Chương 742: Chiến tranh lại xảy ra

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 742: Chiến tranh lại xảy ra

1467 chữ

Dưới màn đêm đen kịt, Triệu Linh Nhi mặc một bộ áo xanh đứng trên đỉnh vách núi.

Nàng nhảy xuống, một luồng sáng xanh bay đến chân của nàng.

Sau đó bay về phía xa.

Phía sau còn có mấy tu sĩ khác ngự kiếm đi cùng.

Từ sau khi hành thích hoàng đế thất bại, nàng đeo kiếm đến Trấn Yêu Quan.

Triệu Linh Nhi đảm nhiệm chức trinh sát trưởng của một đội trinh sát ở đây, chức quan không lớn cũng chẳng nho.

Tới tận bây giờ, vẫn bình an vô sự.

Cuộc sống ở Trấn Yêu Quan cũng không quá khổ

cực.

Tuy phía Bắc có Yêu tộc, nhưng đã sớm ổn định từ mấy năm trước rồi.

Ngoại trừ đại chiến thành Đằng Trùng lần trước, Yêu tộc chấn động. Còn đầu hai bên đều ăn ý không muốn nhóm lên chiến tranh.

Hôm nay, Triệu Linh Nhi dẫn đội đi tuần sát theo thường lệ.

Thế nhưng đột nhiên nghe thấy tín hiệu cầu viện của đội B.

Tiểu đội trinh sát được chia làm bốn tổ ABCD.

Đội A đứng đầu, các tu sĩ Lục phẩm thường được phân vào đội này, tuần sát khu vực ngoài. Mà tiểu đội tên B này, bởi vì có Triệu Linh Nhi gia nhập, cho nên chiến lực nâng cao lên đáng kể.

Tu sĩ đội B, mặc dù thua xa Triệu Linh Nhi, nhưng cũng nằm giữa Tam phẩm.

Có thể khiến họ bắn tín hiệu cầu viện, phần trăm cao là gặp phải chuyện phiền toái.

Yêu tộc?

Nghĩ đến đây, Triệu Linh Nhi đẩy nhanh tốc độ.

Thanh niên kia lộn nhào trên đất, đối diện với Yêu nhân còn cao hơn cả núi.

Yêu nhân kia phất tay một cái, chỉ còn lại hai tên lính trinh sát đang dây dưa.

Ngoại trừ đại chiến thành Đằng Trùng lần trước, Yêu tộc chấn động. Còn đầu hai bên đều ăn ý không muốn nhóm lên chiến tranh. Hôm nay, Triệu Linh Nhi dẫn đội đi tuần sát theo thường lệ.

Thanh niên khó lắm mới đứng dậy được, bèn thấy có một bóng ma chắn trước mặt hắn.

Nó vuốt ve tầng lá cây rậm rạp, khơi dậy từng trận sóng biển.

Giọng như nghẹn ngào, lúc nhẹ lúc trầm, lúc nhanh lúc chậm.

Tu sĩ Yêu tộc?

Từ khi đến Trấn Yêu Quan đến nay, đây là lần đầu tiên hắn được chứng kiến hình dáng của tu sĩ Yêu tộc.

Tu sĩ Yêu tộc vẫn đang cất cao giọng nói quỷ dị của nó.

Thanh âm này không xa lạ, hình như hắn đã nghe qua ở đâu đó.

Giống như tiếng gáy, lại giống như tiếng thú gào.

Kinh dị đến mức không nói nên lời, khiến người ta rùng mình.

Nhất thời thanh niên cảm thấy loạn, tu sĩ Yêu tộc đã nhân cơ hội này tới gần hắn.

Mắt thấy Yêu nhân kia sắp xuyên qua ngực của mình.

Hắn chỉ nghĩ, xong đời rồi!

Giấc mơ chinh chiến sa trường, được người ngưỡng mộ của hắn chưa bắt đầu đã phải chết thảm ở

đây rồi.

Ngay khi hắn đang nghĩ như vậy, đột nhiên vang lên một tiếng “keng”.

Cùng lúc đó,tiếng xé gió từ xa lao đến, có người ngự kiếm xẹt qua hắn.

Chưa nhìn rõ bóng người, ánh kiếm đã lơ lửng khắp trời.

Kiếm khí lạnh lẽo, xung quanh bắn đầy máu tanh, tiếng kêu thảm thét như vang lên cùng lúc. Thanh niên giật mình, nhìn cái bóng màu xanh kia.

Một kiếm của cái bóng đó đã có thể giết hết tu sĩ Yêu tộc ở đây.

Ngay cả con yêu cao hơn cả ngọn núi kia, cũng bị một kiếm này đoạt mạng.

Thanh niên thở dài, hắn có ấn tượng với nữ tu sĩ này.

Hình như nàng ta đến từ Trung Châu.

Nhìn tu vi của người này có lẽ là nhân vật cấp tông sư tu vi trên Tam phẩm, nhưng tu sĩ trên Tam phẩm sao lại nằm trong đội trinh sát?

Tiểu đội B bị tổn thất nghiêm trọng, tiểu đội có bảy người, ba người tử vong, một người bị thương. Vượt qua một ải mà tổn thất nặng nề.

