Chương 116: Thiên phú khác của Lâm Trí Bạch

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,953 lượt đọc

Chương 116: Thiên phú khác của Lâm Trí Bạch

Triệu Lũy im lặng.

Sau một lát.

Triệu Lũy đột nhiên nâng chén, lại uống một ly rượu, sau đó cười tủm tỉm nói: “Vậy để đạo diễn Lâm Đông kia quay phim đi, ta tự mình làm nhà sản xuất hộ tống cho anh ta, chút nữa ta sẽ cho người ta soạn thảo hợp đồng, ngày mai mang theo luật sư, chúng ta chính thức ký hợp đồng!”

Dừng một chút.

Triệu Lũy cười nói: “Đích thân chỉ định đạo diễn ta cũng đồng ý, đây thường là đặc quyền biên kịch đỉnh cấp mới có, tin tưởng Giang đại biểu nhìn thấy thành ý của ta rồi, cũng hy vọng nhà văn Bất Dạ Hầu nhìn thấy thành ý của ta, ý ta là sau này có cơ hội có thể tiếp tục hợp tác”

Kịch bản này đỉnh của chóp, bỏ qua sẽ ân hận cả đời!Tuyệt vời đến nỗi Triệu Lũy cảm thấy kịch bản tiếp theo của Bất Dạ Hầu cũng đáng để đầu tư!

Tuy nói hiện tại Bất Dạ Hầu vẫn là người mới, nhưng nếu chờ đối phương nổi giận rồi hắn mới dỗ, thì nó cũng giống với việc thêu hoa trên gấm, làm chuyện ruồi bu kiến đậu mà thôi, huống hồ cho dù đối phương sau này mờ nhạt trước mặt mọi người, hiện tại chút nhượng bộ này cũng đâu có chết ai.

“Sự việc đại khái chính là như vậy, ba mươi phần trăm lợi nhuận hẳn là cực hạn mà hắn ấy có thể chấp nhận, bất quá tình cảnh của ông chủ ở công ty dường như không tốt lắm”

Ban đêm.

Giang Thành gọi điện thoại tới.

Đem chuyện hôm nay báo cáo lại cho Lâm Trí Bạch.

Lâm Trí Bạch nói khẽ:“Cho nên ta bảo ngươi tìm Triệu Lũy là người đứng thứ ba trong bộ phận phim truyền hình, quan trọng nhất là chú của hắn tên là Triệu Nguy, ngày xưa cùng với ông nội ta nam chinh bắc chiến, có công từ lúc sơ khai lập công ty cho tới bây giờ, khả năng nhìn nhận công việc đã gọi là cụ tổ rồi, ai có sợ lạm quyền, nhưng ta không sợ, lạm quyền thì coi như lưới rách cá thoát, kịch bản này coi như mất đi, ai thiệt người đó biết!”

Giang Thành lộ ra nụ cười.

Loại quan hệ nội bộ của loại Thần Thoại Entertainment này, từ bên ngoài cũng không thể tra ra được.

Cũng khó trách Triệu Lũy biết rõ lão đại trong bộ phận sẽ mất hứng, cũng vẫn dám trả lời bổ nhiệm Lâm Đông làm đạo diễn.

Triệu Lũy tuyệt đối không thể tưởng tượng được:

Giang Thành có thể biết được chi tiết các mối quan hệ của hắn, không phải bởi vì hắn có tiếng tăm bao nhiêu.

Tất cả thông tin của Triệu Lũy đều do Lâm Trí Bạch cung cấp, ai bảo ông chủ của Giang Thành họ Lâm cơ chứ? “Vậy ngày mai ta ký hợp đồng với hắn ta?”

“Ừm.””

Lâm Trí Bạch nhận được ba mươi phần trăm lợi nhuận, đây là một kết quả không tệ chút nào.

Triệu Lũy là mục tiêu mà Lâm Trí Bạch tỉ mỉ lựa chọn.

Lâm Trí Bạch muốn người này hộ tống sự nghiệp của Lâm Đông, đồng thời gánh vác áp lực đến từ chú hai.

