Chương 412: Sáng tác theo yêu cầu
“Nhạc cổ trang chính là tuyệt chiêu của Sở Từ!”
“Bài cuối cùng, nắm lấy cơ hội nha!”
“Sở Từ to gan lắm, dám khiêu khích khán giả chúng ta, còn chê yêu cầu của khán giả thấp!”
“Chúng ta cho hắn biết được sự hiểm ác của livestream!”
“Hát không tốt thì lại thêm một bài nữa!”
“Đúng!”
“Lại thêm một bài nữa!”
Sở Từ trước đó cũng rất chán những yêu cầu quá thấp của khán giả, điều này làm cho mọi người có vẻ hơi mất hứng..
Hiện tại mọi người đều đã biết bản lĩnh của Sở Từ, bài hát bình thường thật đúng là không làm khó được hắn, vậy thì sao không dùng đến tuyệt chiêu?
Tốt nhất là làm khó Sở Từ, để Sở Từ lại hát thêm mấy bài nữa!
Lạc Tử Nhân cũng nhìn thấy bình luận của mọi người.
“Đây chính là nhạc sĩ Sở Từ nói đó nha, vậy thì tiếp theo cũng đừng trách ta ra tay độc ác…”
“Được thôi”
Lạc Tử Nhân bắt đầu chăm chú kể câu chuyện của mình, “Ta có một người bạn, bởi vì đánh nhau với người khác nên đã bị cảnh sát bắt đi tù hơn ba năm, sau đó lúc trước ta có đi thăm hắn, người này hơn ba mươi tuổi, hiện tại tóc đã bạc trắng hết, ta hỏi hắn chuyện gì đã xảy ra.
Hắn nói là hắn không biết đối mặt với người nhà như thế nào, ở bên trong mỗi ngày đều hối hận vì bản thân quá nông nỗi, không nên đánh nhau với người khác, nhưng người đánh nhau với hắn cuối cùng cũng bị bắt vào đây, càng thảm hơn, bị giam hơn bốn năm… Lâm Trí Bạch sửng sốt.
Người xem cũng trợn tròn mắt.
Để ngươi suy nghĩ một đề tài thật khó, vậy mà ngươi lại nghĩ ra đề tài liên quan đến pháp luật thế này?
“Phuttt!”
“Ha ha ha.”
“Đây là đề tài gì thế này!”
“Sở Từ: Ta thấy ngươi đúng là đang làm khó ta !”
“Sở Từ hát xong bài hát này có phải cũng vào tù hay không?”
“Ngồi tù có được không?”
“Bảo ngươi làm khó Sở Từ, ai ngờ ngươi lại bắt Sở Từ vào tù.
“Yêu cầu này với việc bạn gái ta bắt ta lên trời hái sao cho nàng thì có gì khác nhau?”
“Hắn không sai, chỉ có tên của hắn sai.
“Thật là Lạc Tử Nhân!” (1)
(1) Lạc Tử Nhân nghĩa là người vui vẻ.
“Ta cười chết mất!”
Ai cũng không nghĩ tới Lạc Tử Nhân lại đưa ra đề tài như vậy, buổi livestream trong nháy mắt đã bùng nổ, biết rõ đề tài này thật sự không có cách nào để sáng tác bài hát, còn có người ở khu vực bình luận ồn ào:
“Nào!”
“Ngươi viết đi!”
“Tiếp theo là chương trình về pháp luật.
“Nếu như người có thể viết ra được bài hát đúng yêu cầu thì ta sẽ livestream ăn bàn phím cho ngươi xem, trước đó còn dám nói cái gì mà yêu cầu quá đơn giản, giờ ngươi hối hận chưa?”
Đây chính là livestream sao?
Đây cũng quá thú vị rồi?
Sở Từ phát sinh đủ loại chuyện trong buổi livestream này, trực tiếp làm cho rất nhiều người thích loại hình này, mọi người hiện tại đang muốn xem Sở Từ bó tay.
“Cáo từ !”
