Chương 309: Nhạc sĩ át chủ bài
Biểu cảm của Lâm Thủ Chuyết có chút cổ quái, hắn vẫn luôn nghi ngờ Sở Từ và chú ruột Lâm Trí Bạch có chút liên quan: “Hình như có chỗ giống giống…”
Hắn nói như vậy.
Lúc này Tôn Cốc đột nhiên gọi điện thoại tới.
Lâm Thủ Chuyết nghe máy, ngay lập tức nghe được một giọng nói vô cùng kích động: “Thủ Chuyết, Thủ Chuyết, nhạc sĩ Bạch Đế viết một bài hát mới cho ta, đây là một bài hát mới vô cùng lợi hại, phong cách rất giống với « Nguyệt Quang », chất lượng cũng gần như là tương đương”
“Cũng viết cho ngươi sao?”
“Cũng?”
“Ta cũng nhận được một bài hát, gọi là « Thiên Hạ », cũng là một bài hát cổ trang”
“Ngươi cũng nhận được?”
Tôn Cốc ngẩn người, lại nghe giọng nói vụng về của Lâm Thủ Chuyết đột nhiên nghiêm túc lên, “Nhiệm vụ của chúng ta, hẳn là lọt vào top mười bảng xếp hạng mùa giải.
“Sao ngươi biết?”
“Bởi vì chú ruột của ta đã có tám bài hát lọt vào top mười bảng xếp hạng mùa giải, nếu hai bài hát lần này có thể lọt vào top mười thì hắn sẽ nhận được hợp đồng nhạc sĩ át chủ bài của Thần Thoại, đừng quên cuối tháng này là thời điểm ký lại hợp đồng của các nhạc sĩ”
“Con mẹ nó, thật sự ta quên mất!”
Tôn Cốc khiếp sợ nói: “Ngươi nói nhạc sĩ Bạch Đế đang muốn trở thành nhạc sĩ át chủ bài của Thần Thoại sao! ?”
“Chứ gì nữa.
Lâm Thủ Chuyết kinh ngạc cảm thán nói: “Thần Thoại Entertainment đã nhiều năm như vậy lần đầu tiên mới có một nhạc sĩ chỉ mất một năm, liền từ một người mới trực tiếp trưởng thành thành một nhạc sĩ át chủ bài”
Chú ruột, quá khủng bố!
Tôn Cốc ngây người thật lâu mới mở miệng lần nữa nói: “Vậy hai chúng ta cũng không thể làm gánh nặng, bài hát này vừa phát hành chúng ta lập tức ra ngoài để quảng cáo, nhất định phải cam đoan chiếm được top mười của mùa giải, tuy rằng ta cảm giác cho dù không cần quảng cáo quá nhiều thì bài hát mới của nhạc sĩ Bạch Đế phát hành cũng có thể lọt vào top mười.
”
“Muốn chạy.
Lâm Thủ Chuyết nghiêm túc nói: “Muốn bảo đảm không có chuyện bất ngờ xảy ra!”
Như kế hoạch của Lâm Trí Bạch, ngày mười hắn đã làm xong phần nhạc cho hai bài hát mới, sau đó liền trực tiếp lôi kéo Lâm Thủ Chuyết và Tôn Cốc tiến hành thu âm.
Không biết vì sao.
Lâm Trí Bạch cảm giác Lâm Thủ Chuyết và Tôn Cốc có chút phấn khởi khác thường, hiệu suất cũng vô cùng cao, mỗi người chỉ dùng nửa ngày liền hoàn thành công việc thu âm.
“Vất vả cho các ngươi rồi.
Lâm Trí Bạch chào hỏi hai người bọn họ, sau đó mang theo hai bài hát vừa thu âm xong đi tới văn phòng của Lâm Hi.
Lúc này Lâm Hi sắp tan làm.
