Chương 408: Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,827 lượt đọc

Chương 408: Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ

Chủ yếu là buổi livestream này của Lâm Trí Bạch thật sự quá hấp dẫn, có thể sáng tác bài hát mới tại chỗ, hơn nữa chất lượng còn rất tốt làm cho khán giả không thể nào không há miệng trợn mắt, vì thế rất nhiều khán giả đã bắt đầu hô anh gọi em, đây là bản năng của con người khi thấy thứ gì thú vị:

“Mọi người trong nhà!”

“Các anh em!”

“Các chị em thiện lành!”

“Nhanh lên Phòng Stream Lý Ngư xem!”

“Mau vào phòng livestream củ Sở Từ!”

“Sở Từ đang sáng tác ngay trên livestream kìa!”

“Quả thực hắn không khác nào thần tiên!”

“Đi ngang qua ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ, vừa rồi hắn hát một bài hát, trấn áp toàn bộ phòng livestream, chỉ vài phút đã có thể sáng tác bài hát mới tại chỗ, tên bài hát gọi là « Cô Gái Đối Diện Nhìn Qua Đây », chất lượng quả thực tuyệt vời!”

Lâm Trí Bạch hát xong một bài hát, lại tương tác với khán giả trong chốc lát, sau đó cười nói: “Đã nói hôm nay sẽ dựa theo yêu cầu của ba khán giả may mắn để sáng tác bài hát, vừa rồi là bài đầu tiên, tiếp theo còn có hai bài hát, như vậy bây giờ chúng ta hãy rút thăm khán giả may mắn thứ hai hôm nay đi”

Lại dùng cách chụp màn hình như trước kia.

Rất nhanh hạng hai may mắn người xem xuất hiện.

Id của khán giả này gọi là « Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ », nickname rất có tính nghệ thuật.

“Xin chào, vị này tên là Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ.

Lâm Trí Bạch cho đối phương một chức quản lý phòng, “Có thể yêu cầu bài hát, ta sẽ ra sức sáng tác theo yêu cầu của ngươi. Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ: “Ta yêu ngươi nhạc sĩ Sở Từ! Mỗi bài hát của ngươi ta đều rất thích, đặc biệt là bài « Đáng Tiếc Không Phải Anh », ta đặc biệt thích bài hát về chủ đề tình yêu, ngươi có thể viết một bài hát phong cách này?”

“Yêu cầu của người anh em này quá đơn giản.

Lâm Trí Bạch suy nghĩ một chút nói: “Có thể cho mọi người ở đây biết vì sao ngươi lại thích bài hát « Đáng Tiếc Không Phải Anh » được không?”

Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ: “Bởi vì khoảng thời gian đó ta vừa chia tay bạn trai nên rất trầm cảm, ta thật ra không sợ chia tay, thậm chí chia tay chính là ta đề cập đến, chỉ là lúc đó ta cảm thấy rất buồn, sau đó ngày đó nghe xong bài hát « Đáng Tiếc Không Phải Anh » cảm giác cả người thoải mái hơn rất nhiều, tuy rằng vẫn có chút tiếc nuối, suy nghĩ rằng không biết hắn có phải thấy ta không đủ xinh đẹp hay không.”

“Cho nên”

Lâm Trí Bạch hỏi: “Ngươi còn thích hắn sao?”

Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ: “Bản thân ta cũng không nói được, có đôi khi theo thói quen mở điện thoại di động ra, vẫn không kiềm chế được có loại xúc động muốn tìm hắn để tái hợp, nhưng nghĩ đến cảnh trong lúc yêu nhau hắn đã cắm sừng ta hai lần trong ngày lễ tình nhân…”

Đây không phải là loại đàn ông cặn bã hay sao?

Thật ra cũng không cần Lâm Trí Bạch phải lên tiếng, khu vực bình luận đã nổi lửa:

“Quá cặn bã !”

“Một lần thì thôi đi, còn tận hai lần…Thứ cặn con mẹ nó bã này mà ngươi còn nhớ đến sao?”

“Ngươi hãy quên hắn đi cho rồi, ở đây thiếu gì trai FA.

“Ngươi đúng là yêu đến mức ngu rồi!”

“Thật đau lòng”

“Sao loại người thành thật như ta không ai yêu, còn thứ đàn ông cặn bã thế này lại có thể làm cho ngươi nhớ mãi không quên?”

“Cho mọi người biết tên cặn bã đó là ai đi!”

“Nếu là ta thì ta đã đá hắn ngay từ lần đầu cắm sừng rồi!”

“Em gái à, tỉnh táo lên. Chuyện này có gì mà ngươi phải nhớ dai đến vậy?”

“Hả?”

“Sở Từ đang làm gì vậy?”

“Đã bắt đầu sáng tác bài hát rồi sao?”

Trong lúc bình luận, mọi người chú ý đến nhân vật trong livestream đang cúi đầu xuống bàn viết viết gì đó.

Trong khi đó. Ngươi Là Mùa Đông Ta Là Mùa Hạ tiếp tục nói: “Ta thực sự không muốn tái hợp, nhưng hắn đã cầu xin ta, và đã thề với ta, nói rằng sau này sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm này nữa, ta lại không nhịn được mà mềm lòng”

“Nhạc sĩ Sở Từ hay sáng tác bài hát về tình yêu, có thể cho ta một số lời khuyên được không? Ta thực sự đặc biệt thích bài hát của ngươi, ta ngưỡng mộ ngươi rất nhiều! Xin lỗi xin lỗi, ta nói hơi lộn xộn một chút, khi nói ra những điều này ta cảm thấy hai chúng ta đã không thể quay lại với nhau được nữa.”

“Ta hiểu rồi”

Lâm Trí Bạch viết trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn câu chuyện mà đối phương kể, lại nhìn khu vực bình luận mọi người đang chửi thứ đàn ông cặn bã gì đó.

Vì thế nhẹ giọng mở miệng nói: “Bất Dạ Hầu có một quyển tiểu thuyết tên là « Điều Kỳ Diệu của tạp hóa Namiya bên trong có một câu ta cảm thấy rất thích, tất cả những người mang theo phiền não viết thư cầu cứu kỳ thật trong lòng đều đã có đáp án, nhưng nếu đã đồng ý để ta đưa ra lời khuyên..

Lâm Tri Bạch gảy dây đàn guitar.

Sau một khắc.

Giọng hát của hắn vang lên:

“Anh không cách gì giúp em đoán được nhượng bộ có tác dụng hay không Nhưng vì sao anh có thể đứng nhìn em đau khổ vì tình yêu như thế được Tình yêu thì không có sai hay đúng, nhưng chí ít, vẫn phải có cảm giác vui vẻ hạnh phúc Nếu như hắn ta chỉ cầm dù cho người khác Hà cớ gì em phải đợi hắn ta dưới cơn mưa?”

Nghe được tiếng hát của Sở Từ, khu vực bình luận vẫn còn đang rất náo nhiệu bỗng nhiên thưa thớt đi rất nhiều, dường như khán giả dần dần im lặng.

Mà ở phía trước màn hình.

1111 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right