Chương 81: Rắn khổng lồ
1785 chữ
Thuyền rời bến di chuyển thong thả xuôi theo dòng sông.
Gió nhẹ thổi qua, sóng nước yên bình.
Thân thuyền nhấp nhô theo từng đợt sóng sông, di chuyển chậm rãi về phía trước.
Tiếng mái chèo khua nước không dứt, mặt nước hình thành từng vòng từng vòng gợn sóng nối tiếp
nhau.
Mái chèo khua lúc cao lúc thấp, nhịp điệu rất nhanh, làm cho người ta cảm giác bồng bềnh như ở trên không trung.
Vương Nghị vẫn đang luyện tập thế đứng trung bình tấn, chỉ là trên thuyền không thể so với mặt đất.
Tập như thế nào cũng không thoải mái.
Thôi Tài giữ không cho công tử nhà mình đi quá xa.
Truyện Hồng Kông: Xuyên Vào Hồng Hưng, Người Bảo Ta Làm Việc Tốt ? ( Bản Dịch ) vừa ra chương mới
Trên thuyền có một nhóm người nhìn rất không thân thiện.
Tên cầm đầu dáng người vừa cao vừa gầy, giống như một cây gậy trúc, bộ dáng gian trá. Đến Phong Thủy phủ cần bốn ngày đi đường sông.
Hai ngày đầu đều bình an không có chuyện gì xảy ra, đến trưa ngày thứ ba.
Mọi người dù phải liên tiếp ăn cá hai ngày nhưng không ai cảm thấy ngán chút nào.
Canh đầu cá thơm ngon nhiều nước, thịt cá vừa mịn vừa mềm, ăn đến quên cả trời đất.
Đọc chương 754
Cá chiên kết hợp với gia vị, màu sắc, hương thơm, mùi vị hoàn chỉnh, thanh đạm ngon miệng. Thich!
Mọi người đang ăn uống rất vui vẻ, Lý Bình An lại nghe được một âm thanh.
Ngay sau đó thân thuyền bỗng nhiên rung lắc dữ dội, rất nhiều hành khách trên thuyền đồng loạt hoảng hốt kinh ngạc.
Chân bọn họ đứng không vững, loạng choạng lung lay ngã trái ngã phải, có người suýt nữa ngã xuống nước.
Oanh – -!!
Tiếng động giống như sấm sét cuồn cuộn, vạn mã phi nước đại.
âm thanh lần này thực sự làm cho tất cả mọi người đều vô cùng sợ hãi.
9:38
Lão hán lái thuyền vội vàng lấy ra một cái bánh bao to bằng đầu người từ trong khoang thuyền, phía trên bánh bao được phủ một lớp màu đỏ tươi.
Mọi người nhìn thấy lão hán lái thuyền ném cái bánh bao xuống sông, sau đó quỳ xuống.
Nhưng điều đó hoàn toàn không có tác dụng, nước sông vẫn như cũ cuồn cuộn sôi trào.
Lão hán lái thuyền sợ đến mất hồn, giọng lão gần như cầu xin nói với mọi người:
“Các vị khách nhân, người nào vừa rồi đã nói câu kiêng kị khiến Giang Long vương khó chịu muốn trách phạt, liên lụy chúng ta cũng phải chịu khổ.
Mọi người thấy lão hán lái thuyền sợ hãi như vậy thì càng hỗn loạn.
Lúc này bỗng nhiên có người nói:
“Là hắn! Trước đây, hắn nói muốn ném nữ nhân này xuống sông”
Mọi người nhìn theo hướng người vừa nói chỉ về một đôi nam nữ ra ngoài du ngoạn.
Cả hai đều còn trẻ và vừa đính hôn.
Khi liếc mắt đưa tình tán tỉnh nhau, người thanh niên vô ý thuận miệng nói một câu: “Nếu nàng không nghe lời sẽ ném nàng xuống sông”
Thiếu nữ nói:
“Chàng nỡ thì ném đi”
Hai người nói lời này cách đây đã một ngày, theo lý thì chuyện đang xảy ra nguyên nhân không liên quan đến cuộc trò chuyện đó của bọn họ.