Thấy Lâm Trí Bạch tới đây, cũng không trách lúc trước hắn nói qua loa rằng trên tay đã không còn bài hát mới, trực tiếp muốn nghe hai bài hát mới.
Trước hết nghe « Hồng Nhan », Lâm Hi trực tiếp mở trên máy tính:
“Kiếm nhuốm đẫm rượu thật vô vị, vì ai mà ta uống cạn ly Nàng vi ta mã tiễn biệt, vì ta mà tiễn biệt Mùi hương son phấn chỉ có thể yêu không thể trao Trời có bao rộng, đất có bao xa Thân anh hùng đã được định sẵn là vô lệ vô hối Nụ cười này có bao nhiêu hiểm nguy, chẳng khác nào một loại độc dược Giọt lệ nào đẹp bao nhiêu, chỉ có nàng mới hiểu Trái tim này không còn nàng có thể nào vui sống…”
Giọng hát của Tôn Cốc quá đặc biệt.
Nhất là ở đoạn cao trào, tràn ngập sự đặc sắc của cá nhân hắn, làm cho người ta nhịn không được nghiêng tại lắng nghe, nỗi lòng bi thương:
“Danh tiếng anh hùng cả đời này ta cũng không cần Chỉ cần đổi lại bằng một nụ cười của hồng nhan Khi kết thúc đoạn đường này nếu vẫn có thể luân hồi Ta nguyện rằng cho dù phải làm thân trâu ngựa ở kiếp sau Cũng muốn được cùng nàng tay trong tay đi đến nơi chân trời góc bể…”
Câu cuối cùng bốn chữ “Chân trời góc bể”, giọng hát vừa cao vừa dài, rõ ràng bén nhọn nhưng không chói tai, làm cho người ta có một loại cảm giác nói không nên lời.
Không nói gì.
Lâm Hi sau đó mở bài hát « Thiên Hạ » ra nghe một lần.
Nghe xong.
Lâm Hi nhìn về phía Lâm Trí Bạch, nói ra bốn chữ:
“Không hổ là ngươi.
Lâm Trí Bạch cười, “Có thể lọt vào top mười không?” Ánh mắt Lâm Hi chớp chớp, “Tuy rằng tháng này đã trôi qua một phần ba, nhưng với sức ảnh hưởng của Bạch Đế hiện giờ, phối hợp với chất lượng của hai bài hát này, tiến vào top mười hoàn toàn không có vấn đề gì, quả nhiên ngoài miệng ngươi nói không quan tâm, thật ra trong lòng vẫn muốn va chạm với Sở Từ”
“Hả?”
Lâm Trí Bạch nghi hoặc.
Lâm Hi cười tủm tỉm nói: “Còn giả bộ với ta nếu ngươi thật sự không quan tâm Sở Từ, làm sao có thể cố ý viết hai bài hát cổ trang được?”
Chậc chậc.
Lúc trước Lâm Hi bảo Lâm Trí Bạch viết hai bài hát cổ trang, hắn luôn tỏ ra không vui, hiện tại lại tự nguyện viết.
Chỉ sợ là Sở Từ kia quật khởi quá nhanh, làm cho Lâm Trí Bạch cũng cảm giác được áp lực, đã sinh ra một chút lòng hiếu thắng?
Lâm Trí Bạch: “”
Thật ra Lâm Tri Bạch thật đúng là không có ý này, thuần túy chỉ muốn lọt vào top mười bảng xếp hạng mùa giải tháng này, hạng nhất nếu là « Bán Thành Yên Sa » của mình, chứng tỏ tháng này phát hành bài hát cổ trang sẽ ăn theo được độ hot.
Xem như là bú fame chút đi, vì giành vị trí top mười mà phải tăng thêm một chút trọng lượng, cho nên mới dùng hệ thống đỉnh chế ra hai bài hát cổ trang Mà hành động này sau khi rơi vào mắt Lâm Hi lại biến thành Bạch Đế muốn hơn thua với Sở Từ?
1100 chữ