Chương 462: Hai ca sĩ hát một bài?

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,188 lượt đọc

Chương 462: Hai ca sĩ hát một bài?

“Quả nhiên là bạn tốt !”

“Tới đều tới rồi, hoặc là lại hát hai bài ca ?”

“Đã quay lại rồi thì hát thêm hai bài nữa nhé?”

Được thôi.

Cũng không thể quảng cáo xong liền phải đít đi mất.

Lâm Tri Bạch dứt khoát hát lại những bài hát cũ của Sở Từ.

Cứ như vậy qua một giờ, số lượng khán giả trong livestream lại đạt tới hai mươi triệu, Lâm Tri Bạch đã khô lưỡi khô miệng, đồng thời cảm giác thời gian cũng đã đến lúc phải kết thúc.

Hắn hắng giọng, lại lần nữa quảng cáo bộ phim truyền hình « Chinh Phục » sắp phát sóng, “Xin mọi người ủng hộ bạn tốt của ta nhiều hơn, bộ phim truyền hình này do Bất Dạ Hầu làm biên kịch…

Lâm Tri Bạch rất liều.

Ngược lại không phải là vì Tô Thiền.

Đây chính là bộ phim do công ty hắn tham gia vào, biên kịch cũng là hắn, một lượng khán giả lớn như vậy đang xem livestream, không quảng cáo thì khác nào thằng ngu như Lâm Hổ?

Trong một phòng ngủ được trang trí theo phong cách tối giản.

Tô Thiền nhìn Sở Từ lại mở livestream, vì « Chinh Phục » mà ra sức quảng cáo, ánh mắt hiện lên một tia khác thường.

Tâm trạng phức tạp.

Rõ ràng lúc trước hắn đã liên tục livestream hơn ba tiếng đồng hồ…

Nghe ra được, cổ họng hắn giờ phút này kỳ thật đã có chút quá tải…

Lúc trước Lâm Tri Bạch quên quảng cáo cho « Chinh Phục », Tô Thiền có chút mất hứng, nhưng giờ phút này lửa giận vốn không nhiều trong lòng nàng đã tan thành mây khói.

Cho nên…...

“Hắn là vì ta, cố ý mở lại livestream ?”

Tô Thiền bỗng nhiên cảm giác da mặt hơi nóng lên, trong lòng có bối rối không biết làm gì, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh ngày đó Lâm Tri Bạch ôm nàng.

Vốn dĩ.

Ký ức về ngày hôm đó của nàng có chút đáng sợ, Tô Thiền cảm thấy hình ảnh Lâm Trí Bạch cầm chai rượu ra tay đánh người quá mức dã man.

Nhưng giờ phút này.

Lại nhớ lại những hình ảnh kia, trái tim Tô Thiền thế nhưng không hiểu sao lại mềm nhũn ra.

“Được rồi, thật sự không thể tiếp tục được nữa.

Bên trong phòng livestream, Sở Từ xin lỗi khán giả, nói rằng lần sau gặp lại rồi lại tắt livestream lần nữa Sau đó.

Điện thoại di động của Tô Thiền vang lên.

Tô Thiền giống con thỏ nhỏ đang sợ hãi, không hiểu sao lại cảm thấy rung động, tên này vừa livestream xong đã gọi điện cho mình?

Sợ ta giận sao?

Nàng ho khan một tiếng, “Ta tha thứ ngươi…..

“Được”

Lâm Tri Bạch nói một chữ, liền cúp điện thoại.

Tô Thiền nghe trong điện thoại chỉ vang lên một tiếng, không khỏi có chút tâm tình lộn xộn.

Vậy là xong rồi sao?

Là kiêu ngạo sao?

Hắn chắc chắn là đang kiêu ngạo!

Ngày hôm sau.

Tin tức liên quan đến Sở Từ mở phòng livestream đã xuất hiện!

« Sở Từ một lần nữa dẫn đầu trào lưu livestream, số lượng người xem livestream cao nhất gần ba mươi triệu! » « Sở Từ tối hôm qua lại sáng tác bốn bài hát mới trong livestream! ”

« Một vị đại gia nào đó thưởng cho Sở Từ lên đến một triệu lẻ hai ngàn, trở thành đại ca hạng nhất! ”

« Một trò hề: Một khán giả nào đó đốt tiền không tiếc, chỉ vì nghi ngờ Sở Từ”

« Sở Từ mạnh mẽ đánh tan nghi ngờ, thu về số tiền một triệu lẻ hai ngàn! » « Sở Từ livestream: Tạo Yêu Ba Tao đã bùng nổ! ”

« Sở Từ hai lần livestream, đã thu về số tiền thưởng gần mười triệu ! ”

« Sở Từ mở lại phòng livestream, quảng cáo cho bộ phim mới của Bất Dạ Hầu! » Thật sao.

Id của Lâm Hổ trực tiếp nổi tiếng, tất cả các trang tin tức giải trí đều đề cập đến chuyện này, còn được truyền thông gọi là “Sự kiện Tao Yêu Ba Tao”.

Hoàn toàn bị đóng đinh vào cột sỉ nhục.

Lâm Tri Bạch đối với chuyện này thì chỉ cười trừ.

Lâm Hổ nhìn thấy tin tức về buổi livestream liền tức giận uy hiếp người trợ lý.

“Chuyện này ngươi sống để bụng chết mang theo!”

Lâm Hổ hạ quyết tâm, tuyệt đối không thể để cho kẻ nào biết về chuyện bản thân hắn chính là kẻ có id “Tao Yêu Ba Tao”!

Thật sự là quá mất mặt!

Hắn gánh không nổi cái ngu này!

Dùng một triệu vả vào mặt người ta, cuối cùng lại bị phản đòn sưng cả mặt, Lâm Hô thầm cảm thấy may mắn, cũng may chỉ là livestream.

Cũng vào hôm nay.

Giang Thành nói cho Lâm Tri Bạch, hắn bài hát mà Sở Từ, bản quyền đều đã được mua sạch.

“Ta biết rồi”

Lâm Tri Bạch vẫn không làm gì cả.

Nhưng hắn hiển nhiên đã đánh giá thấp mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Vài ngày sau.

Tần Nghệ sắp khai giảng.

Sáng hôm đó, Lâm Tri Bạch bị một bài hát quen thuộc đánh thức.

“Anh trồng xuống một hạt mầm nhỏ Cuối cùng nó cũng kết trái rồi Hôm nay là một ngày thật trọng đại Hái sao xuống tặng em Kéo trăng xuống tặng em Khiến mặt trời ngày ngày mọc vì em Biến thành cây nến tự bùng cháy chiếu sáng cho em Dâng hiến tất cả chỉ mong em vui vẻ Em khiến cho mỗi ngày mới của anh đều có ý nghĩa Cuộc đời tuy ngắn nhưng anh sẽ yêu em không rời không đổi Em là trái táo trái táo nhỏ của anh Sao yêu em mãi cũng không chán nhỉ?

Gương mặt hồng hồng bé bỏng sưởi ấm trái tim anh Thắp sáng ngọn lửa sinh mệnh đời anh “Lửa ! Lửa ! Lửa ! Lửa ! Lửa !”

Con mẹ nó!

Đây không phải là « Quả Táo Nhỏ » sao ?

Nhưng ca sĩ không phải là Lâm Trí Bạch, nghe có vẻ giống như giọng hát của hai anh em nào đó?

Hai nam ca sĩ hát.

Chắc là công ty giải trí nào đó mua được bản quyền từ Giang Thành.

1100 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right