Chương 740: Không tự sinh, vậy mới trường sinh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 740: Không tự sinh, vậy mới trường sinh

Lý Bình An thả cá vào trong chậu.

Cô bé vội vàng chạy ra nói: “Có khách đến chơi!”

“Ừm, tiên tử có tiếp đãi chu đáo không?”

Cô bé nhìn thấy mấy con cá béo trước mặt, hai mắt sáng lên.

“Ô~”

“Đại Bình An bắt được nhiều cá quá, ngày mai tiên tử cũng muốn đi bắt cá”

“Ngươi đi tiếp khách đi, để tiên tử đi bán cá”

“Vậy giao cho tiên tử nhé, không cần để giá cao quá đâu, kiếm được tầm vừa vừa là được rồi, nếu không thì không bán được…”

Còn chưa nói xong đã bị cô bé cắt ngang.

“Biết rồi, biết rồi ~”

Lý Bình Quay quay về phòng, thấy giám chính và phụng sự đang ngồi ở đó.

“Chào hai vị, tại hạ xin phép đi rửa mặt trước.

Giám chính vội nói: “Hai ta mạo muội quấy rầy, tiên sinh xin c

ứ làm việc của mình”

Lý Bình An múc nước, rửa qua mặt.

Sau đó quay lại, nói: “Lần này hai vị đến đây tìm Lý mỗ là có chuyện gì?”

“Là vì chuyện mấy ngày trước, đa tạ Lý tiên sinh ra tay giúp đỡ, ổn định tình hình Yên Châu. “Tiện tay mà thôi.

Giám chính cười khà khà tâng bốc mấy câu, lại hỏi.

“Bệ hạ nhà ta ngưỡng mộ tiên sinh đã lâu, nghe người nói tiên sinh đang ở đây, bèn muốn mời tiên

sinh vào hoàng cung một chuyến. Một là để cảm ơn tiên sinh, hai là muốn chiêm ngưỡng phong thái của tiên sinh

Hoàng đế Đại An?

“Xin gửi lời cảm ơn của ta tới bệ hạ, tại hạ chỉ là tán tu không thích hợp vào cung diện kiến thánh thượng.

Nếu như có dịp tới kinh thành, hoặc vào kinh ta sẽ đến gặp bệ hạ sau.

Hai người kia như đã đoán được trước, bèn nói: “Nếu tiên sinh tới kinh thành, chắc chắn chúng ta sẽ rất hoan nghênh

Lý Bình An cười: “Không cần phải rắc rối như thế đâu?

Nói đến đây Lý Bình An đột nhiên đứng dậy: “Nghe nói bệ hạ đi khắp thiên hạ tìm kiếm phương thuốc trường sinh bất lão, thậm chí không tiếc của cải phái đội thuyền ra khơi, có chuyện này không?” “Ùm…”

Hai người ngập ngừng ngại ngùng.

“Quả thực có chuyện này, sao tiên sinh biết?”

“Nói ra cũng khéo, ta gặp đội thuyền của quý quốc trên biển, làm quen với Chung Quốc Đào Chung đại nhân viên quan của Đại An các ngài. Tính ra thì có lẽ lúc này ông ta đã về rồi, không biết bây giờ Chung đại nhân ra sao?”

Lời này vừa thốt ra, hai người kia lại càng ngại ngùng hơn.

Giám chính họ một cái rồi nói: “Chung Quốc Đào không hoàn thành nhiệm vụ, đã bị bệ hạ bãi chức, giờ đang nằm trong ngục rồi.

Lý Bình An nghe vậy gật gật đầu: “Từ xưa đến này, con người ta luôn không muốn phải đối mặt với tuổi già và cái chết.

Đặc biệt là những hoàng đế cổ đại ngồi trên vị trí cao, điều này đã được ghi lại trong suốt hàng nghìn năm lịch sử.

Hoàng đế nào cũng muốn tìm cách để mình trường sinh bất lão, nói ra thì họ chỉ là không muốn buông bỏ quyền lực của mình, giang sơn và của cải”

Hắn ngừng lại một lát rồi nói tiếp.

“Làm phiền hai vị giúp ta gửi tới hoàng đế bệ hạ lời này

“Tiên sinh cứ nói.”

Lý Bình An chậm rãi nói: “Người có thể sống lâu trăm tuổi trên thế gian này, không thể tự sinh tự diệt, bởi vậy mới trường sinh.

Mà thánh nhân lại từ bỏ thân phận thánh nhân, người khác mới nhìn nhận thân phận đó.

Không suy xét việc tư? Vậy mới chính là tư”

Hai người im lặng, cố gắng suy ngẫm hàm ý của mấy câu này.

Chính vì thánh nhân là người vô tư, ngược lại mới hoàn toàn vì mình.

Nói thẳng hơn tý, thế gian cũng được, thánh nhân cũng được, đều không thể tự sinh, bởi vậy mới trường sinh.

Thế gian sẽ không cướp đoạt vạn vật để nuôi sống bản thân, thánh nhân cũng sẽ không tước đoạt quyền lợi của người dân để tu bổ cho mình.

Mà chính vì thánh nhân vô tư, mới khiến cho thánh nhân sống dài lâu.

So với thuốc trường sinh không biết là có thật hai không, được dân chúng tin yêu mới giành được Kim Thân…..

