Chương 1007: Vô Đề
Đoạn Kiều Cơ Trí
Lúc này ở sân thượng, Đoạn Kiều không ngừng kéo Hồng Thự đang chạy xuống quay lại, dù sao cũng đang rảnh rỗi nhàm chán, no không thèm đánh. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà đúng lúc này, đột nhiên Đoạn Kiều cảm nhận được có tiếng động trong nước. ͏ ͏ ͏
Đợi khi nó quay đầu lại, thì phát hiện ra Thập Bát đã bị kéo vào trong không gian rồi. ͏ ͏ ͏
Là cán Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Sau đó Đoạn Kiều lại thấy khó hiểu. ͏ ͏ ͏
Kéo Thập Bát đến đó làm gì? ͏ ͏ ͏
Không đúng, nếu bình thường Đại Ma Đầu sẽ không kéo Thập Bát vào, chẳng lẽ lúc này đang cần Thập Bát giúp đỡ? ͏ ͏ ͏
Không, sao có thể có chuyện này, ngoài việc không có tín hiệu, Đại Ma Đầu sẽ không cố ý kéo những sinh vật ở trên sân thượng vào. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Đoạn Kiều lập tức sững sờ, tín hiệu? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, nếu như Đại Ma Đầu muốn kéo thứ gì nhất, chắc chắn đó là tín hiệu. ͏ ͏ ͏
Cho nên, đây là đang nhắc nhở? ͏ ͏ ͏
Mẹ ơi, Đoạn Kiều kinh hãi, may mà chính mình hiểu ra từ sớm, nếu như không nghĩ ra, bản thân sẽ xong đời. ͏ ͏ ͏
Bản thể của nó ở bên kia, Đại Ma Đầu có thể cưỡng chế kéo nó qua, chỉ là nó sẽ bị tổn thương rất lớn. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều không có thời gian quản lý Hồng Thự nữa, nó nhảy thẳng vào trong ao nước, sau đó tự hạ ấn ký cho mình. ͏ ͏ ͏
Ấn ký rất thông dụng. ͏ ͏ ͏
Trên mặt biển, Giang Tả kéo Thập Bát qua, sau đó nhìn cũng không nhìn, trực tiếp ném đi. ͏ ͏ ͏
Thập Bát: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Nó, tự do? ͏ ͏ ͏
Tự do cái rắm, không thấy những người này thích kéo thì kéo nó đến sao, có điều nếu như người này quên mất, thì có phải nó thật sự được tự do hay không? ͏ ͏ ͏
Thập Bát không dám chắc, có điều phạm vi hoạt động của nó dần dần rộng thêm, chỉ cần không nhìn thấy người này, nó sẽ trốn. ͏ ͏ ͏
Bị bắt về rồi nói sau. ͏ ͏ ͏
Ha ha, nó cảm nhận được hơi thở tự do. ͏ ͏ ͏
Còn Giang Tả lại bắt đầu câu cá lần nữa, lần này khi khích hoạt công năng của cần câu Đoạn Kiều. Hắn nở nụ cười, xem ra Đoạn Kiều có linh trí vẫn rất tốt. ͏ ͏ ͏
Ít nhất cũng thông minh. ͏ ͏ ͏
Còn Đoạn Kiều, khi nó cảm nhận được cần câu Đoạn Kiều tập trung vào mình, cuối cùng nó cũng thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏
Xem ra mình không đoán sai. ͏ ͏ ͏
Nguy hiểm thật. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã câu được Đoạn Kiều đến. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nhiều lời, mà nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Thử một chút, xem có thể phủ tín hiệu ở chỗ này, giống như ở Thiên Tinh động phủ không. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều không trông thấy nữ chủ nhân, đại khái đã biết việc này có liên quan đến nữ chủ nhân. ͏ ͏ ͏
Nó không dám chần chừ chút nào, lập tức thử nối tín hiệu. ͏ ͏ ͏
Ngược lại ở chỗ này nó có thể kết nối tín hiệu rất nhanh, sau đó ns thử phát tín hiệu đến các vùng lân cận. ͏ ͏ ͏
Chỗ này rộng hơn rất nhiều so với Thiên Tinh động phủ, cho nên Đoạn Kiều phải mất rất nhiều thời gian. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đứng yên ở đó, không hề có hành động nào, càng không quấy rầy Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Hắn đang chờ đáp án, nếu như thất bại, hắn sẽ dùng những cách khác để tìm Tô Kỳ, dù có bao nhiêu khó khăn cũng phải gửi tin tức bình yên vô sự đến cho Tô Kỳ trong thời gian ngắn nhất, ͏ ͏ ͏
Nửa tiếng sau, Đoạn Kiều mở to mắt: ͏ ͏ ͏
- Tìm thấy rồi, nhưng mà nó không phối hợp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, yên lặng nghe Đoạn Kiều nói tiếp. ͏ ͏ ͏
- Là một con Linh thú, có lẽ nó rát lợi hại, nó có năng lực khuếch tán tín hiệu, là đối tượng duy nhất phối hợp được với tín hiệu của ta. ͏ ͏ ͏
- Ta gửi tín hiệu qua đó, đã bị nó từ chối nhận rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ở đâu? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều chỉ lên bầu trời: ͏ ͏ ͏
- Rất cao, trên đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngẩng đầu nhìn, sau đó vung tay lên, Tiểu Dã Miêu xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Lần này Tiểu Dã Miêu thò cái đầu ra, có lẽ là muốn nhìn thử xem có gì ăn được không. ͏ ͏ ͏
Có điều khi Tiểu Dã Miêu vừa ra ngoài, trên biển đã nổ tung vài chỗ, tiếng động này khiến Tiểu Dã Miêu vui vẻ, 'piu' một cái nó đã xông vào trong nước. ͏ ͏ ͏
Chỉ một lát sau nó đã vui vẻ chui ra, trong miệng còn ngậm một con cá. ͏ ͏ ͏
Nhưng lúc muốn chui vào lần nữa, lại không xuống được. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Giang Tả đã bay lên trời rồi. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu khẽ gầm lên với Giang Tả, nhưng mà, không dám tới gần. ͏ ͏ ͏
Người này không sợ nó chút nào, cũng không bị nổ. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Tiểu Dã Miêu vẫn nhớ rõ mình từng bị hắn làm cho bị thương. ͏ ͏ ͏
Nhất là khi đối phương nổi bão, sợ tới mức nó không dám ra ngoài kiếm gì ăn. ͏ ͏ ͏
Có điều trên bầu trời cũng có thứ gì đó. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu vô cùng vui sướng, nó chạy khắp nơi, gây nổ khắp nơi. ͏ ͏ ͏
Tỏ ra vô cùng vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Cá đã bị nó ném đi rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không để ý đến Tiểu Dã Miêu, nó thích thì nó ăn, không ai ngăn cản nó cả. ͏ ͏ ͏
Có điều may là lần này là bản thể nó đến, nếu như không phải bản thể, cũng rất phiền toái. ͏ ͏ ͏
Xem ra Tiểu Dã Miêu đúng là rất đặc biệt, khi triệu hoán, bản thể sẽ ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đã bay rất cao rồi, càng lên cao tất nhiên càng ít thứ khác, Tiểu Dã Miêu chỉ có thể ngoan ngoãn theo cùng. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả lại cau mày, hắn có cảm giác đã đến rồi, nhưng mà đối phương đã chạy mất. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Khoảng cách bắt đầu kéo xa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gọi Tiểu Dã Miêu niến, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Thoát khỏi hạn chế khoảng cách, đuổi theo nó. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