Chương 137: Hai người bạn thâ
Phong Thạc tóc hơi ngắn, vì buộc một chùm tóc, lộ ra một cái trán thật cao, nhìn qua đặc biệt dễ thấy, cơ bắp toàn thân chắc nịch.
Lúc này Phong Thạc kích động rất nhiều.
Mở miệng nói như súng máy liên thanh.
“Bạch ca ngươi trông thật cao lớn nha, hiện tại trông không khác nào một vị soái ca! Nếu không phải là do Tiểu Noãn nhắc nhở, ta thiếu chút nữa cũng không thể nhận ra. Lúc trước Tiểu Noãn nói ngươi bị thương, ta liên lạc với ngươi nhiều lần như vậy, ngươi cũng không để ý ta, quá là nhẫn tâm, rốt cuộc là có bao nhiêu khả năng, ngay cả huynh đệ cũng không nhận ra!”
“Là ta sai…”
Lâm Trí Bạch lại vỗ vỗ bả vai Phong Thạc.Đang muốn nói gì nữa, đột nhiên đôi mắt bị một người nào đó đứng sau dùng tay bịt lại.
Mũi Lâm Trí Bạch ngửi được một mùi thơm thoảng qua, bên tai vang lên một giọng nói vừa thân quen mà cũng vừa xa lạ:
Ngươi đoán xem ta là ai!”
“Ngươi đoán xem ta đoán hay không”
Khóe miệng Lâm Tri Bạch hiện lên một nụ cười.
Giọng nói đó cũng lộ ra ý cười: “Ngươi đoán ta, hay ta đoán ngươi, đoán hay không đoán.
Lâm Trí Bạch đưa tay cầm lấy một đôi cánh tay mềm mại đang che mắt hắn, sau đó xoay người nhìn về phía cô gái, lúc này biểu cảm bất ngờ một chút, cuối cùng phốc phốc nở một nụ cười.
Cô gái này chính là người dẫn đầu đang định mở cửa lúc nãy.
Lâm Trí Bạch giờ phút này thật sự rất khó để tưởng tượng hình dáng hiện tại và quá khứ của đối phương, trong trí nhớ của Lâm Trí bạch lúc trước chỉ là một cô bé thiếu da thịt tròn lửng, rất đáng yêu, tuy rằng hắn đã biết đối phương là ai, cũng cười to gọi tên đối phương:
“Doãn Đông Noãn Doãn Đông Noãn sắc mặt vốn đang tươi cười, phong cách nho nhã tràn đầy sự dịu dàng của thục nữ, nhưng sau khi nghe được tiếng cười của Lâm Trí Bạch, sắc mặt liền trở nên nhợt nhạt, lại có chút khó coi, trừng đôi mắt to xinh đẹp:
“Không cho ngươi nghĩ về bộ dạng của ta hồi cấp hai!”
Lâm Trí Bạch ranh mãnh nói: “Làm sao ngươi biết ta đang suy nghĩ cái gì?”
Doãn Đông Noãn giơ lên bàn tay nhỏ nhắn của nàng: “Ta chẳng những biết ngươi đang suy nghĩ cái gì, còn biết ngươi đang lén suy đoán xem ta có phải là hút mỡ hay là phẫu thuật thẩm mỹ hay không nữa kìa!”
“Đừng có lấy bụng ta suy bụng người.
Lâm Trí Bạch buông tay ra khỏi vai Phong Thạc.
Phong Thạc cười to nói: “Lúc trước khi ta nhìn thấy Tiểu Noãn, cũng có suy nghĩ như”
Mới nói được nữa câu.
Phong Thạc liền biết hố miệng, lấy tay che miệng không nói nữa.
