Chương 458: Quả Táo Nhỏ
Tất cả mọi người cảm giác được có chút không đúng, « Quả Táo Nhỏ » là một hát vừa hấp dẫn vừa tẩy não, những điểm hay của bài hát này chỉ lộ ra phần nổi trong tảng băng trôi khi mới bắt đầu.
Nhưng mà.
Khí Lâm Trí Bạch bắt đầu hát, từng câu từng chữ mộc mạc phun ra từ trong miệng hắn, lập tức toàn bộ phòng livestream nghiêng trái ngã phải…
“Anh trồng xuống một hạt mầm nhỏ Cuối cùng nó cũng kết trái rồi Hôm nay là một ngày thật trọng đại Hái sao xuống tặng em Kéo trăng xuống tặng em Khiến mặt trời ngày ngày mọc vì em Biến thành cây nến tự bùng cháy chiếu sáng cho em Dâng hiến tất cả chỉ mong em vui vẻ Em khiến cho mỗi ngày mới của anh đều có ý nghĩa Cuộc đời tuy ngắn nhưng anh sẽ yêu em không rời không đổi Em là trái táo trái táo nhỏ của anh Sao yêu em mãi cũng không chán nhỉ?
Gương mặt hồng hồng bé bỏng sưởi ấm trái tim anh Thắp sáng ngọn lửa sinh mệnh đời anh “Lửa ! Lửa ! Lửa ! Lửa ! Lửa !”
Con mẹ nó!
Lửa em gái ngươi ấy!
Fan hâm mộ đều cười đến mức phun nước miếng ra!
Những kẻ muốn lật trây Sở Từ thì trợn mắt há hốc mồm!
Lâm Hổ đang châm thuốc, đôi tay đột nhiên run rẩy, điếu thuốc đột nhiên bốc cháy, thì ra hắn quay ngược lại, đốt đuôi điếu thuốc trước, nhất thời sợ tới mức oa oa kêu to, cũng không biết là do lửa nóng trên tay hay là do bài hát này của Sở Từ.
“Ha!”
“Cái gì vậy trời!”
Người trợ lý bên cạnh lại nhảy dựng lên, đây là bài hát khốn khiếp gì!
Trong phòng livestream Lâm Trí Bạch vẫn tiếp tục hát, bài hát này nghe rất đơn giản, phương thức biểu diễn cũng rất có kỹ xảo, người biểu diễn cần vận dụng độ nhạy bén của ngón tay cùng với khả năng khống chế cơ bắp, trong quá trình biểu diễn không ngừng chuyển đổi nốt nhạc điều khiển âm lượng thay đổi hiệu ứng âm thanh vân vân.
“Em là trái táo nhỏ của anh Giống như áng mây đẹp nhất trên bầu trời Mùa xuân lại đến nở hoa khắp sườn đồi Trồng xuống hy vọng sẽ thu được trái ngọt!”
Bài hát tẩy não này đã làm cho cả phòng livestream nổ tung, vô số bình luận xuất hiện, tất cả mọi người đều bị bài hát này làm cho sợ ngây người!
“Ha ha ha ha ha!”
“Nhạc sĩ Sở Từ gọi đây là tình ca sao?”
“Còn dám nói là dùng toàn bộ tình cảm để hát?”
“Tình cảm gì đó thì ta không cảm thấy, chỉ càm thấy đang bị tẩy não mà thôi”
“Ngươi đi raaa!”
“Nghe xong ta sẽ hát theo”
“Đúng dịp, ta cũng sẽ hát theo”
“Má ơi, nhạc sĩ Sở Từ mau dừng tay lại!”
Bài hát này chính là điển hình của một bài Thần Khúc tẩy não, mọi người chỉ cần nghe là liên tưởng đến một việc, nhất là Bạch Đế cùng là một người với Sở Từ, gần đây hai bài hát của họ đều là Thần Khúc Tẩy Não, cho nên mọi người đối với loại hình thức âm nhạc này đã hoàn toàn không xa lạ.
Đối với loại bài hát này mọi người chỉ cảm thấy vừa yêu vừa hận.
Bất quá so với những cảm xúc này mà nói, giờ phút này thứ mọi người cảm nhận nhiều nhất vẫn là sự vui vẻ, trong phòng livestream tràn ngập không khí sung sướng.
Sở Từ còn đang cao giọng hát vang.
Thời khắc này Lâm Trí Bạch như một DJ thật sự.
Vui vẻ hát bài hát, mạnh mẽ gõ bàn DJ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, giống như nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Hổ, “Em là trái táo trái táo nhỏ của anh Sao yêu em mãi cũng không chán nhỉ?
Gương mặt hồng hồng bé bỏng sưởi ấm trái tim anh Thắp sáng ngọn lửa sinh mệnh đời anh “Lửa ! Lửa ! Lửa ! Lửa ! Lửa !”
“Má nó!”
Mặt Lâm Hổ đỏ cả lên, tuy rằng mặt hắn cũng không nhỏ, nhưng mặt đỏ không phải bởi vì thẹn thùng, mà là bị tức giận!
Cái mẹ gì vậy Cái này cũng gọi là bài hát!?
Người trợ lý bên cạnh nhảy điên cuồng, cái gì mà quả táo nhỏ, quả táo nhỏ cái con mẹ ngươi, hắn cũng hét lên:
“Má nó!”
Thật ra.
Lâm Hổ không biết làm gì lúc này.
Người trợ lý cũng bó tay.
Giai điệu một mực vờn quanh trong phòng, giống như một mê cung, hai người cảm giác đã không thể đi ra được, trong đầu đều là âm thanh tẩy não.
Rốt cục!
Kết thúc!
Lâm Trí Bạch hát xong.
Nhưng nó có thực sự kết thúc không?
Lâm Hổ đang run rẩy hít thở, không biết vì sao trong đầu hắn lại lặp đi lặp lại câu hát “Em là trái táo trái táo nhỏ của anh”.
“Hắn lạc đề phải không?”
Lâm Hổ trừng mắt nhìn người trợ lý bên cạnh, trong lòng mang một tia hy vọng.
Người khác nghe bài hát này liền vui vẻ, người trợ lý lại nghe đến mức muốn khóc, hắn há miệng muốn lớn tiếng bác bỏ cái gì đó, nhưng cẩn thận ngẫm lại hình như không có đủ lập trường để bác bỏ đối phương.
“Không hề lạc đề.
Hoàn toàn ngược lại, bài hát này của Sở Từ quả thực là bám sát yêu cầu của Lâm Hổ, hơn nữa đoạn điệp khúc kia, khi Lâm Hổ nghe được hai chữ “Quả Táo” thì có cảm giác khó chịu muốn ói, hơn nữa tính toàn vẹn cũng không giảm đi chút nà, Tên này thật sự có thể sáng tác tại chỗ! Chẳng lẽ hắn không làm màu? Những bài hát trước đây của hắn thật sự đều là sáng tác tại chỗ, thật sự không có chút sơ hở nào sao.
Bên trong phòng livestream!
Bình luận nháo nhào.
“Đáng chết cho tên Tạo Yêu Ba Tao, tại sao muốn dùng Quả Táo làm đề tài hả, cuối cùng lại ép Sở Từ viết ra một bài tuyệt thế Thần Khúc !”
1101 chữ