Chương 88: Chu Hàn Tẫn ré
“Đún…úng”
Sau đó Minh Hiên lắc đầu không tin nổi nói: “Không thể tin nổi ca khúc này đúng là..”
Hai hàm răng của Chu Hàn Tẫn cắn chặt, áp chế toàn bộ run rẫy trong lòng, từng chữ nói ra vô cùng dị dạng: “Ca khúc chủ đề này, trực tiếp ở họp báo sẽ dùng nó làm ca khúc quảng cáo, hôm nay cũng sẽ chính thức thông báo về bài này đúng không?”
“Đúng vậy!”
Minh Hiên bỗng nhiên hưng phấn: “Có ca khúc này làm quảng cáo, bộ phim sẽ càng ngày càng nổi, danh tiếng của ta cũng sẽ..
Ủa?
Minh Hiên chú ý tới Chu Hàn Tẫn có sắc mặt không đúng lắm, Minh Hiên đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng ho khan mấy cái.
“Khục.
Sau đó Minh Hiến gạt ra nụ cười, giọng nói rất nhỏ:
“Tẫn ca đừng quá lo lắng, ca khúc này chất lượng không bàn, nhưng không thể nào uy hiếp được vị trí top 1 của bảng xếp hạng mùa giải tháng này đâu.
Người của Thiên Quang đều biết.
Chu Hàn Tẫn tháng này cho ra ca khúc mới, hiện tại đang nằm vị trí top 1 bảng, khoảng cách kéo xa đối thủ bên dưới, nhưng nếu như ca khúc quảng cáo này, hôm nay cũng phát hành trực tuyến theo thì… không có gì chắc chắn…
“Thôi mà” Minh Hiền an ủi Chu Hàn Tẫn.
Chu Hàn Tẫn rất nhanh lấy lại biểu cảm thường ngày: “Không cần suy nghĩ tào lao, ta cũng không có lo lắng, chẳng qua cảm thấy bài hát này không tệ, có chút mới lạ mà thôi, nếu nghe kỹ cũng không có gì hay đúng không?”
“Đúng đúng đúng”
Minh Hiên miệng nói vậy, nhưng vẻ mặt rất gượng gạo.
Chu Hàn Tẫn dùng chân đạp vào chân Minh Hiên một cái.
Ối! Trời ơi! Đau quá!
Tẫn ca nhất định dùng sức rất nhiều!
Nhìn Tẫn ca không phát giác chuyện này, có hay không nhắc hắn một cái?
Mà lúc này, Chu Hàn Tẫn căn bản không có ý thức được chân của hắn dẫm lên chân của người anh em Minh Hiên, hắn đang áp chế cảm xúc, muốn vẻ ngoài phải giữ phong độ tốt nhất, nhưng ai đứng chính diện đều có thể thấy rõ, xương hàm của hắn đang nhô lên, hai hàm răng đã cắn rất chặt vào nhau, còn có hai mắt trừng to rất đáng sợ.
Đáng chết!
Thằng ranh Tôn Cốc!
Ai dạy hắn kỹ thuật này?!
Vốn cho rằng tháng này tại bảng xếp hạng mùa giải sẽ an ổn, nằm không cũng ôm tiền và tiếng, nhưng nếu bài hát này phát hành trực tuyến, vị trí top 1 của Chu Hàn Tẫn sẽ có nguy cơ rất cao!
Đúng lúc này.
Tay bên phải của Chu Hàn Tẫn đang vịn vào ghế, từ từ nhấc lên, che chút gương mặt đang biến ảo lại bình thường.
Bởi vì.
Một tên phóng viên từ đâu không biết chìa micro tới Chu Hàn Tẫn, còn cười nói: “Ca vương Chu, không biết vị trí top 1 bảng xếp hạng giải mùa này, có vững tin không?”
“Có chứ, vững trải như núi”
Chu Hàn Tẫn thờ ơ đáp. Nhưng hắn cũng không chú ý tới, một bên chân của hắn đã ghì mạnh xuống sàn nhà, Minh Hiên mãnh liệt nén xuống, nhìn thấy phóng viên vừa quay đi, đã lấy tay vỗ vào chân Chu Hàn Tẫn, giọng nói run rẩy đau khổ, xem chút hét lên:
“Tẫn ca, ngươi bị gì vậy?”
“Ngươi làm ta đau muốn chết!”