Về phần làm sao để cho Triệu Lũy nghe lời?

Vậy thì cho hắn thêm càng nhiều “bão lòng” là được rồi.

Ông nội Lâm Trí Bạch đã đưa ra luật lệ rất công bằng, ở Thần Thoại Entertainment thành tích là vua.

Chờ người như Triệu Lũy có thành tích, chưa chắc đã không dám cùng vị chú hai kiêm bộ trưởng sản xuất kia đập bàn tranh luận.

“Vậy kế hoạch tiếp theo của chúng ta là gì?”

Thái độ Giang Thành mười phần cung kính, sau khi dùng « Bão Lửa » bắt được Triệu Lũy, hắn hiện tại đối với ông chủ của mình càng lúc càng thần phục trong tâm thái môi không ngậm được!

“Ta sẽ gửi cho ngươi một tập tài liệu.

Lâm Trí Bạch trực tiếp đem chương trình gameshow « Tôi Là Ca Sĩ » gửi cho Giang Thành.

Hừm.

Giang Thành sau khi nhận được tài liệu mở ra xem, kìm lòng không được đọc ra:

“Kế hoạch cho gameshow Tôi Là Ca Sĩ?”

Gameshow?

Kế hoạch?

Giang Thành cảm giác đầu của mình bắt đầu quá tải, theo bản năng hỏi một câu: “Chương trình gameshow này cũng là do ông chủ viết?”

“Thành ca à”

Lâm Trí Bạch chân thành nói: “Thân là con trai út của Lâm gia và tập đoàn Thần Thoại, ta có thể viết kế hoạch gameshow hẳn là một chuyện vô cùng hợp lý, với các thân phận khác nhau, chuyện này không hợp logic sao?” Giang Thành mờ mịt.

Trong mờ mịt mang theo một phần mơ hồ, trong một phần mơ hồ lòi ra một tia ánh sáng.

Trong một tia ánh sáng mang theo một chút suy nghĩ.

Câu này nghe rất quen tai, ta đã từng nghe qua ở đâu thì phải?

Logic đương nhiên không có vấn đề gì, tập đoàn Thần Thoại dựa vào ngành công nghiệp giải trí để khởi nghiệp, người cầm lái Lâm Chiêu Mục rất nhiều năm trước đã thu mua một đài truyền hình, còn tự mình cầm đao ra trận làm ra không ít chương trình truyền hình cực hot, ông chủ kế thừa thiên phú của ông nội hắn, đâu có vô lý nhỉ? Nhưng vấn đề là:

Giả sử như một người có thể viết sách, ngươi nhất định sẽ cảm thấy người này rất lợi hại.

Giả sử như một người có thể viết sách lại còn biết sáng tác bài hát, ngươi nhất định sẽ cảm thấy người này là thiên tài.

Giả sử như một người có thể viết sách lại còn biết sáng tác bài hát rồi lại viết kịch bản phim truyền hình, ngươi nhất định sẽ cảm thấy người này là yêu nghiệt.

Giả sử như một người có thể viết sách lại còn biết sáng tác bài hát rồi lại viết kịch bản phim truyền hình, thậm chí còn lên kế hoạch cho gameshow, ngươi nhất định sẽ cảm thấy người này không phải là người nữa.

Mọi thứ dần trở nên bất thường trong sự bình thường, vì nó không hợp thói thường.

Giang Thành hiện tại cảm thấy ông chủ của mình không giống như một người bình thường nữa.

“Ông chủ ta có một vấn đề”

“Ngươi đang lo lắng về chất lượng của gameshow này sao?”

“Ông chủ đã hiểu lầm rồi, so với lo lắng về chất lượng của kế hoạch này, ta càng tò mò ngài còn có thiên phú gì khác nữa không?”

Giang Thành thành tâm thành ý hỏi han.

Lâm Trí Bạch đại phát từ bi nói cho hắn biết.

“Còn”

Giang Thành ngờ nghệch hỏi: “Là cái gì?”

“Sinh em bé”

1139 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right