Chương 146: Bắt đầu đường đua
Giảng viên chậm rãi giảng bài.
Lịch sử phát triển của Blue Star cũng gần giống như Địa Cầu.
Giảng viên dần dần nói về thị trường tiểu thuyết hiện đại ngày nay.
“Thị trường tiểu thuyết bây giờ trăm hoa đua nở, các loại tiểu thuyết rất đa dạng, ví dụ như tác phẩm khoa học viễn tưởng mà bản thân ta thích nhất, còn có tiểu thuyết trinh thám tâm lý mà phần lớn sinh viên các ngươi đều thích.
Ngoài ra.
Các tiểu thuyết về chủ đề lịch sử và khoa học viễn tưởng cũng rất được đón nhận. Những cuốn tiểu thuyết này còn phát triển một số biến thể, lấy lịch sử của chúng ta mà nói, rất nhiều người cảm thấy lịch sử nhàm chán vô vị, vì thế những nhà văn đã tạo nên một lối đi riêng, viết về lịch sử theo một cách khác, kết quả rất được đón nhận, văn học nghiêm túc biến thành văn học phổ biến, mọi người rất dễ dàng tiếp thu..”
Đang giảng bài.
Giảng viên đột nhiên dừng lại, có một số việc có thể chịu được, nhưng có một số việc thì không thể nào chịu được.
Giảng viên tức giận chỉ vào một vị trí ở hàng cuối cùng: “Anh bạn học ở hàng sau này xin vui lòng đứng dậy và lặp lại những gì ta vừa nói”
Các bạn cùng lớp liền nhìn về phía sau.
Người ngồi hàng cuối bị giảng viên gọi, trong tai đang cắm tai nghe, hiển nhiên đang nghe nhạc, căn bản không biết bản thân bị giảng viên gọi tên.
“Ê cha nội!”
Người ngồi bên cạnh không chịu được, đẩy hắn một cái.
Lúc này sinh viên kia mới ngẩng đầu lên, chú ý tới ánh mắt nghiêm khắc của giảng viên, sợ tới mức toàn thân run rẩy vội vàng đứng dậy.
Bởi vì đột ngột đứng dậy, dây tai nghe liền bị rút ra khỏi điện thoại.
Bài hát đột nhiên vang lên:
“Hôm nay tuyết có rơi trên Đoạn Kiều không?
Ta lại nhớ tới khuôn mặt của người Nếu ngày sau, không còn duyên được gặp lại Phía trên cầu nhìn phía cành liễu trắng, đã bao lần nước mắt rơi…”
Cả lớp đồng loạt cười lớn.
Lại có mấy sinh viên hát theo:
“Hôm nay tuyết có rơi trên Đoạn Kiều không?
Ta lại nhớ tới khuôn mặt của người Nếu ngày sau, không còn duyên được gặp lại Phía trên cầu nhìn phía cành liễu trắng, đã bao lần nước mắt rơi…”
Vô cùng hỗn loạn.
Những sinh viên vừa hát theo kia, chính là bạn cùng phòng tại ký túc xá của sinh viên bị gọi tên.
Sáng nào người sinh viên kia cũng mở bài hát này cho cả phòng nghe cùng với hắn, lại còn bảo những người bạn cùng phòng phải nghe thử bài này.
Kết quả chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Những người bạn cùng phòng kia đã gần như thuộc lời bài hát như cháo, lúc này còn hát theo.
Giảng viên giận tím mặt.
Biểu cảm của Lâm Trí Bạch lúc này vô cùng khó hiểu, « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » đã tấn công vào giới sinh viên rồi sao?
Đây là lỗi của ta sao?
Không, đều là lỗi của Hứa Tung ca ca.
Sau giờ học, người sinh viên nghe nhạc kia bị mấy bạn học xung quanh vây quanh.
“Can đảm lắm!”
“Gan quá lớn!”
“Trên lớp ngươi nghe bài hát gì đấy?”
