Chương 290: Linh cảm bùng nổ thôi!

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,523 lượt đọc

Chương 290: Linh cảm bùng nổ thôi!

Cùng lúc đó.

Nhóm chat giữa ekip sản xuất bộ phim « Vấn Thiên ».

Nhà sản xuất đột nhiên tag đạo diễn Trương Bồi Hằng.

“Đạo diễn Trương hay là chúng ta đừng tìm người viết bài hát ấn tượng của Tần Thủy Hoàng nữa, chuyện này quá khó khăn, nếu khán giả không hài lòng nói không chừng còn ảnh hưởng đến doanh thu phòng vé của chúng ta.”

“Đúng vậy”

Nhà sản xuất vô cùng lo lắng về việc này.

“Ta đã kiểm tra tất cả các bài hát viết về Tần Thủy Hoàng trong giới âm nhạc, không có một bài hát nào đáp ứng được công chúng, nhiều nhất là đánh giá bài hát tạm ổn nhưng vẫn chua đủ, địa vị của Tần Thủy Hoàng trong lòng mọi người quá cao.

“Cho nên mọi người yêu cầu cũng hơi quá mức, chúng ta trực tiếp tìm người viết một bài quảng cáo phù hợp là được, quyết định về bài hát ấn tượng này rất mạo hiểm”

Bài hát ấn tượng là viết về một người cụ thể.

Yêu cầu của bài hát quảng cáo lỏng lẻo hơn nhiều.

Miễn là nó phù hợp với chủ đề của bộ phim là được.

Nhưng mà Trương Bồi Hằng là một cái tên lớn trong giới đạo diễn, địa vị trong đoàn làm phim cũng rất cao, vì vậy cho dù là nhà sản xuất và biên kịch có thay đổi cũng phải hỏi ý kiến của hắn.

“Ta đang suy nghĩ.”

Trương Bồi Hằng cũng cảm thấy lời nói của hai vị này có lý.

Mặc dù phương án hoàn hảo nhất trong lòng Trương Bồi Hằng là có người có thể viết ra một bài hát ấn tượng hoàn mỹ phù hợp với nhân vật Tần Thủy Hoàng, nhưng bài hát ấn tượng này nếu viết không đủ tốt, sẽ có người chửi gà bay chó chạy, có người chửi sẽ ảnh hưởng đến doanh thu phòng vé sau khi công chiếu.

Vậy còn không bằng không viết!

Nhưng mà nhạc sĩ Bạch Đế kia hình như cũng có chút tài năng, lúc trước hắn đã viết bài hát « Nguyệt Quang » rất phù hợp với yêu cầu của bộ phim.

Ngoài ra.

Tháng trước Trương Bồi Hằng theo dõi một bộ phim truyền hình nổi tiếng mang tên à « Bão Lửa », còn đặc biệt tra cứu người sáng tác nhạc nền là ai, kết quả khiếp sợ phát hiện…

Nhạc nền của bộ phim kia, dĩ nhiên cũng là do Bạch Đế kia làm!

Trương Bồi Hằng phát hiện mình càng nghe càng thích nhạc nền do Bạch Đế làm!

Cho nên Trương Bồi Hằng mới có suy nghĩ táo bạo, có nên để Bạch Đế thử viết một bài hát về Tần Thủy Hoàng… Hiện tại sau khi bình tĩnh lại.

Trương Bồi Hằng cảm thấy bản thân lúc đó quá nóng vội.

Loại bài hát đế vương này quá khó viết, huống chi Tần Thủy Hoàng còn là vị hoàng đế gần như là trong truyền thuyết, là một trong những đế vương vĩ đại nhất trong lòng người Tần Châu!

“Hay là đừng làm khó hắn nữa.

Trương Bồi Hằng quyết định ngày mai gọi điện thoại cho Thần Thoại để nói về chuyện này.