Doãn Đông Noãn liếc Phong Thạc một cái, sau đó nhìn về phía Lâm Trí Bạch, vuốt vuốt tóc, cố tình để lộ góc nghiêng hoàn hảo, “Con gái sau mười tám tuổi đều trở nên xinh đẹp, các ngươi không biết sao”
“Thì ra là vậy”
Lâm Trí Bạch cười cười nói: “Lúc huấn luyện quân sự nghe bạn học kể qua truyền thuyết của ngươi, nói là trong trường có một nữ thần tên là Doãn Đông Noãn, xem ra tiểu phú bà năm đó la hét muốn giảm cân, hiện tại trưởng thành thành công rồi”
“Ê kìa”
Doãn Đông Noãn thoáng buồn nói: “Thì ra ngươi cũng biết ta học ở Đại học nghệ thuật Tần Châu.
Lâm Trí Bạch nghe ra giọng đối phương mất hứng, trong lòng thở dài, ánh mắt đảo qua mặt của nàng và Phong Thạc.
“Ba năm trước đầu ta bị thương, chuyện này hẳn là các ngươi đã được mọi người nhắc tới, ta phải nằm trên giường bệnh dưỡng thương một thời gian, không muốn liên lạc với bên ngoài, vốn định lên cấp ba lại nói chuyện này với các ngươi, không nghĩ tới hai người các ngươi chuyển trường khác…
Lâm Trí Bạch giải thích.
Thật ra là có thể gọi điện thoại, nhưng trạng thái của hắn thời gian đó rất khép kín, cho nên cũng cắt đứt liên lạc với hai người bạn thân thời cấp hai này.
“Không có cách nào khác.
Phong Thạc cười khổ nói: “Ta nói với Bạch ca rồi, việc làm ăn trong nhà xảy ra vấn đề, không thể học được trường quý tộc, liền đi học cấp ba, về sau cũng không tiện liên lạc với ngươi, bên này Tiểu Noãn cũng là gặp lại ta trong lúc huấn luyện quân sự..”
Phong Thạc cũng không nói rõ trong nhà bị gì.
Bất quá Lâm Trí Bạch cũng đã hiểu ý của đối phương.
Đơn giản chính là trong nhà Phong Thạc trước kia rất có tiền, sau này làm ăn không ổn mất sạch tiền nên mới sinh ra tâm lý tự ti, sợ bạn tốt xem thường, những thiếu niên mới lớn thường rất nhạy cảm trong chuyện này.
“Tình huống của ta ngươi biết rồi đó”
Doãn Đông Noãn bĩu môi: “Không muốn ở quá gần mấy tên ca ca khốn khiếp kia, nên ta dứt khoát đi tới Sở Châu học cấp ba, cũng gửi không ít tin nhắn cho ngươi, nhưng một tin nhắn trả lời của ngươi cũng chưa từng trả lời, ta cũng không biết ngươi có nhận được không”
“Mọi chuyện đã qua rồi.
Phong Thạc cười ha ha: “Quan hệ của ba chúng ta vẫn còn giống như lúc học cấp hai!”
Cấp hai?
Doãn Đông Noãn nhìn về phía Lâm Trí Bạch, ánh mắt chớp chớp.
Khi đó Lâm Trí Bạch nói dễ nghe một chút gọi là tính cách vui vẻ hoạt bát hiếu động, nói khó nghe một chút chính là nghịch ngợm quấy rối không an phận, lúc ấy các thầy cô đối với hắn vừa yêu vừa hận.
Yêu chính là vì sự thông minh của Lâm Trí Bạch.
Môn học nào cũng đều đứng vị trí đầu tiên.
Hận chính là vì Lâm Trí Bạch quá quậy phá.
Mới học cấp hai đã dám mang theo nàng và Phong Thạc trốn học. Phụ huynh được khen ngợi nhiều nhất là phụ huynh của Lâm Trí Bạch.
Người viết bản kiểm điểm nhiều nhất trong lớp cũng là Lâm Trí Bạch.
Bất quá có một điểm không thể nghi ngờ, Lâm Trí Bạch thời học cấp hai, nhất định là thiếu niên tỏa sáng nhất trong lòng các thiếu nữ khi đó.
1182 chữ