Chương 1028: Vô Đề
Tô Kỳ giật mình nhìn Thiên Ngưng, vừa nhìn qua cô đã trông thấy Thiên Ngưng va phải một người đen kịt. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa khi người này xuất hiện, người xung quanh đó đều né tránh, giống như hắn ta là ôn dịch, khiến người khác tránh còn không kịp. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn người này, cũng đã nhận ra, hắn chính là U Ti. ͏ ͏ ͏
"Hóa ra đây là cảnh tượng lần đầu tiên bọn họ gặp nhau." Trong lòng Tô Kỳ thầm suy đoán như vậy. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, Tiểu Thiên Ngưng vốn đang ngã trên mặt đất lập tức nói xin lỗi: ͏ ͏ ͏
- Xin, xin lỗi, vừa rồi do tôi không nhìn đường, không va vào anh chứ? ͏ ͏ ͏
"Có va phải người ta hay không, trong lòng không tự biết sao?" Trong lòng Giang Tả nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Có điều nghe thấy câu này, U Ti lại sững sờ. ͏ ͏ ͏
Cô bé này đang làm gì thế? ͏ ͏ ͏
Xin lỗi hắn sao? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cô bé lại dám đứng gần hắn như vậy. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng U Ti nói: ͏ ͏ ͏
- Không, không sao cả. ͏ ͏ ͏
Giọng của hắn hơi khàn khàn, giống như rất lâu rồi chưa nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Đối với việc người khác tránh U Ti còn không kịp, Thiên Ngưng không cảm thấy sao cả, cô chỉ nhìn vào hai quả lê trong tay, giống như đang do dự. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô duỗi tay ra, đưa một quả lê cho U Ti: ͏ ͏ ͏
- Này, cái này tặng cho anh, đây chính là cơm trưa mà tôi mang theo lúc lén trốn ra ngoài, tôi đã nghĩ kỹ rồi, chắc chắn anh trai sẽ bắt tôi về. ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà nếu tôi chưa ăn gì, anh ấy sẽ mắng tôi ác liệt hơn, cho nên tôi đã cố tình mang theo hai quả lê này, tôi thông minh chứ. ͏ ͏ ͏
- Tặng cho anh một quả, tôi vẫn còn một quả, vẫn còn bữa trưa để ăn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn cảnh này không biết nói sao cho phải, cô nên cho rằng Tiểu Thiên Ngưng nhanh trí hay là ngốc đây? ͏ ͏ ͏
Cô cảm thấy khi bé chắc chắn mình không ngốc như vậy. ͏ ͏ ͏
Có điều nghĩ lại đoạn video lần trước sư phụ cho cô xem, cô không nhịn được muốn quên đi, sau đó lại cảm thấy khi còn bé mình cũng rất ngốc. ͏ ͏ ͏
Lúc này U Ti càng sững sờ hơn, cô gái nhỏ này lại tặng đồ ăn cho hắn? ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn không dám nhận, cơ thể của hắn, da thịt của hắn, mỗi một chỗ trên người hắn, đều tràn đầy âm u, tràn đầy oán hận. ͏ ͏ ͏
Hắn lo lắng, lo lắng khi cô gái nhỏ này trông thấy tay của hắn, trông thấy hắn âm u, sẽ bị dọa chạy mất. ͏ ͏ ͏
Hắn không muốn như vậy. ͏ ͏ ͏
Tiểu Thiên Ngưng nhìn U Ti hỏi: ͏ ͏ ͏
- Anh không đói sao? Nhưng mà tôi đã va phải anh, cũng nên nhận lỗi, anh trai tôi nói cho dù là ai, sai chính là sai, phải biết chịu trách nhiệm. ͏ ͏ ͏
U Ti không nói gì, chỉ đứng yên ở đó. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiểu Thiên Ngưng đặt một quả lê xuống đất. ͏ ͏ ͏
Khi trông thấy cô đặt quả lê xuống đất, U Ti thở phào nhẹ nhõm, làm vậy cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà điều khiến U Ti kinh ngạc chính là, sau khi cô gái nhỏ này đặt quả lê xuống đất, thì trực tiếp vươn tay ra cầm lấy tay của hắn. ͏ ͏ ͏
"Đừng chạm vào tôi." Đây là tiếng lòng của U Ti, nhưng mà chuyện U Ti không nghĩ tới chính là, bản thân hắn cũng không rụt tay lại. ͏ ͏ ͏
