Chương 166: Thanh xuân trở về

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,720 lượt đọc

Chương 166: Thanh xuân trở về

“Ngay cả Trương Hi Dương cũng gọi tiền bối, ít nhất phải năm mươi tuổi phải không?”

“Các ngươi cũng không biết hắn?”

“Đừng nói là Hạ Vũ Long tiền bối nha!”

“Thực lực siêu cấp như vậy mà mời được sao!”

“Lúc hắn còn trẻ thì rất hot, nhưng mà đã bảy tám năm gần đây không có hoạt động gì nhiều nữa”

“Hắn còn có thể hát được sao?”

“Nghe thử chứ biết sao được.

“Hạ Vũ Long! Thần tượng của ta!”

Khán giả trẻ có vẻ không hứng thú, nhưng những khán giả trên ba mươi lăm tuổi lại hưng phấn đến mức đứng dậy cả lên, tiết mục này không tệ, thế nhưng lại có thể mời được vị ca sĩ kỳ cựu này.

Tuy rằng danh tiếng hiện tại không tốt, nhưng năm đó đã từng rất nổi tiếng!

Thế hệ trẻ có thần tượng riêng của họ.

Những người lớn tuổi hơn một chút tất nhiên cũng có thần tượng riêng.

Hạ Vũ Long đối với những khán giả lớn tuổi mà nói chính là thần tượng như vậy, nhưng giới giải trí ngày nay đã không còn nhiều sân khấu dành cho hắn, rất khó để cho những khán giả lớn tuổi này nghe lại tiếng hát của thế hệ thần tượng trước kia của họ!

“Ta là ca sĩ, Hạ Vũ Long”

Hạ Vũ Long cười nói, sau đó bắt đầu hát.

Giai điệu vừa bắt đầu, giọng hát của hắn liền theo đó vang lên, mang theo dấu vết của năm tháng. Trong chát giọng khàn khàn lộ ra sự tang thương, giống như có cảm giác câu chuyện đang hiện ra trước mắt, hơi thở cực kỳ ổn định, những khán giả lớn tuổi dần dần đỏ hoe đôi mắt, đây chính là thanh xuân của thế hệ bọn họ.

Trở về!

Tất cả đã trở về!

Vẫn là những cảm xúc của năm tháng ấy!

Sắc mặt của khán giả trẻ cũng dần dần thay đổi, có lẽ rất nhiều người đều cảm thấy xa lạ với Hạ Vũ Long. Nhưng bài hát mà Hạ Vũ Long hát lúc này là tác phẩm nổi tiếng nhất của hắn khi còn trẻ.

Những người trẻ tuổi này bây giờ không nghe bài hát này, nhưng khi bọn họ còn nhỏ chắc chắn đều đã nghe qua!

“Bài hát này rất quen thuộc!”

“Ta đã từng nghe qua rồi!”

“Khi ta còn bé thì mẹ ta rất hay nghe bài hát này!”

“Cha ta ngày trước khi lái xe đều sẽ nghe bài hát này!”

“Ta nhớ rất rõ, mẹ ta nói bà ấy lúc có thai rất hay nghe bài hát này, mà thai nhi đó chính là em của ta, thì ra Hạ Vũ Long chính là người hát bài hát này, ta nói sao giọng nói lại quen thuộc như vậy”

“Không hiểu sao lại có chút cảm động”

“Rõ ràng là không dùng đến nốt cao nào, lại có thể hát đến mức động lòng người.

“Vị lão tiền bối này tuy già nhưng bảo đao vẫn còn sắc bén.

“Một sự thật rất đáng sợ, hắn tiếp nhận sân khấu từ Trương Hi Dương, bài hát của Trương Hi Dương bùng nổ như vậy, thế nhưng hắn cũng xử lý tốt, thật có cảm giác đã là một bài hát kinh điển!”

Mọi người đang thảo luận.

Ai đó cất tiếng hát theo.

Ban đầu chỉ là khán giả lớn tuổi hát theo, sau đó dần dần có khán giả trẻ cũng tham gia. Khán giả trẻ có thể không quen thuộc với lời bài hát, nhưng giai điệu này đã ăn sâu vào tiềm thức, rất nhiều bài hát xưa là như vậy, ngươi có thể sẽ không biết tên, nhưng khi giai điệu mang theo vẻ cũ kỹ đó vang lên, có thể họ sẽ hát theo được vài câu điệp khúc, có thể thoải mái ngân nga.

Rốt cuộc.

Hạ Vũ Long đã hát xong.

Tất cả khán giả vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn.

Có một khán giả trẻ nhẹ nhàng lau nước mắt, “Không nghĩ tới bài hát xưa như vậy lại có thể lấy được nước mắt của ta, trước kia ta đã nghe rất nhiều lần, nhưng không biết tên bài hát, chỉ là cảm thấy nghe rất hay”

“Trước kia ta nghe không có cảm giác”

“Giai điệu quá cũ kỹ, quả thật không có cảm giác, nhưng hôm nay được nghe trực tiếp tại đây, cảm giác hoàn toàn không giống với lúc trước, lần này hình như không giống với bản gốc, giọng hát cũng khác với bản thu âm lúc trước, tóm lại chính là vô cùng thoải mái, giống như tiếng hát đi vào lòng người, khiến ta cảm động một cách khó hiểu.

“Ta rất thích Hạ Vũ Long”

“Vị ca sĩ kế tiếp là ai?”

“Ta lại có chút thích tiết mục nghèo nàn này”

“Ta cũng cảm thấy vậy, vừa nãy nghĩ điều ngạc nhiên lớn nhất chính là Trương Hi Dương, sau đó là ai không quan trọng, không ngờ Hạ Vũ Long lại có thể mang đến sự ngạc nhiên còn lớn vậy “Người trẻ tuổi các ngươi chớ xem thường lão Hạ”

“Bài hát này của lão Hạ tập một này chính dùng chiến thuật an toàn trước, tiết mục đặc sắc chắc là vẫn còn ở phía sau, các ngươi nên nghe thật kỹ các tiết mục tiếp theo đi Sau đó, Hạ Vũ Long rời sân khấu.

Trương Hi Dương tiếp tục công việc dẫn chương trình.

“Bài hát vừa rồi của Hạ Vũ Long tiền bối, lần đầu tiên ta nghe là năm hai mươi ba tuổi, lúc đó ta vừa mới ra mắt không bao lâu, nghe bài hát của Hạ tiền bối không khỏi nhớ lại năm đó, phía sau còn có bất ngờ gì nữa, chúng ta hãy mời vị ca sĩ tiếp theo đi”

Ca sĩ thứ ba xuất hiện.

Khán giả đều giật mình, bất kể là già trẻ lớn bé nam nữ.

Chủ yếu là ca sĩ này nhìn qua thì không giống là ca sĩ, diện mạo không thể nói xấu, nhìn thì giống như là một bác gái lớn tuổi hay gặp ở ngoài đường, hoàn toàn không giống là người trong giới giải trí.

“Đây là ai?”

“Không biết.

“Không ai biết sao”

“Ủa có đi lộn chương trình không? Sao lại là một bà thím?”

1103 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right