Chương 522: Phóng viên ồ ạt lấy ti
Dường như giấy lót cửa sổ đã bị đâm thủng trong nháy mắt.
Cả lớp đều vây quanh, biểu cảm vô cùng kích động.
Điều này hoàn toàn khác với phản ứng của mọi người khi biết Lâm Trí Bạch chính là thế hệ thứ ba của tập đoàn Thần Thoại.
Bọn họ dường như có chút điên cuồng hơn.
“Thật là ngươi sao?”
“Trên mạng nói đều là thật sao !?”
“Lâm Trí Bạch, ngươi chính là Bạch Đế sao !”
“Nhất định là vậy!”
“Lén nói cho chúng ta biết đi!”
“Ký tên cho ta đi!”
“Ta rất thích ngươi!
“Em yêu anh !”
“Ta là fan hâm mộ cứng của ngươi!”
“Ta vì ngươi trên mạng còn chửi Sở Từ!”
Lâm Trí Bạch há to miệng, sau khi nhìn thấy xu hướng tìm kiếm thiếu gia tài phiệt kia thì cũng không tiếp tục xem nữa.
Chuyện gì xảy ra ?
Ai lại tiết lộ thân phận của ta, sao ta thấy chỉ trong vòng nữa ngày mà cả thế giới đột nhiên lại biết thân phận của ta chính là Bạch Đế?
Haizz.
Cuộc sống yên bình thực sự tan vỡ.
Mà điều Lâm Trí Bạch không biết chính là, hiện tại cửa học viện nghệ thuật Tần Châu đã bị rất nhiều người bao vây, không ai có thể ra vào!
Vô số phóng viên đến đây!
Tần Nghệ phải đóng của chặn lại!
Toàn bộ bảo vệ trường học được huy động để duy trì trật tự, sợ các phóng viên xông vào, mặc dù biểu cảm của mọi người đều ngây thơ như nhau, nhưng dù sao thì có tin hot mà ngu gì lại không chạy đến phỏng vấn.
Trong khi đó.
Lãnh đạo của Tần Nghệ cũng bị chuyện này làm cho hết hồn, ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra!
“Bên ngoài tất cả đều là phóng viên !”
“Trường học của chúng ta đã bị bao vây !”
“Có rất nhiều phương tiện truyền thông lớn đang trên đường đến, họ muốn xin vào trường để phỏng vấn!”
“Phỏng vấn cái gì trời?”
“Trường học xảy ra chuyện gì !?”
Hiệu trưởng hoảng loạn, theo bản năng cho rằng có chuyện gì xảy ra trong trường.
Phó hiệu trưởng cười khổ nói: “Không phải, là thân phận Bạch Đế bị phơi bày, hắn ta là học sinh năm hai của trường chúng ta Lâm Trí Bạch, chính là công tử đời thứ ba của tập đoàn Thần Thoại trên tin tức tài chính..”
“Bạch Đế !”
Hiệu trưởng mở to hai mắt nhìn.
Là một trường đại học về nghệ thuật, lãnh đạo của trường này đương nhiên đã nghe nói qua tiếng tăm của Bạch Đế, đối phương lại là sinh viên năm hai của trường mình, cháu trai út của chủ tịch tập đoàn Thần Thoại Lâm Chiêu Mục Lâm Trí Bạch!?
“Ngăn cản phóng viên!”
Hiệu trưởng vội vã muốn đi ra ngoài.
“Ngài làm gì vậy?”
“Xin chữ ký cho con gái ta!” Hiệu trưởng không quay đầu lại vừa đi vừa nói, hàm lượng vàng của tiểu Khúc Đa chắc không cần nói ai cũng biết!
Tuy rằng tiểu Khúc Đa này đúng là rất trẻ tuổi.
Mọi người: “...”
Sau đó tất cả mọi người đi theo hiệu trưởng, giống như điên cuồng xông về phía khoa nghệ thuật của Lâm Trí Bạch.
