Chương 110: Hãy để bão lửa bắt đầu đi
Giang Thành hiện tại là người đại diện quỹ đầu tư Côn Bằng, Lâm Trí Bạch sau này khẳng định sẽ khiến giới giải trí Tần Châu chú ý rộng rãi, hai người tiếp xúc quá thường xuyên có thể sẽ bị người ta phát hiện ra một ít dấu vết.
Tình cờ ngày hôm nay không có lớp học.
Lâm Trí Bạch dứt khoát trở về nhà một chuyến, thăm mọi người trong gia đình.
Về đến biệt thự của gia đình đã là buổi chiều, cha vừa tan làm đã nhìn thấy Lâm Trí Bạch đang ngồi trên ghế trong sân đọc sách, không khỏi lộ ra nụ cười, thuận thế ngồi xuống bên cạnh đứa con trai út.
“Đang đọc gì chăm chú như vậy?”
“Sách dạy sáng tác.
Lâm Trí Bạch buông sách trên tay xuống, hắn lúc rảnh rỗi luôn tìm tới sách vở về sáng tác để đọc, hắn bây giờ không phải là “anh của ngày hôm qua” nữa rồi, bây giờ nhìn cái gì cũng hiểu.
“Thật sự là đã trưởng thành rồi”
Lâm Đông cười nói: “Mới năm nhất đại học đã có công việc riêng của mình, còn làm thành công như vậy, so với ông già như ta thì giỏi hơn nhiều, lúc đó ta lớn hơn ngươi một chút còn không biết nên làm gì?
“Công việc của cha dạo này thế nào rồi?” Lâm Trí Bạch quan tâm hỏi.
“Đang chờ tin tức từ bộ phận sản xuất. Lâm Đông có chút bất đắc dĩ nói.
“Bộ phận sản xuất?”
“Bộ phận sản xuất phim của Thần Thoại chúng ta thường xuyên nhận được một số kịch bản, những nhà sản xuất đó sẽ chọn ra những kịch bản mà họ cho là có giá trị, rồi liên hệ với đạo diễn thích hợp để quay phim. Năm nay ta đã xem qua vài kịch bản, nhưng đều không đặc biệt hài lòng, chỉ đành phải chờ thêm xem có kịch bản nào hay không”
Lâm Đông trước đây không nói chuyện với con trai về công việc.
Nhưng bây giờ Lâm Trí Bạch càng ngày càng trưởng thành, Lâm Đông làm cha cũng nguyện ý cùng con trai của hắn chia sẻ.
“Cho nên..”
Lâm Trí Bạch trầm ngâm nói: “Biên kịch tương đương với nhạc sĩ, đạo diễn tương đương với ca sĩ?”
“Vẫn là có chút khác biệt.
Lâm Đông giải thích: “Nhạc sĩ bình thường sẽ ký hợp đồng lâu dài với công ty giải trí, biên kịch thì tồn tại giống như lính đánh thuê, bọn họ đại đa ố luôn thích sự tự do, nói không chừng lần này hợp tác với công ty này, lần sau sẽ hợp tác với một công ty khác, đương nhiên ba gã khổng lồ cũng có một vài nhà biên kịch của riêng mình. Nói xong câu này, Lâm Đông nhìn vào mắt con trai hắn một chút.
Lâm Đông lại nói: “Bất quá sự hiểu biết này của ngươi đại khái cũng là đúng, địa vị của biên kịch có tên tuổi tương đương với Khúc Đa trong giới âm nhạc của các ngươi, dù sao giới điện ảnh cũng lấy biên kịch làm trung tâm, cho nên kịch bản do những biên kịch lớn sáng tác rất dễ dẫn đến cả ba gã khổng lồ nhảy vào tranh đoạt.
“Giống như bài hát được sáng tác từ các Khúc Đa.
“Không phải các ca sĩ đều tranh nhau thử giọng sao?”
“Đáng tiếc cho dù là Thần Thoại có cướp được những tác phẩm của các biên kịch tên tuổi lớn kia cũng không tới phiên ta quay, bên chú hai là lãnh đạo công ty, kiêm nhiệm giám đốc bộ phận sản xuất. Kịch bản của những nhà biên kịch nổi tiếng phân phối như thế nào bình thường đều do hắn tính toán, trừ phi những biên kịch nổi tiếng kia không đồng ý”
Nói xong.
