, hắn nói với mèo con chuyện trừ quỷ đêm nay.
Mèo con ngẩng đầu: “Có kiếm được tiền không?”
“Bao nhiêu?”
“Không nói rõ, chỉ là người kia đồng ý sẽ hậu ta chúng ta. Mèo con gật đầu: “Con quỷ kia rất lợi hại à?”
“Không là gì so với tiên tử”
“Như vậy ư?”
“Nhưng tiên tử phải cẩn thận” “Ùm.”
Bóng đêm tới đúng như đã hẹn.
Đêm nay, vợ chồng Phương tú tài mang theo hai đứa con gái lo lắng nằm trong phòng ngủ.
Bọn họ vểnh tai lắng nghe tiếng động ở bên ngoài.
Mãi đến tận khuya, khi hai đứa nhỏ đã ngủ từ sớm.
“Cốc cốc !!”
Tiếng đập cửa chợt vang lên.
Phương tú tài bị dọa giật mình.
Đến rồi !?
Ngay sau đó, một tiếng mèo kêu vang lên.
Phương tú tài nhíu mày, sao lại có tiếng mèo kêu nhỉ.
Hay là cô bé kia thi triển pháp thuật.
Một lát sau, tiếng động bên ngoài đã biến mất.
Phương tú tái tới gần cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. “Giải quyết xong chuyện rồi, các ngươi yên tâm ngủ đi.
Lúc này, tiếng cô bé vang lên ngoài cửa.
Phương tú tài bán tín bán nghi khẽ mở cửa ra, gió đêm thổi ù ù.
Sau khi xác định bên ngoài đã an toàn, y mới yên tâm mở toang cửa.
Trong sân chỉ có cô bé đang cầm túi tiền.
Giải ….giải quyết xong rồi?
Phương tú tài đi lên: “Đa tạ tiền tử”
Cô bé không nói lời nào, chỉ nghiêng đầu nhìn hắn.
Phương tú tài nói tiếp: “Tiên tử pháp thuật cao minh, đúng thật là cao nhân. Khoảng thời gian này, Phương mỗ bị quỷ quái trêu ghẹo đến phát mệt..”
Mèo con vẫn im lặng, nhìn túi tiền, rồi lại ngẩng đầu nhìn hắn.
Phương tú tài ngơ một hồi lâu mới hiểu ra ý của nàng.
Vội lấy tiền mình đã chuẩn bị sẵn: “Đa tạ tiên tử giúp ta trừ quỷ, chút tấm lòng nhỏ mong tiên tử không chê”
Mèo con lúc này mới khẽ gật đầu: “Ngủ đi”
Nói rồi, bèn leo tường về nhà.
Đến nhà.
Lý Bình An còn đang đọc sách, thấy mèo trở về, ngẩng đầu nhìn.
“Về rồi”
“Xử lý xong quỷ gõ cửa rồi?”
“Ùm xong rồi”
“Có hỏi được gì không?”
Mèo con lắc đầu: “Nó đã mất thần trí từ lâu rồi, không thuốc nào cứu được”
Lý Bình An gãi gãi cằm.
Mất thần chí?
Lang thang bên ngoài lâu, sẽ mất thần chí. Cuối cùng vạn kiếp không siêu thoát.
Dường như hắn nhận ra có gì đó sai sai.
Chỉ là lạ ở chỗ nào, bây giờ không nói rõ được.
Thế là, hắn bèn nói với mèo con.
“Tiên tử nhiều bằng hữu, lại hay đi quanh thành, phiền tiên tử hỏi thăm bằng hữu của tiên tử hộ ta, dạo này Yên Châu có xảy ra chuyện gì kỳ quái hay không, nghe phong phanh hay chắc chắn cũng được.”
“Để tiên tử lo”
Lúc mèo sắp đi, hắn không quên nhắc nhở một câu.
“Tiên tử ra ngoài ban đêm nhớ phải cẩn thận.
Lại qua hai ba ngày.
Hôm đó, Lý Bình An đi câu cá về.
Chỉ thấy có bốn năm người tụ tập trước cổng.
“A ngươi về rồi!”
Vừa thấy Lý Bình An về, những người này đều vội chạy tới.
Hỏi ra mới biết bọn họ nghe Phương tú tài kể, mới đến nhờ Lý Bình An giải quyết những chuyện kia. Lý Bình An không một chút hoang mang, hắn mời họ vào trong nhà, thả cá vào chậu nước trước, sau đó đi rửa mặt, cuối cùng mới ngồi xuống, hỏi chuyện từng người.