Chương 1030: Vô Đề
A, nghĩ lại thì, người tu luyện bình thường đều mù chữ đâu có đọc sách. ͏ ͏ ͏
Đúng là cô đơn quá." ͏ ͏ ͏
Sau đó là ảnh của Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏
Sau khi tải lên xong, Mặc Ngôn vui vẻ cất điện thoại đi, sau đó tiếp tục chất thêm củi. ͏ ͏ ͏
Vừa chất thêm củi, Mặc Ngôn còn không nhịn được khẽ hầm hừ: ͏ ͏ ͏
- Nướng í a nướng, nướng cái trứng rồng, xào í a xào, xào xong thì nếm một miếng, oa, Mặc Ngôn Ma tu trường sinh bất lão. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn vừa đăng tải tin tức lên mạng, thật ra rất nhiều người đều trông thấy. ͏ ͏ ͏
Sư phụ của Mặc Ngôn mang vẻ mặt bất đắc dĩ, cho nên, Mặc Ngôn lại đi đâu thế? ͏ ͏ ͏
Hắn phát hiện ra Mặc Ngôn đi đến khu vực của đạo tu rồi, đúng là vô cùng bận rộn, chạy khắp thế giới. ͏ ͏ ͏
Có điều trông thấy tấm ảnh này thì có thể nghĩ đến điều gì? ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến Mặc Ngôn bị đánh mặt mũi bầm dập? ͏ ͏ ͏
Sao con bé không nhớ lâu một chút hả? ͏ ͏ ͏
Chỉ riêng tiền thuốc men trong hai tháng này đã mất bao nhiêu, con bé không tính qua sao? ͏ ͏ ͏
Còn Đan Tuyết Ma nữ đang ở trong phòng của Nam Huyên Ma tu, trông thấy tin tức này trong nháy mắt cô đã tức điên lên, bông hoa nhỏ trên đầu cũng nở ra. ͏ ͏ ͏
Nam Huyên Ma tu tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Làm sao vậy? ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma nữ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, Mặc Ngôn Ma tu thật quá đáng, con muốn đi tìm cô ta. ͏ ͏ ͏
- Cô ta lại làm gì rồi? ͏ ͏ ͏
Trong lòng Nam Huyên Ma tu khẽ thở dài. ͏ ͏ ͏
- Tự người xem đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Đan Tuyết Ma nữ đưa di động của mình cho Nam Huyên Ma tu xem. ͏ ͏ ͏
Sua khi xem xong, Nam Huyên Ma tu nói với Đan Tuyết Ma nữ: ͏ ͏ ͏
- Đến đây nào, để sư phụ ngửi thử. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma nữ: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Đan Tuyết Ma nữ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, con đi tìm sư huynh mua tin tình báo, người dưỡng thương cho tốt nhé. ͏ ͏ ͏
Nam Huyên Ma tu không nói gì thêm, chỉ gật đầu. ͏ ͏ ͏
Bà vẫn luôn cảm thấy, điều bà lo lắng rất có thể sẽ thành sự thật, vậy thì không phải là chuyện tốt lành gì. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa lại cứ là Mặc Ngôn Ma tu. ͏ ͏ ͏
Haiz. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trong cấm địa của Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
- Cho nên, thật ra Cốc Long Uyên là nhà của cô? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hỏi Chí Thiện. ͏ ͏ ͏
- Ừ, từ nhỏ tôi đã lớn lên ở chỗ đó, có điều thật sự tôi đã quên rất nhiều thứ, tôi chỉ nhớ rõ mình từng sống ở đó, nhưng lại không nhớ được sống cùng với ai. ͏ ͏ ͏
- Tôi vẫn nhớ rõ mình tu luyện ở đó, rồi dần dần trưởng thành, còn chạy khắp nơi, không hề có chút nguy hiểm nào. ͏ ͏ ͏
- Ý thức chủ quan nói như vậy. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chỗ đó có nguy hiểm gì không? Chỗ, chỗ đó có rồng sao? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Có, còn có một con rồng vô cùng xấu, giống hệt con cá chạch đen, nghe nói thiên tư vô cùng lợi hại, tôi thường xuyên dạy nó phải làm một con rồng tốt. ͏ ͏ ͏
- Sau đó tôi còn nói cho nó biết vị trí kho báu, bảo nó khi nào cần thì tự mình đến lấy. ͏ ͏ ͏
- Ý thức chủ quan nói thế. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Kho báu? Kho báu gì? ͏ ͏ ͏
Chí thiện lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không nhớ nữa, chắc hẳn là một thứ gì đó, vô cùng lợi hại, vì con rồng kia phải trông nhà, nên cố tình để lại cho nó. ͏ ͏ ͏
Có điều tôi không chỉ để lại một kho báu, mà rất nhiều, người nào may mắn người đó sẽ lấy được. ͏ ͏ ͏
- Khi ấy tôi cảm thấy làm vậy rất thú vị. ͏ ͏ ͏
- Có điều tôi cảm thấy Long Uyên rất quan trọng, không muốn nhìn thấy chỗ đó bị phá hỏng một chút nào. ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà không nhớ rõ nữa. ͏ ͏ ͏
- Ý thức chủ quan nói như thế. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hỏi: ͏ ͏ ͏
- Còn nhớ rõ vị trí không? Để tôi nói cho Thánh nữ bọn họ biết. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không nhớ rõ, nhưng mà hình như trên mỗi đảo đều có, Tiên Linh đi giấu với tôi, chuyện này tôi vẫn nhớ rõ. ͏ ͏ ͏
- Những thứ khác thì không nhớ nữa, nhưng mà bọn họ đều chết cả rồi. ͏ ͏ ͏
Ý thức chủ quan bắt đầu tỏ vẻ mất mát. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng vội đau thương, không phải lần trước nhận được tin tức nói rằng có khả năng vẫn còn sống sao? ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa tiến triển của Thánh nữ, đã vượt qua tất cả Thánh nữ trước kia, rất nhanh sẽ biết được đáp án thôi. ͏ ͏ ͏
- Cộng thêm sự xuất hiện của nam thành nữ dự khuyết, mọi chuyện càng được tiến hành nhanh hơn, rất nhanh thôi, đáp án sắp trồi lên khỏi mặt nước. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện ngồi xuống bên cạnh Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Cô độc, khiến người ta sợ hãi ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