Lâm Đông cười cười nói: “Những lời than thở này nghe một chút thì cứ bỏ ngoài tai, ta cũng chỉ tùy tiện nói chuyện phiếm với ngươi.
“Là vàng thì sẽ luôn tỏa sáng”
Lâm Trí Bạch mở miệng an ủi cha hắn một câu.
Là người nhà nên Lâm Trí Bạch dĩ nhiên đã xem qua một số bộ phim truyền hình do cha hắn quay. Những bộ phim này bình thường đều được chấm điểm rất cao, nhưng biểu hiện của khán giả lại rất bình thường, có người khen phim nhưng khi tới rạp thì vé vẫn luôn còn rất nhiều chỗ trống, nhưng Lâm Trí Bạch cảm thấy về việc làm đạo diễn, năng lực của cha hắn không có vấn đề gì, chỉ là thời chưa tới mà thôi.
Chú hai bên kia quá chèn ép.
Như cha Lâm Trí Bạch đã nói, phim truyền hình Blue Star lấy biên kịch làm trung tâm…
Kịch bản hay do biên kịch chế tác ra ảnh hưởng rất lớn, dẫn tới quá trình chọn lựa ưu tiên của bộ phim này sẽ quay, nói chính xác chính là biên kịch cũng lựa nhà sản xuất, và nhà sản xuất thì muốn giành phim hay.
Thực tế trong quá trình quay phim, cả đoàn làm phim lẫn diễn viên đều không ai muốn đắc tội với biên kịch của bộ phim.
Bởi vì đắc tội đạo diễn nhiều nhất chính là bị mắng chửi một trận, muốn đổi diễn viên còn phải cân nhắc người ta đã ký hợp đồng trước đó.
Nhưng nếu như là đắc tội với biên kịch?
1106 chữ
Đó chính là lúc nhận ra, bản thân chỉ mới chớp mắt một cái, tay trái cầm hai trăm tệ, tay phải cầm một hộp cơm gà, đang đứng trước cửa nhà, mãi mãi bị cắt vai.
Biên kịch chỉ là người viết kịch bản, diễn viên phân cảnh bao nhiêu còn không phải là do biên kịch định đoạt sao? Những biên kịch có tên tuổi thậm chí có thể tự mình quyết định tuyển diễn viên nào, lợi hại hơn còn có thể thay đổi cả đạo diễn do nhà đầu tư sắp xếp, địa vị trong ngành cao đến mức chỉ có thể thấy được, mà không thể động chạm được!
Quay lại vấn đề.
Ở địa cầu đừng tưởng rằng đạo diễn là trung tâm của cả bộ phim.
Đạo diễn còn có những hạn chế của nhà sản xuất và nhà đầu tư đè nặng phía trên vai.
Tóm lại toàn bộ, địa vị đạo diễn phim trong nước rất cao, không giống với các đoàn làm phim truyền hình nhỏ yếu của hồng kông, người đóng vai trò chủ chốt vẫn là tổng giám chế, họ muốn thay đổi cái gì, nhà sản xuất và nhà đầu tư cũng không thể cản, vì nó ảnh hưởng tới tính chân thật của bộ phim.
Nhưng không có nhà đầu tư, thì phim không thể phát hành. Vòng luẩn quẩn cứ thế.
Ở châu Âu và Mỹ thì phức tạp hơn.
Một số nơi lấy đạo diễn làm trung tâm, một số nơi thì lấy biên kịch làm trung tâm, thậm chí có nơi còn lấy nhà sản xuất làm trung tâm.
Ngoài ra cũng có rất nhiều người xem phim Hàn.
Trên thực tế nền điện ảnh Hàn Quốc là hình mẫu của nền điện ảnh lấy biên kịch làm trung tâm.
Nhờ mô hình thiên về nội dung này, dòng chảy phim ảnh của Hàn Quốc sau thế kỷ hai mươi mới có thể đi theo con đường riêng của mình, thậm chí về sau phim Hàn Quốc còn thâu tóm cả thị trường toàn cầu.
Đương nhiên đây chỉ là lĩnh vực phim truyền hình.
Nếu như là trong lĩnh vực phim truyền hình của Blue Star, những đạo diễn tên tuổi kia vẫn có thể chính diện đối đáp với các nhà biên kịch có tên tuổi, dù sao phim ảnh đã không chỉ là nghệ thuật về nội dung, mà còn là nghệ thuật về hình ảnh.
Tóm lại.
Làm đạo diễn ở Blue Star vẫn rất khổ cực, thường xuyên phải xem sắc mặt của biên kịch.