Giám chính và phụng sự đều là người có học thức, bọn họ càng ngẫm lại càng hiểu hàm ý của câu nói này hơn.

Hai người chắp tay với Lý Bình An: “Chúng ta đã hiểu, xin từ biệt ở đây”

“Không tiễn”

Lý Bình An không ôm hy vọng có thể khiến hoàng đế hồi tâm chuyển ý chỉ nhờ hai câu nói này,

nhưng, nói thì vẫn tốt hơn là không nói gì mà.

Nói trăm câu, có khi còn chẳng có tác dụng bằng một câu.

Vậy thì trăm câu kia chẳng phải là vô ích à.

Kinh đô Đại An.

Hoàng cung, Ngự thư phòng.

Hoàng đế già đang ngồi trước tấm kính, gương phản chiếu lên mái tóc đen và bóng mượt của ông

Khuôn mặt của ông ta bởi vì có thuốc hỗ trợ mà hồng hào óng ánh, da dẻ căng tràn.

Không hề thấy chút nào dáng vẻ của sự già nua.

Nhưng ông ta hiểu rất rõ, mình không sống được bao lâu nữa.

Nhìn dáng vẻ tươi trẻ bên ngoài, xưa kia còn tự lừa bản thân mình được.

Nhưng thời gian trôi đi, ông ta lại không thể đối diện với sự thật này.

Nhờ có đan dược luyện chế, ông ta đã kéo dài tuổi thọ của mình thêm mấy chục năm.

Nhưng cơ thể của ông ta đã đến giới hạn rồi, có ăn nữa cũng là vô ích thôi.

Vốn định phái người đi khắp muôn nơi tìm thuốc trường sinh, còn nhận được một đội thuyền viện trợ của Đại Tùy, hy vọng có thể thu được thành quả.

Nhưng cái kết thì làm phật ý ông ta quá, khiến ông ta tức giận nhốt luôn người dẫn đầu là Chung Quốc Đào vào nha flao.

Một lát sau, có một thái giám già bước vào.

“Chủ nhân, hai vị đại nhân đã về a

“Biết rồi, bảo bọn họ vào đây đi”

Rất nhanh, giám chính và phụng sự cùng đi vào Ngự thư phòng.

Hai người họ hơi cúi người, coi như là động tác hành lễ.

Hoàng đến cũng nói khách sáo mấy câu.

Hai người không giống như quan viên khác, bản chất vốn là quan hệ hợp tác với Đại An mà thôi. Thực tế là ông hoàng đế này, là do hai người họ phò trợ lên ngôi.

“May nhờ có hai vị, chuyện thế nào rồi?”

“Bẩm bệ hạ, tình hình Yên Châu đã ổn định rồi.

Mấy tu sĩ còn lại đã lần lượt rời khỏi khu vực Yên Châu, Lý tiên sinh cũng tạm thời ở lại nơi này. “Sao cơ? Hắn có đồng ý vào cung không?”

“Tạm thời Lý tiên sinh không có suy nghĩ này, hơn nữa còn muốn bọn ta mang câu này về chuyển lời cho bệ hạ”

Giám chính bèn gửi lại y nguyên lời của Lý Bình An cho hoàng đến nghe.

Hoàng đế nghe rồi cau mày, một lúc sau thở dài: “Người tu hành như Lý tiên sinh, sao có thể hiểu nổi nỗi buồn của quả nhân…”

Ông ta nhắm mắt lại, bỗng mở to ra.

“Lý tiên sinh quen Chung Quốc Đào à?”

“Nghe cách nói có vẻ hai người họ có quan hệ rất tốt” Phụng sự bổ sung thêm một câu.

Ngục Bắc Quân.

Chung Quốc Đào mặc áo tù, đang ngồi đọc sách trong nhà lao.

Mặc dù ông ta mặc áo của tù nhân, nhưng nhìn dáng vẻ và tinh thần có vẻ khá tốt. Có thể nhìn ra, ông ta bị nhốt vào trong lao nhưng không có chút buồn bã nào cả.

Bởi vì nhất thời có tội, lại không phải là viên quan phạm tội nghiêm trọng gì, dù bị nhốt vào lao, nhưng thường hay được hưởng đãi ngộ khác biệt.

ngu

Cai ngục cũng có quy tắc sống của mình.

“Không biết ai hơn ai.

Nói đúng ra là cai ngục không được nhục mạ, đánh đập các quan có tội, hơn nữa còn phải đối xử cung kính với họ.

Vì nào ai biết lúc nào người ta lại thắng thế.

Cho dù không thắc thế, nhưng người ta còn bạn bè người thân trong triều đình, không trêu được

“Chung đại nhân cơm tối tới rồi.

Chung Quốc Đào nói cảm ơn, nhìn cơm niêu canh cá, không nhịn được nhớ tới vợ con ở nhà.

Xa nhà nhiều năm, cha mẹ đã qua đời, nhà ông ta chỉ còn vợ và còn, khó lắm mới về đến tổ quốc mà lại bị rơi vào cảnh ngã ngựa như này.

Không chết cũng chẳng biết bị nhốt bao nhiêu năm.

Nghĩ đến vậy, ông ta nặng nề thở dài.

“Chung đại nhân”

Lúc này, cai ngục vui mừng chạy vào báo :”Chung đại nhân, có tin tốt! Có tin tốt!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right