Tại Tần Nghệ.
Thiếu gia công chúa của nhà tài phiệt, không chỉ có một mình Lâm Trí Bạch, hiếm thì cũng hiếm thật, nhưng không có gì phải kinh ngạc.
Nhưng tiểu Khúc Đã Bạch Đế thì chỉ có một người!
Mấu chốt là Bạch Đế còn là sinh viên năm hai của Tần Nghê!
Đúng là bảo vật.
Không, phải là siêu bảo vật!
“Bạn học Lâm Trí Bạch, ta là phóng viên của « Nhật Báo Tần Châu » !”
“Giám đốc Lâm, ta là phóng viên của « Tin Tức Tài Chính », trên mạng đang đồng người là nhạc sĩ Bạch Đế, xin hỏi tin tức này có phải là thật hay không?”
“Xin hỏi đối với chuyện này ngươi có cái gì đáp lại ?”
“Lạc Đàn tiểu khúc cha Bạch Đế, là Lâm Trí Bạch tiên sinh nghệ danh sao ?”
“Nghe nói ngươi còn đang học năm thứ hai, cũng vừa làm giám đốc của công ty chục tỷ nhà xuất bản Thần Thoại, hơn nữa ngươi còn có một thân phận ẩn giấu thần bí chính là Tiểu Khúc Đa Bạch Đế.”
“Ta là phóng viên của« Âm Nhạc Mãi Không Dứt » phóng viên, xin hỏi ngươi đối với Sở Từ thấy thế nào ?”
“Nhạc sĩ Bạch Đế! Nếu như ngươi thật sự là nhạc sĩ Bạch Đế…Ngươi tổi còn trẻ đã có được thành tựu lớn như vậy, có thể phát biểu chút ý kiếm được không?”
“Xin ngươi hãy cho fan hâm mộ Bạch Đế một câu trả lời!”
“Bạn học Lâm Trí Bạch, ta là người một nhà ! « Báo Thần Thoại » !”
“Ta đại diện « Báo Thiên Quang » xin phép phỏng vấn bạn học Lâm Trí Bạch, ngươi vì sao lại giấu diếm thân phận Bạch Đế…”
“Xin chào mọi người, ta là phóng viên của đài truyền hình Nathan, thông qua hiện trường mọi người có thể thấy, đại diện phóng viên của các phương tiện truyền thông lớn ở Tần Châu đang phỏng vấn Lâm Trí Bạch…”
“Trên mạng đồn đại vị công tử tài phiệt đời thứ ba của tập đoàn Thần Thoại này, chính là nhạc sĩ Bạch Đế trong truyền thuyết..”
Học viện Nghệ thuật Tần Châu.
Lâm Trí Bạch đội mũ do hiệu trưởng cung cấp, định lặng lẽ chuồn đi, nhưng ánh mắt của đám phóng viên ở cửa quá sắc bén, trong nháy mắt liền thấy được hắn muốn chạy trốn.
Dưới sự bao vây của phóng viên đông như quân Nguyên.
Lâm Trí Bạch muốn bỏ trốn, cơ bản đã không còn khả năng, cũng may hiệu trưởng cũng biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, để cho các bảo vệ trong trường liều mạng bảo vệ vị siêu bảo vật của Tần Nghệ, phòng ngừa cậu bị các phóng viên bóc mẽ.
Khổ rồi.
Lâm Trí Bạch nhìn cảnh tượng trước mắt, biết thân phận Bạch Đế lần này không giấu được, tuy rằng áo giáp này cho dù bị phơi bày cũng không sao, nhưng loại tập kích đột ngột này vẫn khiến người ta có chút bất ngờ không kịp đề phòng.
“Các vị”
Lâm Trí Bạch dừng bước, quyết định nói gì đó.
Các phóng viên trong nháy mắt đều an tĩnh lại, đôi mắt lại vô cùng nóng rực…
1099 chữ