“Chỉ mong là vậy đi.
Lâm Đông vỗ vỗ cánh tay Lâm Trí Bạch.
Lâm Trí Bạch cười cười, ánh mắt nhìn về phía phương xa.
Dựa theo kế hoạch đã chốt, Giang Thành hẳn là đã sắp đem kịch bản « Bão Lửa » giao cho một vị nào đó thuộc bộ phận sản xuất của Thần Thoại chứ?
Nền điện ảnh tại Blue Star là lấy biên kịch làm trung tâm.
Chế độ này hạn chế quyền của một đạo diễn phim truyền hình như cha hắn, nhưng lại khiến Lâm Trí Bạch có không gian vùng vẫy lớn hơn.
Bão Lửa chuẩn bị cuốn tới đây rồi.
Lúc này tại một vị trí khác trong thành phố.
Triệu Lũy của bộ phận sản xuất Thần Thoại Entertainment sau khi tan làm ngồi trên xe cho tài xế đưa về nhà, nhắm mắt dưỡng thần thì đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại lạ.
“Ngươi là ai?”
“Xin chào Triệu tiên sinh, tự giới thiệu một chút, ta tên là Giang Thành, đại diện của quỹ đầu tư Côn Bằng” Có một âm thanh phát ra từ đầu dây bên kia.
“Quỹ đầu tư Côn Bằng?” Triệu Lũy quen biết không ít ông chủ các công ty đầu tư, đây là lần đầu tiên nghe đến hai Côn Bằng.
“Công ty chúng ta vừa mới thành lập, Triệu tiên sinh chưa từng nghe qua là chuyện rất bình thường, trên tay ta có một kịch bản, không biết Triệu tiên sinh cảm thấy có hứng thú chút nào không?”
“Là tác phẩm của vị nào?” Triệu Lũy trong lòng sinh ra một chút chờ mong, hắn thường xuyên nhận được những cuộc điện thoại tương tự, đối phương nếu có thể lấy được số điện thoại của mình, chứng tỏ vẫn là có vài phần thực lực.
“Biên kịch là nhà văn Bất Dạ Hầu.
Giang Thành dựa theo ông chủ phân phó, trực tiếp dùng kịch bản dưới cái tên Bất Dạ Hầu này, sử dụng thân phận của nhà văn và biên kịch để tiếp cận, sắp xếp như vậy về tình về lý đều thích hợp.
“Nhà văn Bất Dạ Hầu là một cái tên vô cùng ưu tú…”
“Xin lỗi, nhà văn Bất Dạ Hầu này ta mới lần đầu nghe nói đến Triệu Lũy lên tiếng cắt lời Giang Thành, hắn đã mất đi hứng thú với kịch bản, tùy tiện tìm cớ nói:
“Bây giờ ta còn có chút chuyện, Giang tiên sinh có thể gửi một phần kịch bản vào hòm thư của ta, vài hôm nữa rảnh ta sẽ xem “Được rồi, vất vả rồi, hẹn gặp lại”
Trong giọng nói của đối phương nghe không ra quá nhiều tâm tình dao động, điện thoại cũng cúp máy dứt khoát, thậm chí còn không nói địa chỉ email của hắn.
Rất cứng rắn nha Điều này làm cho Triệu Lũy có chút ngoài ý muốn.
bao nhiêu nhiều tốt, ngài nhất định phải xem thật kỹ một chút loại hình.
Thông thường, đại diện của các công ty đầu tư muốn hợp tác với Thần Thoại Entertainment, đều sẽ cố gắng tranh thủ nói thêm vài câu, nói rằng kịch bản này của chúng ta tốt đến mức nào, ngài nhất định phải xem kỹ các kiểu.
Bất quá điện thoại đã cúp máy, Triệu Lũy cũng không để ở trong lòng, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Ngược lại, tài xế của Triệu Lũy ở trước một cái đèn đỏ bỗng nhiên nói một câu:
“Tiểu thuyết của Bất Dạ Hầu rất xuất sắc”
Triệu Lũy vốn cùng quê với người tài xế nên hai người họ lâu lâu cũng thường nói chuyện với nhau.
“Người này rất nổi tiếng sao?”
Triệu Lũy mở mắt ra, hån quen biết với rất nhiều nhà văn nổi tiếng, lại không có bất kỳ ấn tượng gì về cái tên Bất Dạ Hầu.
“Hình như người này là người mới”
1140 chữ