Chương 811: Chương cuối I
Sau câu nói ấy, thân thể Lý Bình An dần dần tan biến, từng sợi tơ màu vàng lần lượt bao quanh, chỉ trong nháy mắt, thân hình hắn đã hoàn toàn biến mất.
Trấn Yêu Quan mới đang hình thành
Xa xa một thanh kiếm lao tới, ánh sáng kiếm màu trắng lao thẳng về phía lão Ngưu, che khuất mặt
Giống như muốn dùng lực của một nhát kiếm này bổ Trấn Yêu Quan còn chưa hình thành ra. “Um… ò…...”
Một tiếng gầm dài vang dội trời đất, thân thể lão Ngưu nằm xuống trên mặt đất, nhắm hai mắt lại. Thân thể lão Ngưu cũng dung hợp với Trấn Yêu Quan.
Kiếm khí lao tới lập tức giống như trâu đất xuống biển, biến mất không còn dấu vết.
Một lát sau, Trấn Yêu Quan hoàn toàn mới xuất hiện, loé sáng trước mắt thiên hạ. Khí vận thuộc về Nhân tộc một lần nữa được tập hợp lại.
Mùa đông năm nay không tới trễ, mùa xuân cũng không đến muộn
Trấn Yêu Quan chào đón một năm mới tới.
Chiến tranh vẫn chưa kết thúc, không ít người từ ngàn dặm xa xôi tới Trấn Yêu Quan, ở chỗ này đón một năm mới đặc biệt.
Khách sạn Phương Xa một lần nữa khai trương trở lại.
Trong phòng những cô nương Liễu Vận, A Lệ Á, Triệu Linh Nhi cùng nhau gói sủi cảo. Bên ngoài nhà vang lên tiếng chẻ củi.
Tần Thời sắp xếp bàn ghế, cẩn thận tính toán số lượng bát đũa, chỗ ngồi xem có đủ hay không. Cảnh Dục treo đèn lồng đỏ lên thật cao.
Thanh Phong nghiêng đầu, đứng ở phía trước nói: “Hình như hơi lệch rồi.
“ Lệch sao?”
“ Lệch rồi!”
Cố Tây Châu khoanh tay trước ngực, lại nói: ” Không lệch.
“Không lệch..
Trong bếp, Miêu Miêu tiên tử cẩn thận lấy cá từ trong nồi, nếm thử một miếng xem mặn nhạt thế nào.
Ừ, vừa rồi.
Nàng bưng cá lên bàn, dần dần trên bàn đã bày không ít đồ ăn.
Miêu Miêu tiền tử lại thêm một ít củi vào trong bếp, vừa quay đầu, nàng thấy Triệu Linh Nhi đang nhìn mình chằm chằm.
Cô bé chớp chớp mắt, trên mặt Triệu Linh Nhi lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, từ trong tay áo lấy ra một chút tiền đồng được bọc trong lì xì đỏ.
“Đây là tiền mừng tuổi tặng cho tiên tử.
“A~ cám ơn.
Cô bé nhận lấy bao lì xì, trịnh trọng đặt vào trong túi xách nhỏ của mình. Sau đó, nàng lấy ra tiền
mừng tuổi mình đã chuẩn bị trước: ” Đây là tiềng mừng tuổi tiên tử tặng cho ngươi.
“ Cảm ơn tiên tử.
“Không cần khách khí meo meo”
“Trường Thanh, quân cờ của ta trên bàn cờ đâu rồi? Ta nhớ rõ ràng ở đây ta có một quân cờ cơ mà.”
“Tiểu tăng không biết.
“Không biết? Có quân đó là ta đã thắng rồi!”
“Cảnh thí chủ đang nói mê sảng gì vậy, chẳng lẽ là già cả nên mắt mờ rồi sao?”
“Ăn cơm thôi!”
Cố Tây Châu và Thanh Phong đã bắt đầu uống rượu.
“Hôm nay quần áo của tiên tử rất xinh đẹp. Xi Mộng nhìn cô bé mặc một bộ quần áo màu đỏ nói. “ừm”
“Nghe nói ngày mai Trấn Yêu Quan còn có hoa đăng, chúng ta cùng đi xem nhé.
“Ừm, được.”
Cô bé kéo một đĩa sủi cảo nhân thịt chuột đến trước mặt mình, lặng lẽ ăn.
Mới ăn được bốn năm cái, bỗng nhiên cô bé nhảy xuống, cầm theo bánh sủi cảo của mình, nhân lúc mọi người không chú ý chạy đi, biến thành mèo con, ngậm sủi cảo trong miệng leo lên nóc nhà. Bầu trời đêm điểm xuyết đầy những ngôi sao, mèo con dùng móng vuốt cầm cái bánh sủi cảo lên. Xa xa pháo hoa nổ vang không ngừng, phản chiếu trong đôi mắt nàng.
“Ô ô ô… Hu hu hu…...
Bất ngờ nàng bật khóc, dùng móng vuốt nhỏ lau nước mắt đang không ngừng rơi xuống.
Giọng nói của cô bé bị tiếng pháo hoa lộp bộp che lấp.
