Chương 235: Ai cũng hết mình

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,247 lượt đọc

Chương 235: Ai cũng hết mình

Lâm Thủ Chuyết làm như vậy lại khiến khán giả nhớ về bài hát đầu tiên của Bạch Đế mang tên « Tiêu Sầu ». Bài hát này chính là nơi giấc mơ của hắn bắt đầu, Bạch Đế lại để cho hắn chạm đến giấc mộng kia, giờ phút này hắn đã không quan tâm đến xếp hạng chung kết như thế nào nữa.

Ca sĩ trẻ mà có thể kiên trì đến trận chung kết đã là thành công lớn nhất rồi, hôm nay hắn chỉ muốn hát bài này, đây cũng là bài hát có ý nghĩa nhất đối với Lâm Thủ Chuyết.

Bài hát kết thúc.

Trường quay ngập trong tiếng vỗ tay.

Lâm Thủ Chuyết là người ủng hộ vô thanh thắng hữu thanh, bởi vì bài hát này mang phong cách hát nhẹ nhàng tình cảm đặc trưng của Bạch Đế.

Hắn không cần trường quay này phải bùng nổ, chỉ cần dùng một tấm chân tình để hát, cũng có thể làm rung động người khác, có thể cuối cùng thứ hạng của hắn sẽ không cao lắm, nhưng mọi người đều không thể phủ nhận sự tuyệt vời của tiết mục này.

Sau đó.

Vị ca sĩ thứ hai.

Hàn Nguyệt Sương lên sân khấu.

Là nữ ca sĩ trẻ nhất trong chương trình này, độ nổi tiếng của Hàn Nguyệt Sương không hề thấp, truyền thông thậm chí còn gọi cô là “Tiểu ca hậu với lá phổi thép”

Giọng hát trong trẻo!

Có tiềm năng trở thành ca hậu!

Đánh giá Hàn Nguyệt Sương như vậy không phải là nói quá, nàng ta thật sự xứng đáng với những lời khen và danh hiệu này, bài hát nàng dùng trong trận chung kết này có dùng nhạc cụ điện tươi sáng, vô cùng trẻ trung, nhung quan trọng nhất chính là Hàn Nguyệt Sương đang nhảy múa trên sân khấu!

Khuôn mặt tươi cười quyến rũ.

Đôi mắt to có hồn.

Vừa hát vừa nhảy trên nền nhạc Dance sinh động.

Trong không khí tràn ngập cảm xúc kia, trên sân khấu xuất hiện từng làn sương mù, Hàn Nguyệt Sương vặn vẹo cơ thể một chút, cuối cùng quyến rũ nghiêng mặt hướng về phía khán giả, đầu ngón tay làm động tác mời gọi quyến rũ.

Động tác này là để bài hát thêm phần sinh động, khán giả toàn trường quay vô cùng hào hứng, dưới ánh đèn bảy màu chói lóa, tiếng thét chói tai cùng tiếng hoan hô không dứt bên tai!

“Không hổ là trận chung kết!”

“Không nghĩ tới Hàn Nguyệt Sương lại còn có thể vừa hát vừa nhảy, bài hát này đã tận dụng hết ưu thế về mặt tuổi trẻ của Hàn Nguyệt Sương, nghe quá hay, đây đúng là tung ra tuyệt chiêu mà!”

“Nghe rất sảng khoái!”

“Đây là tiết mục tốt nhất của Hàn Nguyệt Sương từ trước đến nay, nếu như được thể hiện trong các tập trước thì đã có thể giành được hạng nhất rồi!”

“Woa!”

“Hàn Nguyệt Sương cố lên!”

“Dùng đến tuyệt chiêu rồi, đáng sợ thật!”

“Hàn Nguyệt Sương chắc chắn có hy vọng trở thành một trong những nhân vật hàng đầu của giới nữ ca sĩ trẻ Tần Châu chúng ta, trong số những ca sĩ cùng trang lứa hầu như không tìm ra được mấy người ưu tú hơn nàng ta!”