Chu Hàn Tẫn phát hiện dưới chân khác thường, vội vàng buông ra.
“Thật là ngại quá…”
Trong lúc nói chuyện, khóe miệng Chu Hàn Tẫn giật giật.
Minh Hiên hít thật mạnh một hơi, lên tiếng một câu đùa giỡn: “Tẫn ca sức mạnh thật là ghê gớm à nha.
Kết quả là bầu không khí càng thêm xấu hổ.
Minh Hiên mắt nhìn mũi, mũi hướng thẳng lên sân khấu, dứt khoát ngậm miệng lại.
Đúng lúc này.
Dưới sân khấu đột nhiên bộc phát ra tiếng hoan hô cùng vỗ tay nhiệt liệt!
Thì ra là Tôn Cốc hát xong, đang cúi đầu chào khán giả và rời khỏi sân khấu.
Xôn xao bàn tán nhiệt tình tại phòng họp báo không dứt bên tai, ngay cả những người ngồi ở hàng ghế đầu cũng có thể nghe được rõ ràng.
Lỗ tai Chu Hàn Tẫn đã dựng thẳng lên:
“Thật tuyệt!”
“Ca khúc làm ta xúc động quá trời!”
“Ta nghe, ta nhập tâm vào ca khúc luôn “Trước kia ta từng nghe Tôn Cốc hát, cảm giác hắn hát luyến láy quá nhiều, vẫn không thích lắm, không nghĩ tới bài hát này lại nghe được đã tai như vậy!”
“Đây là ca khúc quảng cáo của « Thiên Hạ »?”
“Bây giờ có thể tìm kiếm bài hát này trên mạng được chưa?”
“Có thể có thể, ta đã tìm ra được, bài hát tên là « Nguyệt Quang »!”
“Vừa phát hành mới tinh nóng hổi!”
“Chúng ta là những người được nghe đầu tiên, quyết định tải về!”
“Từ xưa phim dở sẽ có thần khúc, đột nhiên vì « Thiên Hạ » mà đổ mồ hôi.”
“Ha ha ha ha, không đến mức đó không đến mức đó, cũng có rất nhiều bộ phim hay hay cũng có thể cho ra bài hát hay”
“Bài hát này chắc chắn sẽ rất nổi tiếng!”
“Tôn Cốc là đang muốn bùng nổ sao!”
“Khoan đã, nhìn kìa”
Ai đó tìm thấy bài hát trên ứng dụng nghe nhạc, nhưng ánh mắt lại bị thu hút bởi một cái tên.
“Sáng tác Bạch Đế?”
“Viết lời Bạch Đế?”
“Soạn nhạc Bạch Đế?”
“Cái tên này rất quen tai, cảm giác gần đây hình như đã nhìn thấy qua ở đâu đó”
“Ta biết hắn ta biết hắn, « Tiêu Sầu » chính là bài hát do Bạch Đế viết!”
“Còn có bài hát quán quân mùa giải tháng trước « Bài Hát Dành Tặng Bản Thân », tuy rằng ta không thích nghe, nhưng cũng là do Bạch Đế viết!”
“Wow.”
“Người này thật lợi hại”
“Người này thật lợi hại, nhưng chủ yếu là tên là quá kiêu ngạo, làm cho người ta lỡ nhìn thấy một lần rất khó quên, bất quá bài hát này quả thật vô địch, cá nhân ta thậm chí cảm thấy so với « Tiêu Sầu » còn hay hơn!”
Bạch Đế! ?
Bài hát này lại là do Bạch Đế sáng tác! ?
Chu Hàn Tẫn từ trong miệng khán giả nghe được cái tên quen thuộc này, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
Cũng không biết là do giọng nói của khán giả quá ồn ào, hay là nguyên nhân gì khác.
Hắn hận không thể lập tức lấy điện thoại di động ra tìm kiếm thông tin để chứng thực. Nhưng ngay lập tức vẫn phải duy trì phong độ, phóng viên vẫn đang chụp ảnh, một khi bản thân hành động thiếu suy nghĩ, dễ dàng bị phóng viên đưa bài lảm nhảm lên mặt báo ngày mai.
Sớm biết không nên ngồi bên cạnh nam chính rồi.
Đối với người tên là Bạch Đế này, Chu Hàn Tẫn đương nhiên không xa lạ gì.
1151 chữ