Lâm Trí Bạch cũng rất phối hợp, làm ra dáng vẻ chắp tay trước ống kính, lại còn làm động tác đứng dậy rời khỏi phòng.
Khán giả cười to.
Lạc Tử Nhân kia tựa hồ cũng cảm thấy đề tài của hắn có chút khó khắn, chuyện mà hắn nói tựa hồ căn bản không cách nào để sáng tác ra bài hát, “Khụ, thật ra là ta hơi kích động mà thôi, nhạc sĩ Sở Từ cứ xem như ta chưa từng nói gì đi, cứ hát đại một bài là được, chỉ cần ngươi hát thì mọi người đều thích nghe.
Đúng lúc này Lâm Trí Bạch hất trán lên, thật ra là đang âm thầm đỉnh chế bài hát với hệ thống, làm bộ im lặng hơn mười giây, đột nhiên mở miệng nói:
“Chờ ta một chút.
Nói xong.
Lâm Trí Bạch bắt đầu sáng tác bài hát.
Khán giả vừa nhìn thấy tư thế này của Lâm Trí Bạch, trong lúc nhất thời đều bị hù dọa, nhưng sau đó mọi người cười càng vui vẻ, đây căn bản không phải là tài liệu âm nhạc để sáng tác gì cả!
“Tiểu tử này!”
“Còn giả vờ nữa “Đề tài này sao mà sáng tác được?”
“Bài hát tên « Nhà Tù Tai Ương » ?”
“Bài hát tên « Pháp Luật Trực Tuyến ”
“Chết cười mất thôi “Hắn vậy mà thật ý đồ sáng tác !”
Lâm Trí Bạch vẫn viết, cũng không nói lời nào, nhưng khán giả trong phòng livestream căn bản không cảm thấy nhàm chán, mọi người bình luận náo nhiệt, vui vẻ vô cùng.
Đột nhiên.
Lâm Tri Bạch dừng bút lại, đi tới góc phòng cầm đàn nhị, hắn không có nhiều nhạc cụ, thứ hắn am hiểu nhất chính là đàn piano và guitar, đàn điện tử gì đó cũng có một chút hiểu biết, đối với đàn nhị thì chỉ là cưỡi ngựa xem hoa mà thôi, nhưng để lừa gạt khán giả trong buổi livestream này thì như vậy cũng đủ rồi.
Vậy mà viết được bài hát sao?
Khán giả thấy Sở Từ lấy ra đàn nhị liền ngơ cả người, mà Lâm Trí Bạch liền ở trong sự ngây thơ của khán giả kéo đàn nhị, chỉ nghe được tiếng của đang nhị vang lên thông qua sự ma sát giữa các dây đàn, vang vọng trong phòng Liivestream, một loại cảm giác bị thương sầu khổ trong nháy mắt xuất hiện.
“Sai rồi”
Đột nhiên kéo sai một cái âm, Lâm Trí Bạch lẩm bẩm một câu, sau đó lại kéo lại, điều này khiến khán giả cười đến té ghế.
Ngươi có ổn không?
Còn bày đặt chọc cười.
Sau đó Lâm Trí Bạch cất tiếng hát giữa vô số bình luận, giọng hát kết hợp với âm thanh của đàn nhị, không khí lúc này quả thật có chút kỳ diệu: “Sầu là Sầu Lo Vô thức suy nghĩ trong đầu Lâu nay ngồi ở phòng giam này cùng với ngươi.
Ta càng sầu là sầu lo Từng giọt nước mắt không kiềm xuống được Cứ như thế chảy xuống…
Phận đời lúc trước sao không biết giữ gìn Hai mét dây thừng, treo trên xà cao Đưa cổ vào sao lòng sầu lo lắng, Từ trước tới nay, ta chỉ nghĩ việc ta làm trước kia, chỉ là dạo phố vui vẻ mà thôi…” ()
() Bài Sầu là sầu lo, bài hát cho người tử tù thời cận đại, phong cách hát rất giống nhạc bolero nhé. Cũng là lấy bài này trong phim Bao Thanh Thiên nha, hahaha 1140 chữ