Chương 243: Bị quay phim lé

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,716 lượt đọc

Chương 243: Bị quay phim lé

“Đây là lần đầu tiên hắn ta viết nhạc rock”

“Điều này đúng là không dễ dàng, bài hát này đã làm ta nhớ đến thời hoàng kim của Rock n’ Roll vào mười mấy năm trước.

“Bảng xếp hạng mùa giải cũng không có nhiều bài hát Rock n’ Roll đâu”

1161 chữ

Một nhóm chat của những người bạn cũ. Rất nhiều người đã bắt đầu hoài niệm về thời thanh xuân.

“Có ai xem đêm chung kết của « Tôi Là Ca Sĩ » không?”

“Có, ta!”

“Ta cũng có xem!”

“Bài hát kia của Trương Hi Dương, thật sự ta đã khóc rồi, đại học chúng ta còn tổ chức ban nhạc rock, hiện tại nhạc rock đã không còn thị trường nữa”

“Nhưng Rock n’ Roll lên sân khấu thi đấu, vẫn bùng nổ như vậy”

“Chủ yếu là ta cảm thấy rất thích bài hát này!”

“Thật lòng rất hâm mộ Trương Hi Dương!”

“Ta còn có chữ ký của Trương Hi Dương này!”

“Con mẹ nó!”

“Ha ha ha ha ha!”

“Nở hết cả mũi rồi cơ đấy!”

Thì ra là có người thu lại cảnh màn hình buổi phát trực tiếp tối nay.

Bởi vì Trương Hi Dương vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần.

Cho đến khi gần đến lúc lên sân khấu, Trương Hi Dương lại đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt kia tràn ngập sát khí cùng phẫn nộ, hình như căn bản sẽ không để bất kỳ ca sĩ nào vào mắt, cho nên bị cư dân mạng biến thành “Ánh mắt vương giả”.

Đã nhanh chóng lan truyền trên mạng.

Dù sao sức nóng của trận chung kết quá cao, về cơ bản những khán giả trẻ tuổi đều sẽ xem, tất nhiên sẽ biết nguồn gốc và ý nghĩa của gói biểu tượng cảm xúc!

Trên sân khấu.

Bảng xếp hạng cuối cùng đã có.

Quán quân: Trương Hi Dương Á quân: Hạ Vũ Long Quý quân: Nhạc Sơn Lam Hạng tư: Hàn Nguyệt Sương Hạng Năm: Tôn Cốc Hạng sáu: Lâm Thủ Chuyết Hạng bảy: Tôn Sơn Trương Hi Dương dưới sự vây quanh của các ca sĩ, nâng cúp vô địch lên, hắn dùng tay gõ gõ, sau đó cầm micro cười nói:

“Vàng thật”

Dưới đài Lâm Trí Bạch lập tức cười.

Hắn biết Trương Hi Dương đang nói với hắn.

Hai người dẫn chương trình vui vẻ: “Mặc dù không phải là một chiếc cúp vàng nguyên chất, nhưng nhà vô địch của chúng ta ngày hôm nay, hàm lượng cá nhân chính là vàng thật là một trăm phần trăm”

“Ha ha.”

Trương Hi Dương cười nói: “Vậy các ngươi nên làm hai chiếc cúp mới đúng, cũng phải gửi cho nhạc sĩ Bạch Đế một cái”

Trương Hi Dương vừa dứt lời.

Khán giả trong trường quay đã reo hò.

Tiếng reo hò chấn động cả bên ngoài trường quay!

Trận đấu đã kết thúc.

Mùa đầu tiên của « Tôi Là Ca Sĩ » đã kết thúc.

Tuy nhiên dư vị của trận chung kết chỉ vừa mới bắt đầu.

Đêm đó.

Tin tức truyền đi khắp nơi!

« Bài hát mới của Bạch Đế là thể loại Rock n’ Roll thật sao! ? » « Trận chung kết của Tôi Là Ca Sĩ, Red Star đụng Blue Star, Trương Hi Dương nghiền ép tất cả để đoạt giải quán quân! » « Bài hát mới của Bạch Đế giúp Trương Hi Dương giành quán quân, đêm nay là đêm của Rock n’ Roll !

