Chương 142: Tìm thêm đồng bọ
Lâm Trí Bạch đang cân nhắc có nên đưa Phong Thạc vào kế hoạch của Côn Bằng hay không?
Người hắn có thể tín nhiệm không nhiều lắm, Phong Thạc là một trong số đó, bất quá còn cần chờ thêm một thời gian, kế hoạch Côn Bằng là muốn đem Lâm Trí Bạch đứng thật sâu, ngồi thật vững sau tấm màn. Huống hồ đã mấy năm không gặp.
Lâm Trí Bạch cũng cần phải làm rõ tình trạng hiện tại của Phong Thạc.
Hôm sau.
Lúc Lâm Trí Bạch chuẩn bị ăn sáng, điện thoại di động bỗng nhiên nhận được một tin nhắn.
“Đói quá”
Người gửi tin nhắn là Doãn Đông Noãn, ảnh đại diện là một con mèo mập mạp.
“Qua đây ăn sáng Lâm Trí Bạch trả lời một câu, bữa sáng của hắn cơ bản ăn không hết, ăn cùng Doãn Đông Noãn không thành vấn đề.
Doãn Đông Noãn cũng không khách sáo.
Mấy phút sau chuông cửa vang lên.
Dì Lưu đi mở cửa, Doãn Đông Noãn cười chào hỏi, sau đó thuần thục thay dép lê, ngồi xuống bên cạnh Lâm Trí Bạch.
Bữa sáng hôm nay là hai quả trứng luộc, một bát cháo sườn nấu với khoai, cộng với một dĩa sủi cảo.
Dì Lưu cầm một cái chén tới, Lâm Trí Bạch chia cháo thành hai phần.
Ẳn sáng xong.
Lâm Trí Bạch và Doãn Đông Noãn cùng nhau đến trường.
Hai người đều là sinh viên năm nhất của Đại học nghệ thuật Tần Châu, vẫn là cùng một khoa, chỉ là học khác lớp mà thôi.
Tất nhiên đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Các chuyên ngành đại học của Đại học nghệ thuật Tần Châu này, về cơ bản đều là nghệ thuật, bởi vì những chuyên ngành này liên quan đến các loại hình nghệ thuật trải rộng theo ngành.
Âm nhạc.
Phim ảnh.
Văn học.
Hội họa.
Vân vân và vân vân.
Dù sao sản nghiệp của dòng họ cũng liên quan đến giải trí, đương nhiên là phải học thật nhiều, mặc dù học nhiều nhưng chỉ là học chung chung chứ không đi sâu vào chuyên ngành.
“Sau này trên lớp còn có thể gặp mặt.
1126 chữ
Doãn Đông Noãn cười nói, hai người học cùng một khóa, cơ hội gặp mặt còn rất nhiều.
“Ừm.”
Lâm Trí Bạch gật gật đầu.
Hai người Lâm Trí Bạch và Doãn Đông Noãn đã đến trường, đi bộ trên con đường chính trong khuôn viên trường, có thể cảm giác được vô số ánh mắt đều đang đổ dồn về hai người họ.
“Sắp có scandal rồi nha.
Doãn Đông Noãn chú ý tới ánh mắt của những bạn học giống như đang suy nghĩ điều gì đó, nàng được xem như là người nổi tiếng trong trường, ông nội là chủ tịch Nathan, mọi người muốn không chú ý cũng khó.
Đây chính là một trong ba gã khổng lồ Tần Châu!
Thậm chí trong trường này có rất nhiều sinh viên ước mơ rằng sau khi tốt nghiệp có thể vào Nathan để làm việc, dù sao thì đây cũng là lựa chọn tốt nhất đối với một sinh viên học nghệ thuật.
“Đến đoạn kia thì tách ra.
Đối với Lâm Trí Bạch thì những chuyện này không đáng là gì cả. Sân trường là nơi nghỉ ngơi của hắn, công việc mệt mỏi áp lực quá thì đi học là tốt nhất.
Doãn Đông Noãn cười cười, nhưng không tách khỏi Lâm Trí Bạch, hiển nhiên cũng không thèm để ý đến loại chuyện này.
“Ngươi học lớp nào?”
“Lớp một”
“Ta học lớp ba.
“Đi học đi”
Hai người bọn họ tự đi đến phòng học của mình.
Phòng học của Lâm Trí Bạch càng ngày càng gần hơn.
Trong lớp rất nhiều người đều nhìn thấy hắn cùng Doãn Đông Noãn đi cùng nhau.
Lập tức.
Trong lớp bắt đầu bàn tán ầm ĩ Chủ đề chỉ đơn giản là “Có phải Lâm Trí Bạch và Doãn Đông Noãn đang có quan hệ yêu đương hay không?”
“Chuẩn bị relationship sao?”
Có người còn cả gan đến mức lại hỏi trực tiếp Lâm Trí Bạch.
“Người anh em” Lâm Trí Bạch giải thích nhưng các bạn học căn bản không tin, “Trước đó ta đã nói với ngươi về Doãn Đông Noãn..”