“Tiên tử… Tiên tử… muốn Đại Bình An và Ngưu Ngưu… Đại Bình An…... Hu hu…... Đại Bình An nói dối”
Cuộc đại chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc cũng không bởi vì vậy mà kết thúc.
Sau khi Yêu Tổ chết, Vực Ngoại Thiên Ma biến mất.
Tám vị Yêu Thánh thì Quỷ Xa và Khâm Nguyên bị giết, chỉ còn lại có sáu vị.
Cũng không bao lâu, Yêu tộc lại một lần nữa rơi vào nội loạn.
Trường Thanh thay thế Lý Bình An trở thành tân nhậm chi chủ của Trấn Yêu Quan.
Bởi vì Trấn Yêu Quan đã lui về phía bắc Vân Châu, đối mặt với sự tiến công của Yêu tộc phía bắc, áp lực lên Nhân tộc càng lớn.
Sau đó, nội bộ Yêu tộc xảy ra nội chiến.
Thế hệ trước của Nhân tộc sau cuộc chiến kinh thế hãi tục đó thì gần như tất cả đều rời khỏi sân khấu lịch sử.
Cảnh Dục, Trường Thanh, Yến Thập Tam, Vương Nghị, Tần Thời, Triệu Linh Nhi…... Tân binh thế hệ mới của Nhân tộc bắt đầu lên sân khấu, tiếp nhận vị trí từ các tiền bối, một lần nữa củng cố phòng tuyến ở Trấn Yêu Quan.
Sau đó, giữa hai tộc Nhân Yêu lại bùng phát hơn ba trăm trận chiến lớn, vô số trận đánh nhỏ.
Cuối cùng dưới sức ép của thù trong giặc ngoài, Yêu tộc bị ép phải rút lui ra khỏi Vân Châu.
Ba trăm năm sau, dưới sự nỗ lực của vô số con người, Trấn Yêu Quan lại di chuyển, lại một lần nữa trở lại cực bắc Cửu Châu, quay trở về cố đô!
Còn trận đại chiến kinh thế hãi tục đó sau này trở thành một giai thoại lưu truyền từ người này sang người khác.
‘Um….Ò….....
Lão Ngưu?”
Lý Bình An chợt mở mắt, thảm cỏ xanh chim bay hót, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuyên qua áng mây, bóng lá lấp lánh chiếu lên trên người, gió nhè nhẹ thổi qua.
Hắn nhìn thấy lão Ngưu.
“Lão Ngưu, hôm nay tiên tử nấu món gì ăn vậy?”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, Lý Bình An lập tức ngây ngẩn cả người.
Hắn dụi dụi mắt, cố gắng nhanh chóng nhớ lại tất cả mọi chuyện.
Ta…... Không phải đã chết rồi sao?
Chỉ là khung cảnh này quá mức quen thuộc, quen thuộc giống như chỉ vừa mới trải qua một chặng đường dài.
Bước lên chặng đường mới, ở dưới tàng cây hắn chỉ ngủ một lát, lừa gạt Miêu Miêu tiên tử đi làm
việc.
Ngưu Ngưu quay đầu nhìn hắn, lộ ra một nụ cười với hắn, dù nụ cười không mấy dễ nhìn, giống như đang nói lời tạm biệt.
Một trận gió thổi tới, thân hình lão Ngưu dần dần tan biến cho đến khi biến mất hoàn toàn, giống như bay đi theo chiều gió.
“Lão Ngưu?”
Ý thức của Lý Bình An dần dần mơ hồ, cảnh vật xung quanh nhanh chóng biến ảo.
Giống như cả một vùng thiên địa nhỏ đang chìm xuống.
“Này! Này!”
Có ai đó đang vỗ vỗ vào mặt hắn.
Lý Bình An mở đôi mắt xanh thẫm ra, nhìn thấy mấy đứa trẻ không lớn lắm.
“Ngươi là ai, sao lại ngủ ở đây?”
Lý Bình An quan sát xung quanh, phát hiện mình đang nằm ngủ dưới một gốc cây đại thụ, xung quanh là thảm cỏ xanh mượt như đệm, trên đầu là ánh mặt trời ấm áp.
Lý Bình An cảm giác như mình vừa mới mơ một giấc mơ rất dài, lúc này đầu óc vẫn còn hỗn loạn.
“Um…ò…...
Tiếng kêu của một con nghé con thu hút sự chú ý của hắn.
Lý Bình An quay đầu nhìn lại, thấy đó là một con nghé con lông còn chưa mọc đủ, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng của lão Ngưu trên người nó, chỉ khác là kích thước hình thể đã thu nhỏ lại mấy chục lần.
“Um ò…...”
Tiểu Ngưu nhìn những ánh mắt xung quanh, đầy cảnh giác. Nó giống như rất không thích ứng được với thế giới này, theo bản năng nó nhích lại gần Lý Bình An.
Lý Bình An ngẩn người một lát, lập tức hiểu ra mỉm cười, vươn tay ôm Tiểu Ngưu vào trong lòng. Dường như hai người đã quay về mùa đông năm ấy, một cậu nhóc mù lòa vừa mới xuyên qua nhặt được một Tiểu Hắc Ngưu bị vứt bỏ. Một người, một trâu cứ như vậy sống nương tựa vào nhau.