Nhưng hiện tại ai cũng như đang bệnh nặng nóng lòng kiếm thần y, chỉ cần có thể giữ được mạng của mình, ai còn quan tâm mạng của người khác.
Lão hán lái thuyền nhanh chóng đi tới:
“Các ngươi nói điều khiến Giang Long vương không hài lòng, nếu bây giờ không ném cô nương này xuống sông, tất cả mọi người trên thuyền đều sẽ mất mạng”
Thiếu nữ chưa bao giờ trải qua tình cảnh giống như lúc này, hoảng sợ đến mức choáng váng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Người thanh niên làm sao có thể để cho người khác ném nữ nhân của mình xuống sông, hắn dùng thân mình bảo vệ ở trước người nàng.
Lão hán lái thuyền và hắn giằng co không dứt.
Hán tử cao gầy ngồi ở góc thuyền vung tay lên.
Ngay lập tức, mấy hán tử đang đứng bên cạnh hắn đi tới chỗ người thanh niên, đẩy người thanh niên
Bắt lấy nữ nhân muốn ném nàng xuống sông.
Thấy cô nương kia kêu rất đáng thương, có hai thư sinh muốn tiến lên ngăn cản nhưng bị một hán tử cao gầy đẩy ra.
“Cút ngay!”
Đúng lúc này, một bóng người nhảy xuống.
Người này đá một cước vào mặt một hán tử, quát to:
“Buông cô nương kia ra!”
Khi đứng trước mấy tên hán tử kia, Vương Nghị chỉ là một thiếu niên nhỏ bé.
Giống như con thỏ chặn cửa hang của sói xám lớn.
“Tiểu tử thối nhà ai, cút ngay ra ngoài!”
Hán tử khác nhấc chân lên muốn đạp Vương Nghị.
Bất ngờ thân hình Vương Nghị linh hoạt đã nghiêng người tránh thoát.
Tiến lên một bước tung một quyền đánh vào người đối phương.
Nhưng quyền này đánh lên người đối phương lại giống như đánh vào tấm thép. Hán tử giận dữ vươn tay bắt lấy Vương Nghị.
Muốn ném hắn xuống sông.
Một tiếng “Chát” giòn vang lên, hán tử kia bị tát một cái, má bên trái lập tức
Khóe miệng chảy máu, lảo đảo lui về phía sau hai bước.
sung lên.
Một người bảo vệ thiếu gia nhà mình, một người đứng ngăn ở trước mặt hán tử.
“Nước sông cuồn cuộn dâng trào, họa phúc khó lường, liên quan gì đến một tiểu nữ tử!”
Thôi Thành nghiêm túc nói rõ phải trái.
Hán tử cao gầy cười âm hiểm:
“Con mẹ nó, các ngươi thích xen vào việc của người khác!”
“Cái này gọi là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ”
Vương Nghị nói.
Nước sông càng ngày càng cuộn lên dữ dội.
Hán tử cao gầy biết hai người bên đối phương có chút bản lĩnh, vì thế hắn quay đầu hô to nói với mọi người trên thuyền.
“Tốt! Vậy không ném nữ nhân này xuống, mọi người cùng nhau chờ chết là được rồi!”
Vừa nghe xong lời này, những người ban đầu không định tham gia, chỉ định đứng ở một bên xem kịch, bây giờ làm sao có thể nhịn được.
Tất cả mọi người đồng loạt lên tiếng:
“Ai bảo nàng ta nói điều xúi quẩy chứ!”
“Đúng vậy đúng vậy, dựa vào cái gì muốn chúng ta cùng chết với nàng”
“Mau ném nàng ta xuống đi, chuyện này không liên quan đến chúng ta.
י
Một đám người kêu cha gọi mẹ, sợ sóng xô đến làm lật thuyền.
Có hai phụ nhân đi lên phía trước đến gần thiếu nữ:
“Các ngươi không đến, chúng ta đến!”
Nói xong, hai phụ nhân này đưa tay kéo lấy thiếu nữ kia.
