Chương 804: Người này không chết, Yêu tộc không yên!
2485 chữ
Phù Tang đạo va chạm với mũi thương kịch liệt. Âm thanh khí lưu giao kích vang dội như sấm rền, chấn động phát ra khiến cho người khác chóng mặt hoa mắt, khiến cho không gian như cũng đang run rẩy. Dòng khí lưu điên cuồng khiến cho mặt đất nổ tung, tạo thành rất nhiều hố sâu. Một người, một yêu chỉ va chạm một chiêu đã lập tức tách ra xa đối phương. Sắc mặt Yêu Thánh Quỷ Xa trở nên rất nghiêm trọng. Một người gánh trên vai cả Trấn Yêu Quan chiến đấu liên tiếp mấy ngảy. Vậy mà vừa rồi khi Quỷ Xa va chạm với Lý Bình An, hắn lại không cảm thấy khí áp trên người đối phương suy yếu. Ngược lại, giống như…... còn mạnh hơn!
Quỷ Xa hít sâu một hơi, lập tức nhanh như chớp xông thẳng tới phía trước, trường thương vung lên chém mạnh xuống đầu Lý Bình An. Một thương này chém xuống tưởng như ngay cả gió mây cũng phải thay đổi màu sắc, đây là một đòn chí mạng, đơn giản, mạnh mẽ, nhanh gọn, dứt khoát.
Tất cả sức mạnh đều tập trung ở trên thân thương, không để lại biến chiêu gì phía sau, trong chiêu thức chỉ tràn ngập khí thế quyết tử một đi không trở về.
Phấn độc!!
Cùng lúc đó, Yêu Thánh Bạch Trạch từ xa phóng ra một kiếm, đường kiếm lao đến thẳng tắp. Chỉ
có một kiếm duy nhất, không có kiếm thứ hai. Kiếm thuật tinh diệu, thường thường không xuất kiếm thì thôi nếu một khi xuất kiếm thì một chiêu quyết định thắng bại.
Bạch Trạch đứng khoanh tay, luồng kiếm ý Viễn Cổ này là hắn tích góp từng ít một mới có, không biết đã phải mất bao nhiêu tâm huyết. Đây chính là vây giết theo hình thức tập kích, không biết có bao nhiêu tu sĩ đã chết vì cách thức vây giết này, không phải bị tiêu hao, đấu đến kiệt sức mà chết, thì cũng sẽ bị kẻ tập kích dùng một chiêu lấy mạng.
16:58
Những toà Phi Kiếm Tháp của Trấn Yêu Quan đều đã hoàn toàn mất đi tác dụng. Bạch Ngọc Kinh và Lão Ngưu canh giữ ở chính diện của Trấn Yêu Quan. Yêu tộc tấn công dồn dập, từng đợt tiến lên đều bị đẩy lui. Nhưng ngay sau đó lại có từng đợt từng đợt tấn công khác đến, không có hồi kết.
“Phù”
Cứ như vậy lặp đi lặp lại mấy lần, Lý Bình An rõ ràng đã không còn mạnh mẽ như lúc ban đầu, hơi thở suy yếu dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Hơn mười đại yêu cảnh giới bát cảnh đang quần nhau với hắn, bọn chúng chính là chạy tới liều chết. Hơn nữa còn có vô số Yêu tộc, không cho Lý Bình An một chút cơ hội nào nghỉ ngơi.
Lý Bình An đã không còn nhớ rõ nữa đây là lần thứ bao nhiêu xung trận. Phù Tang đao đã bị đánh vỡ
địch thật sự là quá nhiều. Nhiều đến mức nếu như xếp thành hàng, để cho bọn họ chém giết, chém đến mười ngày mười đêm, chém đến tê tay, đầu óc mụ mị quay cuồng cũng giết không hết. Hắn đã không còn dư sức để điều khiển phi kiếm của Bạch Ngọc Kinh nữa, nếu không lão Ngưu bên kia sẽ không chịu đựng nổi. Hơn một trăm đại yêu cảnh giới Bát Cảnh luân phiên tấn công như vũ bão, hắn cũng chỉ có thể liều mạng đứng vững. Lý Bình An lại vung nắm đấm lên, lại một lần nữa giết ra một vòng tròn lớn trên chiến trường, rồi quay về đứng ở vị trí ban đầu.
Bạch Trạch âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải giết người này! Nếu không người này chắc chắn sẽ là đại họa của Yêu tộc. Lúc này đối với hắn mà nói việc công phá một tòa Trấn Yêu Quan không
người trấn thủ đã không còn quan trọng nữa rồi.
Lý Bình An lần nữa triển khai ra thế quyền, đường lui đã không còn, hắn chuẩn bị dùng hết phần năng lượng còn lại cuối cùng trong cơ thể, hắn thì thào nói: “Lý Bình An, mở trận…...
Nếu ngươi có thể đến sớm hơn một chút, ta đã có thể mời ngươi uống một bữa rượu rồi” Lý Bình
“A! Đừng nhé.” Cố Tây Châu nhếch miệng, nhe răng cười, nói: ” Từ trước đến nay, ta luôn luôn đến hay đi đều không có dấu vết, ngươi cũng biết mà. Đúng lúc, ta đang du ngoạn trên biển, nếu không
phải là trong lúc vô tình nghe Hải Long Vương nói đến chuyện này, bây giờ huynh đệ ta vẫn còn đang ở dưới biển hầm canh rùa uống đây.
“Ram—!
Dù là đang nói chuyện, Cố Tây Châu vẫn không quân địch nhân trước mắt, đơn giản đánh ra một quyền nhìn rất nhẹ nhàng, giống như chỉ là đang làm nóng người, nhưng quyền ý lại rất tàn bạo, buộc Dương Kiên Bạch phải lùi lại, đồng thời quyền ý rơi xuống đám binh lính Yêu tộc, giết chết vô số. Ngay say đó, hắn vung tay lên quăng Lý Bình An đến đầu tường thành, hướng về phía đại quân yêu tộc cao giọng nói: “Nửa hiệp sau, đổi người!”
Lý Bình An khép hờ hai mắt, nhìn thấy những cột sáng khổng lồ từ trên trời đổ xuống. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, trong mê man nhìn thấy rất nhiều bóng người. Cuối cùng…... đến rồi. Viện quân nhân tộc đã tới ”