Chương 488: Vương Tử

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,406 lượt đọc

Chương 488: Vương Tử

Đám người tỏ ra khiêm tốn, trong lòng cũng đang ra sức đoán tính cách của vị giám đốc mới này Sau đó là một cuộc họp, chủ yếu là để cho Lâm Trí Bạch là giám đốc mới hiểu được tình hình cơ bản của nhà xuất bản.

Thật ra Lâm Trí Bạch đã làm bài tập trước, nhưng hắn vẫn làm ra tư thế nghiêng tai lắng nghe, cũng không thể để cho người ta cho rằng hắn là một tên ăn hại đến đây để lấy tiếng, tuy rằng hắn cũng biết đám người này bề ngoài khách khí, trong lòng chưa chắc đã tôn trọng mình.

Cuộc họp đầu tiên của nhà xuất bản khi có giám đốc mới, mỗi người đều có một mục tiêu riêng phải đạt được.

Đến khi cuộc họp kết thúc Lâm Trí Bạch đột nhiên mở miệng nói: “Chủ biên của bộ phận lý luận ở lại một chút.

Chủ biên bộ phận suy luận ngẩn người, vô ý thức nhìn về phía phó giám đốc La Đạt.

Trên mặt La Đạt hiện lên một sự đồng ý, ngoài miệng lại khiển trách một câu: “Nhìn ta làm gì..

Chủ biên bộ phận suy luận ủy khuất ở lại phòng họp.

Mà Lâm Trí Bạch thì là nhìn xem La Đạt bóng lưng, lộ ra một vòng ý cười, có ý riêng đường:

Chủ biên phòng lý luận ủy khuất ở lại phòng họp. Có ý nói riêng:

“Vương chủ biên và phó giám đốc có quan hệ tốt quá nhỉ”

Chủ biên bộ phận suy luận tên là Vương Tử, nhưng dường như Lâm Trí Bạch mới thật sự là “Vương Tử Thần Thoại”.

Vương Tử tự nhiên nghe được Lâm Trí Bạch nói bóng gió, vội vàng giải thích nói: “Bởi vì trước khi ngài nhậm chức chúng ta vẫn luôn nghe lệnh của giám đốc La…”

“Phó giám đốc La. Lâm Trí Bạch có chút lên giọng.

Vương Tử đổ mồ hôi lạnh, “Đúng đúng đúng, thật có lỗi, là phó giám đốc la, vị trí giám đốc đá bỏ trống hơn ba tháng rồi…

Vị trí giám đốc nhà xuất bản Thần Thoại đã bỏ trống hơn ba tháng.

Ánh mắt Lâm Trí Bạch sáng lên, điều này làm cho người ta hoài nghi về động cơ thật sự của ông nội.

Hắn nhìn về phía Vương Tử: “Thành tích của bộ phận suy luận gần đây rất lợi hại, ta mặc dù chỉ mới nhậm chức, nhưng cũng biết suy luận là thể loại rất quan trọng, khán giả trong giới tiểu thuyết rất nhiều, cho nên ta muốn tìm ngươi nói chuyện…

“Giám đốc, chủ yếu là chúng ta bị phía Nathan chơi chiêu để lấy đi một số nhà văn trụ cột.

Nói đến chuyện này, Vương Tử có chút bất đắc dĩ, sức hấp dẫn của nhà văn hàng đầu quá mạnh, cho nên các nhà xuất bản lớn tranh đoạt rất kinh khủng.

“Nathan sao ?”

Lâm Trí Bạch cười nói: “Theo ta được biết, Nathan cũng có một tác giả vô cùng xuất sắc tên là Bất Dạ Hầu.

“Đúng vậy”

Vương Tử với tư cách là chủ biên bộ phận suy luận đương nhiên đã quen thuộc với tất cả các nhà văn nổi tiếng, “Quan hệ hợp tác giữa Bất Dạ Hầu và Nathan rất sâu sắc, vừa mới ra mắt đã hợp tác với nhà xuất bản Nathan trong « Suy Luận Về Tâm Lý » bất quá trọng tâm sự nghiệp của Bất Dạ Hầu hiện tại đặt ở lĩnh vực biên kịch, tuy rằng trong giới tiểu thuyết có sức hấp dẫn không tầm thường, nhưng trước mắt sự uy hiếp của hắn với chúng ta cũng không lớn.”

“Nếu như ngươi đã nói vậy”

Lâm Trí Bạch nói: “Bất Dạ Hầu có sức hấp dẫn không tầm thường, nếu hắn ta trở lại giới tiểu thuyết, phát hành sách mới, hẳn là có thể làm cho Nathan đạt được không ít doanh số đúng chứ?”

Vương Tử Lâm nhẹ gật đầu.

Trí Bạch gõ bàn, “Tác phẩm của Bất Dạ Hầu, phong cách chủ yếu là về những nội dung được đăng trên Suy luận về tâm lý »?

Vương Tử nói: “Tương đối phức tạp, nhưng đúng là chủ yếu được đăng trên tạp chí « Suy luận về tâm lý ».

Rất nhiều tiểu thuyết không có hạn chế về thể loại.

Ví dụ như « Bí Mật » của Bất Dạ Hầu được phát hành trước đó, chủ đề của quyển tiểu thuyết này là về luân thường đạo lý.

Bất quá đem nó đưa vào thể loại suy luận tâm lý cũng không có gì sai, Nathan liền đem « Bí Mật » phát hành trên tạp chí « Suy luận về tâm lý ».

Kể cả ở kiếp trước, « Bí Mật » đã nhận được giải thưởng của hội nhà văn lý luận.

Vì vậy.

Bất Dạ Hầu để lại ấn tượng cho độc giả hắn là người am hiểu viết thể loại suy luận tâm lý, văn phong của hắn vô cùng đen tối.

Tỷ lệ xuất hiện của Bạch Dạ Hầu tương đối ít.

Lâm Trí Bạch nói: “Hắn đã làm vậy mà chúng ta không trả lễ thì không hay, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ, nếu Nathan đã lấy trụ cột của bộ phận suy luận của chúng ta đi, ngươi cũng nghĩ biện pháp lấy người của bọn họ về đây cho ta, cứ lấy Bất Dạ Hầu này làm mục tiêu là được rồi.

“Giám đốc.”

Vương Tử vẻ mặt buồn bã nói: “Không nói Bất Dạ Hầu có nguyện ý tiếp tục phát triển trong giới tiểu thuyết hay không, cho dù hắn tiếp tục viết tiểu thuyết, chắc chắn vẫn sẽ ưu tiên lựa chọn hợp tác với Nathan, ta không phải chưa từng có ý đồ lôi kéo Bất Dạ Hầu, nhưng mà Dạ Hầu vẫn không để ý tới ta ta cảm thấy Bất Dạ Hầu này.”

Lâm Trí Bạch trong lòng cười lạnh.

Hắn đương nhiên biết nhà xuất bản Thần Thoại từng lôi kéo Bất Dạ Hầu, thật ra nhà xuất bản Thiên Quang cũng từng lôi kéo, nhưng Lâm Trí Bạch vẫn không thèm trả lời.

Nhưng hiện tại và lúc đó không giống nhau.

Lâm Trí Bạch lạnh lùng nói: “Ta không cần ngươi cảm thấy, ta muốn ta cảm thấy, ta cảm thấy nếu có thể lôi kéo Bất Dạ Hầu về thì thành tích của bộ phận suy luận các ngươi sẽ tăng lên đáng kể!”

“Ta làm không được… Không phải là chưa từng thử qua, chúng ta còn thêm tiền để lôi kéo!”

1179 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right