Nhưng họ bị Thôi Thành giữ lại.
Phụ nhân kia giãy dụa không thoát ra được thì đặt mông ngồi ở trên thuyền.
Gào khóc kêu lên.
“Còn có vương pháp hay không, ta không sống nổi nữa…...
Vương Nghị cảm thấy được ánh mắt ác ý của mọi người, hắn đang bị ngàn người chỉ trích.
Bỗng nhiên hắn có chút hối hận.
Lúc này, A Lệ Á đứng bên cạnh hắn hô lên:
“Lời các ngươi nói thì là đạo lý hay sao? Nhiều người nói thì sẽ có lý sao? Lớn giọng nói thì là đúng à?”
Lời nói của A Lệ Á đã kéo tinh thần của Vương Nghị trở về, cổ cứng trở lại, cũng hô lên theo.
Lúc này có người mắng:
“Mấy đứa oắt con lông còn chưa mọc đủ, các ngươi là cái thứ tiện chủng, có cha sinh không có mẹ nuôi! Chỗ này không đến phiên các ngươi được phép nói chuyện”
“Chúng ta nhiều người như vậy không cần sợ bọn họ”
“Đúng đúng đúng”
Trong khoảng thời gian ngắn, đám đông trên thuyền trở nên rất tức giận.
Thôi Thành và Thôi Tài chỉ có hai người làm sao có thể ngăn được nhiều người như vậy, họ bất lực nhìn về phía Lý Bình An đang ngồi ở đầu thuyền.
Nhưng lại phát hiện Lý Bình An bất động như chuông, giống như cái gì cũng không nghe thấy. “Tiên sinh!”
Dưới mặt sông bỗng nhiên xuất hiện một cái bóng to dài khổng lồ.
Tiếp theo là một tiếng kêu chói tai vang lên.
Mặt nước bị phá vỡ mở ra bóng dáng quỷ dị.
Đầu của một con rắn xà hoa tuyết khổng lồ xuất hiện trước mắt mọi người, nó há miệng phát ra tiếng kêu chói tai.
Miệng nó giống như một cái chậu máu, răng nanh như móc câu, dày đặc.
Trên trán mọc ra một cái sừng vát chéo, đã dữ tợn còn đáng sợ.
Tất cả mọi người đều cảm thấy toàn thân cứng đờ, sống lưng ớn lạnh.
Đầu con rắn khổng lồ lắc lư rồi co lại lấy đà, sau đó nó giống như một mũi tên rời cung vèo một tiếng bắn tới con thuyền.
Lý Bình An đứng lên, nước sông cuồn cuộn, nước bắn tung tóe vào người hắn.
Nhưng nước sông bắn lên người Lý Bình An bị khí huyết sôi trào của hắn hóa thành từng đợt sương mù mờ mịt, vạt áo của hắn đong đưa theo gió.
Hắn đứng ở đầu thuyền, quay lưng về phía mọi người, đối mặt với Rắn khổng lồ.
Nhìn thân hình nhỏ yếu của hắn, giống như tức khắc sẽ không chịu nổi được gió lớn mà bị thổi bay xuống thuyền.
Tay Lý Bình An cầm chuôi quải trượng, nhẹ giọng nói nhỏ:
“Trận chiến đầu tiên, ngươi đừng làm ta mất mặt.
Nói xong, trượng đao được rút ra khỏi vỏ.
Một đao xuất thế chém nghiêng ra.
Dòng sông rung chuyển chấn động, hơi nước sôi trào.
Ánh đao chém xuống như lông ngỗng bay xuống, như gió cuốn lá rơi.
Không gian phía trên phẳng lặng không gợn sóng chỉ giống như mặt nước nhấp nhô, chuyển động
từ dưới lên trên, từ trước ra sau.
Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc giải quyết chỉ với một đao.
Thân hình rắn khổng lồ hơi khựng lại, đầu nó đã bị chặt đứt.
Tiếng kêu rên vang vọng khắp bốn phía xung quanh, thê lương thảm thiết.