Lâm Trí Bạch cười cười không giải thích nữa.
Các bạn cùng lớp cũng không tiện hỏi nữa, chỉ là ánh mắt ai nấy đều lộ lên sự tò mò.
Loại nhân vật như Doãn Đông Noãn, nhất định là học viện quý tộc của Đại học nghệ thuật Tần Châu, Lâm Trí Bạch và nàng là bạn học đã nói lên gia cảnh của hắn cũng không hề thua kém gì các công tử nhà giàu khác.
Nói không chừng trong nhà còn có mỏ vàng.
Nhưng nếu xét đến việc quần áo Lâm Trí Bạch mặc luôn là loại đắt tiền, cộng thêm khí chất tỏa ra, chỉ những điều này thôi cũng có thể khẳng định là loại người vô cùng giàu có.
Quả nhiên.
Bạn bè của những người giàu, cũng là những người giàu, gió tầng nào gặp mây tầng đó.
Điều này làm cho các bạn cùng lớp càng cảm thấy, Lâm Trí Bạch và bọn họ là người của hai thế giới khác nhau Lâm Trí Bạch buổi trưa có hai lựa chọn.
Đến căn tin của trường để ăn, hoặc trở về nhà để ăn trưa.
Phần lớn thời gian Lâm Trí Bạch thích trở về nhà ăn trưa hơn, dù sao nhà hắn cũng ở gần trường, tay nghề của dì Lưu cũng tốt, bất quá trưa nay hắn khó lòng mà về nhà ăn cơm trưa.
Phong Thạc đã hẹn hắn.
Hai người ngồi ở bàn ăn trong căn tin.
Phong Thạc một bên vừa lấy đồ ăn một bên vừa đối phó với tin đồn nói: “Hôm nay trên diễn đàn trường có hình ảnh ngươi và Tiểu Noãn đi cùng với nhau, tất cả mọi người đều đoán xem hai ngươi có quan hệ là gì nha nha “Ừm.”
Lâm Trí Bạch không có hứng thú với các tin đồn, nói: “Nên nói về việc quay video ngắn của ngươi thì hơn” Phong Thạc vừa ăn vừa nói.
Hắn và bạn cùng lớp làm một tài khoản để đăng video, mỗi tháng có thể kiếm được khoảng mười ngàn tệ, nhưng sau khi trừ đủ thứ và chia ra thì không còn lại bao nhiêu.
Video được quay bởi hắn với các bạn cùng lớp.
Quay xong Phong Thạc phụ trách chỉnh sửa, nội dung không cố định, phần lớn lấy những câu chuyện hài hước làm chủ đề chính, loại video này trên mạng rất nhiều.
Bởi vì mấy năm trước đây công ty nhà Phong Thạc bị phá sản.
Cha Phong Thạc nợ bên ngoài không ít tiền, Phong Thạc ngượng ngùng bản thân tạo thêm gánh nặng cho gia đình, liền nghĩ đến việc quay video có thể kiếm chút tiền, cũng xem như là tiết kiệm tiền học cho gia đình, cũng có thêm một chút kinh nghiệm sau khi tốt nghiệp.
Sau khi tốt nghiệp, hắn sẽ trở thành một đạo diễn.
Lâm Trí Bạch nhẹ gật đầu “Nếu cần hỗ trợ gì thì có thể nói với ta.
Phong Thạc cười cười nói: “Tiểu Noãn cũng nói như vậy, hai người các người chính là hai cái đùi để ta ôm, hiện tại ta có thể cân nhắc sau khi tốt nghiệp nên đi Thần Thoại hay là Nathan để làm việc hay không?”
“Tùy ngươi quyết định”
“Bây giờ ta chỉ muốn giúp cha ta trả hết số nợ đó”
Phong Thạc hiện tại đã trưởng thành hơn rất nhiều, gia đình thất bại, khiến cho hắn trưởng thành rất nhanh, suy nghĩ cũng chính chắn.
Lâm Tri Bạch nghĩ đến trên tay đang có mấy ý tưởng phim ngắn, có thể tùy tiện đưa vài kịch bản cho Phong Thạc, hẳn là có thể thu hoạch được một lượng người xem kha khá, nhưng chuyện này còn cần phải suy nghĩ thêm.
“Nếu cần tiền thì…”
“Ngươi ngàn vạn lần đừng nói tiền với ta, lúc trước ta mượn Tiểu Noãn một lần, da mặt đã dày lắm rồi, sau này chúng ta không nói đến chuyện tiền nong nữa, nếu ngươi đã có ý muốn giúp đỡ, sau khi tốt nghiệp có chuyện gì tốt, thì kéo ta về làm chung là được, ha ha ha”
Phong Thạc cười ha hả.
“Không phải ta là người có lòng tự trọng cao, chỉ là có một số việc phải tự mình gánh vác, hiện tại năng lực của ta vẫn còn chưa đủ..”
“Hiểu rồi”
Lâm Trí Bạch suy nghĩ một chút nói: “Sắp nghỉ đông rồi, ta giới thiệu cho ngươi một công việc được không?”
1181 chữ