“Lời bài hát rất thú vị!”
“Nghe xong cảm thấy cũng lọt tai đấy!”
“Gửi cho ta đi”
“Đoạn Kiều Tàn Tuyết”
Nam sinh kia bị giảng viên phạt đứng nửa tiếng đồng hồ, nghĩ thầm bản thân sẽ không bị giảng viên nhớ mặt chứ, không chừng còn bị đánh rớt môn này?
Một lát sau.
Lại có người chạy tới hỏi: “Người anh em, ngươi nghe bài gì lúc ở trên lớp vậy?”
Nam sinh kia buồn bã nói: “Đoạn Kiều Tàn Tuyết, không phải vừa nãy đã nói rồi sao?”
Chưa kịp nói xong.
Sau lưng lại có thêm vài người chạy đến hỏi.
Nam sinh nổi giận: “Đoạn Kiều Tàn Tuyết, ai hỏi nữa ta tự sát đấy!”
Phiền chết ta mất.
Cũng may những người kia nghe vậy cũng không đến hỏi nữa.
Bởi vì có người đem bài hát « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » chuyển tiếp đến nhóm lớp, lập tức lại tạo nên một cuộc thảo luận sôi nổi.
Lâm Trí Bạch: [ Hay đó! 1 Từ Kim Chi: [ Lâm Trí Bạch cũng nói bài này hay, vậy thì chắc chắn là hay rồi l Từ Đan Đan: ( Người ta tin tưởng nhất, cũng chỉ có Lâm Trí Bạch. 1 Hoàng Thiến Thiến: [ Các tỷ muội, cùng nhau nghe đi! 1 Chu Nhã Đình: ( Bạn học Lâm Trí Bạch đã đề cử thì phải nghe rồi, ahihi. 1 Lâm Trí Bạch: ... 1 Tuy rằng lần này là mèo khen mèo dài đuôi, nhưng có thêm nhiều lượt tải về cũng tốt, Lâm Trí Bạch hiếm khi mặt dày tự an ủi.
Buổi chiều.
Về đến nhà.
Lâm Trí Bạch nhận điện thoại của Giang Thành, giọng nói có vẻ hưng phấn.
“Tuy rằng những bài hát khác cũng được đề cử nhưng lại không giống bài hát của ông chủ, ta vừa mới gọi điện thoại cho phía Hỏa Thiêu Vân, bọn họ nói số liệu của bài hát này rất khủng bố”
“Chỉ có thể nghe trên Hỏa Thiêu Vân sao?”
Lâm Trí Bạch quan tâm đến vấn đề bản quyền.
Hỏa Thiêu Vân muốn ký hợp đồng độc quyền với bài hát này.
Giang Thành cười nói: “Lúc trước ta đã lo liệu về vấn đề này, cho nên lúc ký hợp đồng đã chấp nhận mức hoa hồng thấp hơn, chúng ta vẫn nắm giữ bản quyền của « Đoạn Kiều Tàn Tuyết », đêm nay các ứng dụng nghe nhạc khác cũng sẽ phát hành, chuyện này đã báo cáo với ông chủ…
“Ta không để ý tin tức.
“Vậy lần sau ta sẽ trực tiếp gọi điện thông báo cho ông chủ.
“Những chuyện này ngươi tự mình quyết định là được rồi.
Lâm Trí Bạch không thể nào dành tất cả thời gian, đi quan tâm đến toàn bộ những chuyện lớn nhỏ. Chuyện này hắn rõ ràng chưa tính kỹ, cũng may Giang Thành xử lý rất tốt, trước khi ký hợp đồng đã khắc phục sai lầm của Lâm Trí Bạch, nếu như trên các ứng dụng nghe nhạc khác không có « Đoạn Kiều Tàn Tuyết », sẽ ảnh hưởng đến giới hạn của bài hát này.
“Vậy giờ báo cáo định kỳ cho ta nghe.
1163 chữ