“Chẳng lẽ là muốn giành vị trí quán quân sao?”

“Coi tiếp những ca sĩ tiếp theo đi, đây chính là chiến thuật, chắc chắn không chỉ Hàn Nguyệt Sương có tuyệt chiêu, đêm nay chắc chắn sẽ rất bùng nổ!”

Đây chính là trận chung kết!

Vũ đạo nhìn rất đã mắt!

Khán giả càng thêm cuồng nhiệt Tất cả mọi người vẫy vẫy thanh đèn nhỏ trên tay!

Ngay cả Lâm Trí Bạch cũng khó tránh khỏi bị bầu không khí này ảnh hưởng, hắn đang hưởng thụ tiết mục trên sân khấu, Hàn Nguyệt Sương này vô cùng ưu tú, khiến ấn tượng của Lâm Trí Bạch về nàng rất sâu sắc.

Tiếp theo.

Vị ca sĩ thứ ba.

Tôn Cốc lên sân khấu.

Tôn Cốc lúc trước đã hát « Nguyệt Quang » nên lần này không thể dùng bài hát này nữa, nhưng tất nhiên hắn cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận chung kết này.

Hắn chọn một bài hát xưa với độ khó cực cao, các kỹ năng ca hát được sử dụng một cách tối đa.

Trên mạng internet.

“Chỉ nói về kỹ thuật, Tôn Cốc hoàn toàn không thua kém những ca vương kia, khuyết điểm của hắn là giọng hát thiếu một chút tình cảm, nhưng bài hát này xem như đã đạt tiêu chuẩn về kỹ thuật lẫn tình cảm”

“Đây là liều mạng sao!”

“Đây chắc chắn là trận đấu tốt nhất của hắn từ khi thi đấu tới nay, so với khi trước hát « Nguyệt Quang » thì còn tốt hơn, đây chính là sức hấp dẫn khi sử dụng kỹ thuật thanh nhạc đến mức tối đa!”

“Ta thích trận này!”

“Trong tất cả các bản hát live của Tôn Cốc, bài này có thể lọt vào top ba, thậm chí nói là top một cũng không quá đáng, đúng là lần này hắn hát hay hơn bình thường rất nhiều”

“Nhìn kia!”

“Các ca sĩ khác trong hậu trường cũng đang khen ngợi!”

Khán giả trực tiếp không nhìn thấy hậu trường, nhưng khán giả trước TV lại có thể nhìn thấy, khi phát sóng trực tiếp sẽ cắt một số cảnh chuẩn bị trong hậu trường để chiếu cho khán giả xem.

“Áp lực của ta rất lớn.

Hàn Nguyệt Sương vừa mới hát xong vẫn đứng sau cánh gà, nghe Tôn Cốc hát, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ vào ngực, trông có chút đáng yêu.

“Kỹ thuật của hắn thật tốt.

Hạ Vũ Long cũng nghiêm túc gật đầu nói.

Phòng bên cạnh là phòng chuẩn bị của Nhạc Sơn Lam.

Vị “bác gái” này hôm nay trang điểm, cả người xinh đẹp hơn rất nhiều, vừa xem biểu diễn vừa nói: “Tiểu Tôn thật sự là tài năng hiếm có trong số các ca sĩ trẻ Tần Châu Lúc này.

Ống kính cắt cảnh chuyển đến Trương Hi Dương.

Hôm nay Trương Hi Dương mặc áo da màu đen, nhắm mắt thư giãn trong phòng chuẩn bị yên tĩnh, người đại diện cũng không quấy rầy hắn, chỉ nhỏ giọng nói với nhân viên của chương trình: “Hôm nay Trương Hi Dương quá yên lặng”

Quá trình chuẩn bị cho trận chiến đều lạnh lẽo như vậy.

1123 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right