Chương 106: Sinh viên ngưỡng mộ tiểu thuyết
Bởi vậy nên hắn sẽ dự định sẽ đăng một bài viết!
Lâm Trí Bạch suy nghĩ một hồi liền nghĩ ra được một câu thơ:
( Người ngày nay không thấy bóng trăng xưa. Trăng nay thì đã từng soi người xưa (1)
Đây là một câu thơ của Lý Bạch, tuy răng không quá nổi tiếng nhưng nội dung lại có liên quan đến trăng.
Xem như là dùng một câu thơ có tính chất nghệ thuật một chút để chúc mừng bài hát « Nguyệt Quang » tháng này giành được vị trí quán quân mùa giải.
Fan hâm mộ bắt đầu đọc bài viết.
Bài viết vừa mới đăng được không lâu, khu vực bình luận bắt đầu sôi động.
“Nằm trên ghế sô pha, nằm nghe ánh trăng sáng!”
“Nhạc sĩ Bạch Đế thật đại tài!”
“Người ngày nay không thấy bóng trăng xưa. Trăng nay thì đã từng soi người xưa. Câu thơ này tựa hồ còn bao hàm lý luận triết học ở bên trong”
“Cực kỳ thích « Nguyệt Quang »!”
“Ta cảm thấy câu thơ này cũng mang một ý nghĩa chúc mừng bài hát « Nguyệt Quang » đã xuất sắc giành lấy vị trí quán quân, trong câu thơ còn có niềm hối hận từ thời xưa luân hồi đến hiện tại, vừa nhắm mắt đã nghe ai nói vài câu, mặc cho ngươi phong vương bái tướng, cuối cùng rồi sẽ trở về cát bụi, vĩnh hằng nhưng thật ra là ánh trăng. Cho nên người ngày nay không thấy bóng trăng xưa. Trăng nay thì đã từng soi người xưa”
“Cảm ơn tất cả mọi người!”
“Thật khó trách nhạc sĩ Bạch Đế viết lời bài hát rất hay, làm ta nhớ đến « Tiêu Sầu » lúc ra mắt cũng có một câu thơ đặc biệt hot gọi là “Rút đao chém nước nước càng chảy, nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”. Câu thơ kia cũng vô cùng triết lý, thơ văn cứ thể như cầu vồng trên cao thật rất đẹp, nhân đây cũng muốn nhắc cho mọi người nhớ là câu thơ kia cũng do Bạch Đế viết.
“Câu thơ này cũng có thể dùng để quảng cáo, có khi lại thành xu hướng”
“Đọc được câu thơ này, sau đó lại nghe « Nguyệt Quang » bỗng nhiên ta cảm thấy bản thân hiểu được tầng hàm ý sâu hơn của ca khúc.
Tích Tích Tích.
Đám fan hâm mộ cứ người tung người hứng vô cùng điêu luyện, điều này làm Lâm Trí Bạch hơi bất ngờ. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là viết một câu thơ liên quan đến trăng mà thôi, dù sao thì bài hát của hắn cũng có tên là « Nguyệt Quang », thế mà mọi người lại phân tích câu thơ như giáo viên dạy văn thế này…
Rất tốt.
Lâm Trí Bạch cũng không giải thích, để cho mọi người tùy ý suy diễn, trừ những giáo viên dạy ngữ văn ra thì còn ai có thể lên tiếng nói bọn họ phân tích đúng hay sai?
Đóng máy tính lại.
Lâm Trí Bạch xuống lầu ăn sáng.
Bữa sáng hôm nay là ngũ cốc cùng với sữa bò và một vài lát bánh sandwich, từ khi Lâm Trí Bạch dặn dò thì dì Lưu thỉnh thoảng sẽ thay đổi bữa sáng theo các văn hóa ẩm thực từ các châu khác nhau.
Mà trong bữa sáng dì Lưu còn lấy ra một quyển tạp chí mới được xuất bản sáng nay, một quyển tạp chí « Suy luận về tâm lý », Lâm Trí Bạch vừa ăn vừa mở tạp chí ra đọc.
Dì Lưu làm người giúp việc rất đáng khen.
Lâm Trí Bạch nhìn lướt sơ sơ qua tạp chí. Phát hiện « Kazari và Yoko » đặt ở trang đầu. Về phần « Bùa Chú » thì được đặt ở cuối cùng. Đọc thêm mấy bộ tiểu thuyết nữa thì Lâm Trí Bạch cũng đã ăn xong bữa sáng, sau đó liền thay quần áo đi học.
Lúc này tạp chí vừa mới tuyên bố, cần có thêm chút thời gian mới có thể xem được phản ứng của độc giả đối với hai bộ tiểu thuyết thế nào.
Đến phòng học, Lâm Trí Bạch tìm một chỗ cuối lớp để ngồi.
Thật ra hắn thích ngồi gần cửa sổ hơn, nhưng những vị trí thiên thời địa lợi kia sớm đã bị người khác giành mất.
Vị trí gần cửa sổ khi chán còn có thể nhìn ngắm phong cảnh giết thời gian, đây cũng là một trong những vị trí thường xuyên cháy hàng nhất của đại học.
Cúi đầu lấy điện thoại ra xem.
Lâm Trí Bạch nghe được phía trước có vài người đang tập trung lại một chỗ thảo luận vô cùng náo nhiệt: “Tác giả vậy mà lại không giải thích nguyên nhân người mẹ lại ghét Yoko đến như vậy”
“Ta lại cảm thấy điều này có liên quan đến việc người cha đã bỏ đi lúc người mẹ mang thai hai người họ”
“Cái này chắc chắn là người mẹ cố ý đối xử như vậy với cả hai đứa con, để cả hai tự sinh ra lòng thù hận rồi cuối cùng sẽ tự giết nhau, đây là thủ đoạn trả thù người cha vô cùng đáng sợ, sự thật chứng minh người mẹ đã thành công”
“Ta thì lại nghĩ khác ngươi”
“Các ngươi có từng nghĩ đến vì sao người cha lúc trước lại vứt bỏ người vợ đang mang thai của mình không?”
“Đâu nói thử?”
“Tác giả cố ý không có giải thích nguyên nhân, nhưng có thể là vì trước khi hai đứa bé được ra đời, người cha cũng giống như Yoko bị người mẹ tra tấn đối xử dã man.
“Dùng góc độ này nhìn nhận vấn đề cũng có lý”
“Càng nghĩ càng khiến ta sợ, ngươi cho rằng tính cách của người mẹ vốn là như vậy cho nên người cha mới không chịu được, nhân lúc cô ta mang thai đã chạy trốn?”
“Ta cảm thấy còn có một khả năng khác nữa!”
“Ta nghĩ là có liên quan đến người cha, dù sao thì cũng sẽ không có chuyện vô duyên vô cớ vừa yêu vừa hận, người mẹ động một chút liền ngược đãi Yoko, có thể là do tính cách của Yoko rất giống với người cha.
“Góc nhìn này càng có khả năng cao”
“Người mẹ hận cha của hai đứa bé, người cha bỏ đi khiến cô ta đem tất cả oán hận phát tiết lên người con có tính cách giống người cha.
Đây là đang thảo luận « Kazari và Yoko » sao?
Lâm Trí Bạch ngẩng đầu liếc nhìn, quả nhiên thấy trên bàn người bạn học đang có để một cuốn tạp chí « Suy luận về tâm lý ».
Điều này cũng rất bình thường.
Trong thời gian chờ đợi, quý độc giả có thể qua bộ mới vô cùng cuốn hút của team: Nhất Đại Triều Bái (Dịch) Tiến độ mỗi ngày 6 chương 1159 chữ