Chương 152: Nguyên nhân Sở Từ chưa lộ mặt

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,780 lượt đọc

Chương 152: Nguyên nhân Sở Từ chưa lộ mặt

Ca sĩ cấp bậc này không phải nói đánh bại là có thể đánh bại được.

Mà trước mắt vị trí thứ hai và thứ ba, cũng đều là ca sĩ hạng nhất, loại ca sĩ cấp bậc này tuy rằng không thể so sánh với ca vương ca hậu, nhưng sức ảnh hưởng cũng tương đối đáng sợ.

Không nói đến việc có thể cản đường « Đoạn Kiều Tàn Tuyết », nhưng giữ vững vị trí thêm vài ngày cũng không khó.

Lâm Trí Bạch đối với điều này lại vô cùng bình tĩnh.

Cùng lắm thì Sở Từ giống như Bạch Đế khi mới ra mắt, cuối cùng giành lấy vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng mà thôi.

Dù sao mục đích của hắn đã đạt được, bài hát này chính là dùng để lấy danh tiếng vang xa.

Hiện tại bài hát này đã thu hút sự chú ý của người trong ngành lẫn ngoài ngành.

Điều này đảm bảo rằng bài hát sau của Sở Từ sẽ không quá kém, chí ít là sẽ không bị hạn chế về mặt quảng cáo như bài hát đầu tiên.

Nhưng mà Giang Thành lại không nghĩ như vậy.

Giang Thành bây giờ có hơi mê man, mỗi ngày đều cầm điện thoại di động theo dõi bảng xếp hạng mùa giải, hắn còn chờ mong bài hát này có thể giành quán quân, hai mắt đã nhìn muốn mòn màn hình điện thoại.

Mơ mộng là điều nên có.

Giang Thành nghĩ lúc trước Bạch Đế cất cánh trên bảng mùa giải, có lẽ bên phía Thần Thoại hẳn là mang tâm tình tương tự giống hắn bây giờ!

Đúng là ảnh hưởng của Sở Từ rất lớn.

Ngay cả Lâm Hi cũng cố ý gọi điện thoại cho Lâm Trí Bạch.

“Ngươi đã xem qua bảng xếp hạng mùa giải tháng này chưa, có người mới tên là Sở Từ, mang theo một bài hát mới làm loạn top mười, người trong giới hiện tại đều thảo luận về bài hát này”

“Không biết.

Lâm Trí Bạch giả vờ như không quan tâm đến những chuyện này.

Lâm Hi cũng không nghi ngờ gi, ngược lại còn cảm thấy đây mới chính là tính cách của Lâm Trí Bạch.

“Hiện tại có người trong ngành, thậm chí ngay cả truyền thông cũng bắt đầu so sánh Sở Từ với ngươi, bởi vì bài Đoạn Kiều Tàn Tuyết » này của hắn không chỉ là một bài hát mới của người mới, đồng thời còn là một bài hát cổ trang, dùng ý thơ rất tốt, dù sao trước đây ngươi cũng đã phát hành ra một bài hát cổ trang”

“Cổ trang?”

Lâm Trí Bạch làm bộ cảm thấy hứng thú, đương nhiên từ trong giọng nói không nghe ra chút khác thường nào.

“Đúng vậy, cổ trang!”

Lâm Hi cuối cùng cũng chịu nói ra vì sao nàng lại gọi điện tới.

“Trải qua một mùa giải ồn ào của ngươi và Sở Từ, hiện tại trong và ngoài ngành đều bắt đầu chú ý đến những bài hát cổ trang, nếu như bài hát mới của ngươi vẫn chưa bắt đầu viết, ta rất đề nghị ngươi lại sáng tác thêm một bài cổ trang nữa, bởi vì mọi người sắp tới đều muốn biết sức nóng của nhạc cổ trang thế nào.

“Ta sẽ suy nghĩ về chuyện này”

Lâm Trí Bạch cảm thấy bài hát tiếp theo của Bạch Đế không phải là không thể viết thể loại cổ trang này, dù sao cũng có « Nguyệt Quang » đặt nền móng nên sẽ không làm người ta bất ngờ.

“Hãy tin ta, nhạc cổ trang chính là trọng tâm trong tương lai”

Lâm Hi cười nói: “Bất quá độ hot này là do ngươi mang theo, cho nên ngươi lại viết thêm một bài hát cổ trang nữa, không ai dám nói ngươi đang ăn theo, ngược lại tên Sở Từ kia có chút giống như ăn theo độ hot của Nguyệt Quang ”

“Tự mình ăn theo thì không tính là ăn theo, có tính vậy được không?”

Lâm Trí Bạch nói một câu nhưng có hai ý nghĩa, Lâm Hi cũng sẽ không thể đoán ra ý nghĩa thứ hai kia.

Bởi vì Lâm Hi hiểu rất rõ Lâm Trí Bạch, biết hắn không thể nào hát được như vậy.

Dù sao cũng là người trong nhà. Làm sao lại không biết phát âm của Lâm Trí Bạch hơi ngọng, không được đầy đủ. Nếu như Lâm Trí Bạch có thể hát, Lâm Hi tất nhiên sẽ muốn Lâm Trí Bạch đi làm ca sĩ ăn mày.

“Ngươi nói không sai, tự mình ăn theo thì không tính là ăn theo, ta có đôi khi cảm giác tên Sở Từ này cố ý bắt chước theo ngươi, nghệ danh của ngươi tên là Bạch Đế, nghệ danh của hắn liền xuất phát từ “Sở Từ”.

“Đây cũng coi như là bắt chước sao?”

“Tất nhiên là bắt chước rồi, cũng là một nhạc sĩ tự làm nhạc từ đầu đến cuối, lại cùng một kiểu kiêu ngạo, người khác nhìn vào đều sẽ cảm thấy như vậy, mặc dù nghệ danh của ngươi là do ta đặt.

“Vậy nếu hắn muốn bắt chước, thì phải gọi là Hắc Đế hoặc là Hoàng Đế”

“Hắc Đế thì thôi đi, Hoàng Đế thì quá sức tưởng tượng, người ta muốn bắt chước thì cũng đâu có dại mà công khai đến mức đó”

“Được rồi”

Lâm Trí Bạch giả vờ như thuận miệng hỏi: “Dựa vào kinh nghiệm của ngươi, Sở Từ này có thể giành được vị trí quán quân tháng này không?”

“Không thể được.

Lâm Hi trả lời rất quyết đoán.

“Ngươi khi đó không thể lấy được vị trí quán quân, nguyên nhân khách quan là do phát hành bài hát quá trễ, Sở Từ này lại phát hành bài hát vào ngay đầu tháng, hắn cũng có một nguyên nhân khách quan là không được công ty hỗ trợ quảng cáo, mặt khác tên Sở Từ này rất thần bí, cũng không thèm xuất hiện để quảng cáo bài hát của hắn.”

“Tại sao lại như vậy?”

Lâm Trí Bạch hỏi câu này là muốn thông qua Lâm Hi, biết được người trong ngành có cái nhìn thế nào về Sở Từ.

“Thường là vì hai nguyên nhân.

Lâm Hi nói: “Một là Sở Từ có thể giống như rất nhiều nhạc sĩ thích ở lại làm việc phía sau hậu trường, dù sao hắn không chỉ là ca sĩ, mà còn là một nhạc sĩ, có thói quen của những nhạc sĩ là điều quá bình thường”

“Vậy nguyên nhân còn lại là gì?”

1135 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right