« Trương Hi Dương + Bạch Đế = vô địch? » « Phong cách bài hát mới của Bạch Đế có sự thay đổi mạnh mẽ, chuyên gia tự vả vào mặt mình! » « Bạch Đế nghiền nát mọi nghi ngờ: Hắn chưa bao giờ là nhạc sĩ một thể loại! ”

« Chung kết của nhạc tình cảm? Không, chung kết phải là Rockn Roll! ”

Mà nhân vật chính trong tin tức, Bạch Đế và Trương Hi Dương đang ăn tối tại một nhà hàng, đương nhiên không chỉ có hai người bọn họ, còn có Lâm Thủ Chuyết cùng Tôn Cốc.

Lúc này trời vừa rạng sáng.

Trương Hi Dương mời khách, gọi thêm mấy bình rượu.

Vì để bảo vệ giọng hát, các ca sĩ bình thường đều sẽ không đụng vào rượu bia và thuốc lá, chỉ có khi nào có chuyện vui mới uống một chút.

“Trương ca phải uống một ít”

Lâm Thủ Chuyết nhắc nhở: “Ngày mai không chừng mặt của Trương ca sẽ xuất hiện đầy trên trang nhất.

Tôn Cốc bên cạnh cười nói: “Cũng không cần đợi đến ngày mai, không chừng tối nay sẽ có vô số thương hiệu liên hệ với Trương ca, để cho Trương ca tùy tiện chọn, vị trí quán quân này có quá nhiều vàng bạc châu báu ném vào người, ai không thể nghĩ đến bài hát mới của nhạc sĩ Bạch Đế lại là loại phong cách này!”

“Ta cũng không nghĩ đến”

Trương Hi Dương xúc động: “Lúc vừa mới cầm được bài hát này trên tay, ta cũng giật mình giống như các ngươi, giới âm nhạc Tần Châu đã rất lâu rồi không xuất hiện một bài hát Rock n’ Roll tuyệt vời như vậy”

Mấy người ăn uống linh đình.

Lâm Trí Bạch cũng uống mấy ngụm rượu .

Cơm nước xong, mấy người đi ra khỏi phòng ăn, lúc mỗi người chuẩn bị về nhà, Tôn Cốc đột nhiên cảnh giác nhìn về phía bên trái.

Lâm Thủ Chuyết hỏi: “Thế nào?”

Tôn Cốc nhíu mày: “Có người chụp lén”

Trương Hi Dương nghe vậy theo bản năng nhìn về phía Lâm Trí Bạch, ba người bọn hắn, Lâm Thủ Chuyết và Tôn Cốc đều là ca sĩ, bị chụp lén gì đó cũng không sao cả, loại chuyện này quá phổ biến.

Nhưng Lâm Trí Bạch chưa chắc đã muốn bị người ta chụp ảnh…

Lâm Trí Bạch quả thật không muốn bị chụp được, nhưng cũng không có quá để ý, lắc tay nói:

“Không có chuyện gì đâu.

Trương Hi Dương đêm nay đã giành được vị trí quán quân mùa đầu tiên của « Tôi Là Ca Sĩ ».

Phóng viên chụp lén hẳn là hướng về phía vị quán quân này, chắc là nhà báo nhỏ nào đó đang nào làm việc, Lâm Trí Bạch tuy rằng bị hắn vô tình chụp được, nhưng người ngoài ngành lại không nhận ra gương mặt này của hắn.

Vấn đề cũng không lớn.

Cứ như vậy trở về nhà, do uống chút rượu nên Lâm Trí Bạch liền lên giường đi ngủ mà không hay biết phóng viên chụp lén kia đã đăng hình lên mạng, cũng viết một bài báo:

« Trương Hi Dương đêm khuya cùng bạn bè đi ăn để chúc mừng cho vị trí quán quân! ”

“Tối nay sau khi đoạt giải quán quân của « Tôi Là Ca Sĩ », tâm trạng của Trương Hi Dương đương nhiên là rất tốt, cùng Lâm Thủ Chuyết và Tôn Cốc đi ăn mừng chiến thắng, đồng hành với họ còn có một người thanh niên thần bí.”

1128 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right