Để cô gái nhỏ tùy ý nắm lấy. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô gái nhỏ kia cầm tay hắn, rồi đặt quả lê vào lòng bàn tay: ͏ ͏ ͏
- Anh trai tôi sắp đuổi đến đây rồi, tôi đi trước nhé, tặng anh quả lê này, rất ngọt đó, nhớ ăn đấy nhé. ͏ ͏ ͏
- Tôi đi đây. ͏ ͏ ͏
- Tạm biệt. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tiểu Thiên Ngưng nhặt quả lê trên mặt đất lên rồi tiếp tục đi về phía trước. ͏ ͏ ͏
Lần này cô không dám không nhìn đường nữa, chỉ còn một quả lê thôi, nếu không còn thì không có gì để ăn. ͏ ͏ ͏
Không có gì ăn sẽ bị đói, không những bị đói lại còn bị mắng nữa. ͏ ͏ ͏
May mắn. ͏ ͏ ͏
Sau khi Tiểu Thiên Ngưng đi khỏi, U Ti ôm quả lê rất lâu vẫn không nói gì, cuối cùng hắn cất quả lê đi, rồi xoay người đi về phía Tiểu Thiên Ngưng vừa đi, tốc độ rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Nhìn qua đã biết, hắn là một kẻ tu luyện có thực lực không tầm thường. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên Tô Kỳ cũng cố gắng đuổi theo sau. ͏ ͏ ͏
Cũng may Tiểu Thiên Ngưng chạy không lâu lắm. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh bọn họ đã đuổi kịp. ͏ ͏ ͏
U Ti vẫn luôn núp phía sau, hắn không dám chạy đến bắt chuyện với Tiểu Thiên Ngưng. ͏ ͏ ͏
Chỉ len lén đi theo sau cô. ͏ ͏ ͏
Người bình thường như Tiểu Thiên Ngưng, muốn phát hiện ra điều gì, căn bản là chuyện không thể. ͏ ͏ ͏
Tiểu Thiên Ngưng vẫn chạy lung tung, đối với thứ gì cũng tò mò. ͏ ͏ ͏
Sau đó còn thường xuyên không nhìn đường. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này một đám chó hoang chạy đến, chúng nó chạy về phía Tiểu Thiên Ngưng, có điều Thiên Ngưng đang nhìn những thứ khác, không hề phát hiện ra. ͏ ͏ ͏
Còn U Ti đã bắt đầu hành động, hắn nhanh chóng đến gần đám chó kia, sau đó một người vây quanh cả đám chó, trong nháy mắt tất cả đều biến mất. ͏ ͏ ͏
Thiên Ngưng tiếp tục bình yên vô sự. ͏ ͏ ͏
Không lâu sau một quả cầu rơi từ trên một mái nhà nào đó xuống, dường như nó sắp đập vào Thiên Ngưng rồi, U Ti lại nhảy lên. ͏ ͏ ͏
Đối với điều này, Thiên Ngưng không hề biết. ͏ ͏ ͏
Sau đó Thiên Ngưng trông thấy người bán kẹo hồ lô, oa, Thiên Ngưng rất thèm, nhưng mà không có tiền. ͏ ͏ ͏
Sau đó đành thất vọng quay người đi. ͏ ͏ ͏
Lúc này tất nhiên U Ti lại xuất hiện, hắn tìm đến chỗ người bán kẹo hồ lô. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến người bán kẹo hồ lô bị dọa không nhẹ, hắn trực tiếp đưa hết số kẹo hồ lô cho U Ti. ͏ ͏ ͏
U Ti không lấy hết, hắn chỉ cầm một xiên kẹo, sau đó trả tiền rồi đi khỏi đó. ͏ ͏ ͏
U Ti không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, chỉ là hắn không muốn dùng thứ cướp được, thứ trộm được, để tặng cho cô gái nhỏ kia. ͏ ͏ ͏
Thứ hắn mua, khả năng sẽ thích hợp để tặng cô hơn. ͏ ͏ ͏
U Ti nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hắn vẫn không dám tới gần, chỉ dám đi theo. ͏ ͏ ͏
Mãi cho đến khi, không biết một con Linh thú ở đâu đột nhiên xông ra, mà Thiên Ngưng lúc ấy lại đang đứng trước mặt Linh thú. ͏ ͏ ͏
Thiên Ngưng cũng đã trông thấy, nhưng mà cô không trốn được. ͏ ͏ ͏
Chuyện kiểu này làm gì cô đã trải qua, cho nên nhất thời không biết phải làm thế nào cả. ͏ ͏ ͏
Còn U Ti, hắn không hề do dự, trực tiếp xông đến ôm lấy cô gái nhỏ kia rời khỏi chỗ ban đầu. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