Lâm Trí Bạch bây giờ không khác nào một công nhân thuần thục, tốc độ làm nhạc so với trước kia nhanh hơn không ít, nhạc đệm bài hát « Mượn Trời Trong Xanh Thêm 500 Năm » đến khoảng mười một giờ đêm là đã làm xong, trong lòng còn có chút cảm giác tội lỗi, thời gian ngủ tựa hồ càng ngày càng muộn có nên hay không? Khác với lúc trước:

Lần này Lâm Trí Bạch không cố ý kéo dài thời gian, giả bộ sáng tác bài hát cần tốn không ít sức lực, hiện tại hắn đã là nhạc sĩ thiên tài trong mắt Lâm hi, vậy không bằng đem phần thiên tài này biểu hiện rõ ràng hơn một chút, cho nên buổi tối hôm đó liền gửi cho Trương Hi Dương bài hát.

Năm phút sau.

Hai người nhắn tin cho nhau.

Trương Hi Dương: “Đây là một trong những bài hát có uy lực của các bậc đế vương nhất trong tất cả các bài hát mà ta từng thấy.

Lâm Tri Bạch: “Bài hát về đế vương cần có yêu cầu như đế vương, vậy quyết định sẽ chọn ngươi Pikachu, ngày mai chuẩn bị thu âm đi Trương Hi Dương: “Không thành vấn đề, nhưng Pikachu là gì?”

Lâm Trí Bạch: “Không quan trọng, ngày mai buổi sáng tám giờ rưỡi gặp nhau ở phòng thu âm.

Trương Hi Dương: “Được!”

Hai người nói hai ba câu liền định ra lần hợp tác này.

Ngày hôm sau Lâm Trí Bạch trực tiếp cầm nhạc đệm của bài hát « Mượn Trời Trong Xanh Thêm 500 Năm » đến tìm Trương Hi Dương thu âm, hai người chui vào phòng thu âm mất nữa ngày trời.

Thời gian vào giữa trưa.

Việc thu âm đã hoàn thành.

Tốc độ của Lâm Trí Bạch và Trương Hi Dương đã được tăng lên rất nhiều.

Bởi vì tối hôm qua Trương Hi Dương sau khi nhận được bài hát đã hoàn toàn nắm giữ được kỹ thuật hát, càng bởi vì Lâm Trí Bạch và Trương Hi Dương hợp tác nhiều lần nên quá ăn ý.

Giữ lại thành phẩm sau khi thu âm.

Lâm Trí Bạch trực tiếp đi tới trước văn phòng của Lâm Hi.

“Ngươi đã đến rồi sao?

Hôm nay Lâm Hi hiếm khi đeo một cặp mắt kính, đang cúi đầu xử lý công việc, sau khi Lâm Trí Bạch vào cửa cũng không nói nhiều: “Có ý tưởng gì về bài hát ấn tượng của Tần Thủy Hoàng không?”

“Có rồi”

Lâm Trí Bạch mở miệng nói.

“Ừm, không có ý tưởng cũng rất bình thường mà, bài hát đế vương không phải dễ sáng tác như vậy, huống chi đó còn là Tần Thủy Hoàng, ngươi cứ từ từ mà nghĩ…

Khoan đã!

Có ý tưởng rồi sao?

Lâm Hi dừng lại, buông công việc trên tay xuống, ngẩng đầu có chút ngạc nhiên nhìn Lâm Trí Bạch.

Lâm Trí Bạch cười nói: “Nói đúng ra là đã hoàn thành thu âm bài hát, ta gửi thành phẩm đến hộp thư của người rồi, trước tiên nghe thử xem thế nào”

“Cái gì?”

Lâm Hi mở to hai mắt, trong lúc nhất thời đại não có chút nhức nhối, Lâm Trí Bạch sao có thể nhanh như vậy? “Linh cảm bùng nổ”

Vân muội! Chính thức qua bộ Nhất Đạo Triều Bái và bộ mới Hỗn Độn Kỳ Duyên.

Xin chào chư vị, đệ là edit mới của truyện, hi vọng sẽ được mọi người chiếu cố!

1125 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right