Triệu Linh Nhi sắp xếp cho người dọn dẹp chiến trường đâu vào đấy, sai đội khiêng thi thể của lính trinh sát về, sau đó lại xử lý nhanh tu sĩ Yêu tộc, rồi vội về đi.

Tiểu đội vừa đi được một lát.

Triệu Linh Nhi nhíu mày, thần thức nhanh chóng đảo quanh phía trước. Thanh niên chớp mắt, chưa chi đã không thấy bóng dáng người kia rồi. Phía trước truyền đến lưỡi đao sắc bén nhập thể, sau đó lại im bặt. Nhưng nó chỉ dừng lại trong một cái nháy mắt, rồi lại tiếp tục tiến lên. Trên mặt đất toàn là máu xương.

Đoạn đường về có bất ngờ nhưng không gặp nguy hiểm, cuối cùng cũng đã nhìn thấy bóng dáng Trấn Yêu Quan.

Đám người không khỏi thở dài.

Chỉ có Triệu Linh Nhi vẫn nhíu chặt đôi mi thanh tú.

Phía trước sương mù trải dài dằng dặc, chỉ trông thấy thân hình nguy nga của Trấn Yêu Quan, còn đâu không thể nhìn thấy những vật khác.

Càng kỳ lạ hơn là đám sương mù dày này lại ngăn cản thần trí của nàng.

Giống như một bãi bùn lầy, ném gì vào cũng bị nó nuốt chửng hết.

Trong sương mù dày đặc không có bất kỳ tiếng động nào, nhưng họ lại ngửi thấy mùi máu tươi nhàn nhạt trong gió.

Triệu Linh Nhi đã nhận ra có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra.

Bọn họ đi tiếp, cuối cùng lâm vào màn sương mù dày đặc.

Đứng trong sương mù dày dặc bọn họ như thể bị ngăn cách với mọi thứ bên ngoài, nhưng đám sương

mù dày này lại không ngăn cản bọn họ đi tiếp.

Phía sau có dáng hình Yêu tộc khổng lồ lặng lẽ chạy ngang qua.

Đội trinh sát không phát hiện nó, và nó hình như cũng không phát hiện ra đội trinh sát.

Hai bên giật mình va chạm, ánh kiếm lóe lên.

Cơ thể của nó bị chém thành hai nửa.

“Đi nhanh lên!” Triệu Linh Nhi trầm giọng nói.

Trái tim của tất cả mọi người trong đội trinh sát đều treo lên, không biết đã đi được bao lâu. Màn

sương kia như tự mở rộng, linh khí đất trời như thể cũng bị nó chặn lại.

Đám người đi theo Triệu Linh Nhi xông về phía trước.

Triệu Linh Nhi chợt tiến lên phá tan sương mù rồi biến mất, những người còn lại theo sát nàng. Thanh niên kia thở gấp, như vừa sống lại.

Thế những đồng bạn bên cạnh hắn không hẹn mà cùng ngừng động tác lại, ngẩng đầu nhìn Trấn Yêu Quan ở phía xa.

Thanh niên cũng nhìn theo tầm mắt của bọn họ, biểu cảm trên mặt cứng lại.

Đó là….binh sĩ Yêu tộc tu tập như bầy kiến, tấn công vào Trấn Yêu Quan.

Lít nha lít nhít tu sĩ đứng trên Trấn Yêu Quan đập từng món pháp bảo xuống, đập chết không biết bao nhiêu binh sĩ Yêu tộc.

Nhưng mà, đám Yêu tộc này như là không bao giờ hết.

Nhóm này chết, nhóm sau lại xông tới.

Tiếng chém giết, càng ngày càng dữ dội, càng ngày càng loạn, càng ngày càng kịch liệt.

Thanh niên thở phì phò.

Mấy ngàn năm trôi qua, Yêu tộc lại tấn công Trấn Yêu Quan với quy mô lớn như vậy.

Lúc này, có tu sĩ Yêu tộc phát hiện ra đội trinh sát, bọn chúng nhảy xuống, liên tục chém vào bọn họ.

Cô bé chặt quả dưa chua thành hai nửa.

“Tiên tử định nấu món gì cho trưa nay thế?” Lý Bình An hỏi.

Cô bé không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Cơm tết vẫn còn mà

“Thế buổi tối thì sao?”

“Tối cũng không ăn hết đâu, cứ hâm nóng lại là được.” “Ngưu !”

Lão Ngưu bất mãn, bảo không ăn đồ ăn thừa không được à.

Cô bé vẫn cứ chăm chú thái thịt: “Nhưng cũng không bỏ đồ ăn thừa được mà

Lý Bình An thở dài: “Nhưng chúng ta đã ăn đi ăn lại mấy món kia trong ba hôm rồi, hôm nay không

ăn món gì mới được sao?”

Cô bé không đáp, dùng sự im lặng trả lời câu hỏi của Lý Bình An.

Thành hết yêu quái rồi, có kiếm được gì nữa đâu.

Còn phải trả tiền thuê nhà, cũng không biết bao giờ xuất phát tiếp nữa.

Thi thoảng trâu trâu còn nũng nịu đòi mua thịt bò, cô bé lắc đầu, thật không khiến mèo bớt lo mà.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right