Chương 1032: Vô Đề
Thần Long không trả lời câu hỏi của Giang Tả, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Vì vấn đề an toàn, vẫn nên chuẩn bị trước một chút. ͏ ͏ ͏
Về chuyện này Giang Tả không có ý kiến, đúng là việc này không đơn giản. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trên một hòn đảo nào đó, hoa cỏ mọc um tùm. ͏ ͏ ͏
Cây cối hiếm thấy nhiều vô kể, dường như cảnh vật ở chỗ này đã được chỉnh sửa qua. ͏ ͏ ͏
Nhìn qua giống như một vườn hoa. ͏ ͏ ͏
Một con rồng màu xanh mang vẻ mặt lười biếng đang nằm trên đồng cỏ, dường như nó còn chưa tỉnh lại từ trong giấc ngủ. ͏ ͏ ͏
Có điều đôi mắt to lớn của nó lại đang mở, nó nhìn về phía biển sâu, không biết đang suy ngẫm điều gì. ͏ ͏ ͏
- Khi nào ta mới có thể rời khỏi chỗ này, quay lại Thánh Long nhất tộc? Có lẽ gả cho Thần Long là được nhỉ. Ha ha. ͏ ͏ ͏
Con rồng này cầm một mảnh vảy rồng trong tay, tự nói với bản thân: ͏ ͏ ͏
- Đây là thứ phụ thân để lại cho ta nhỉ? Hắn nói chỉ cần hắn có địa vị ở trong tộc, có thể thông qua thứ này tìm thấy ta, sau đó đón ta về. ͏ ͏ ͏
- Ha ha, đã bao nhiêu năm rồi? ͏ ͏ ͏
- Hắn còn sống hay không, cũng là cả vấn đề. ͏ ͏ ͏
Sau đó nó cất miếng vảy rồng ấy đi, rồi nằm trong đống hoa cỏ, nhắm mắt lại hưởng thụ cuộc sống yên bình này, có lẽ làm vậy có thể khiến nó không nghĩ nhiều nữa. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà đúng lúc này, đột nhiên nó mở mắt ra, sau đó đứng dậy nhìn về phương xa. ͏ ͏ ͏
Ở đằng xa, có vài bóng dáng bắt đầu xuất hiện, những kẻ đó di chuyển vô cùng nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã tới hòn đảo nhỏ này rồi. ͏ ͏ ͏
Bọn họ từ trên cao nhìn xuống, sau đó vứt một con gì đó đen xì giống như cá chạch, ͏ ͏ ͏
Con cá chạch này cả người đầy vết thương, tròng mắt cũng thiếu một cái, vô cùng thê thảm. ͏ ͏ ͏
Thánh Long Sương Doanh nhìn Hắc Nê Thu một cái, ánh mắt chán ghét giống như muốn nói, gã đó đang làm bẩn hoa phố của nó. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, nó chính là Thánh Long Sương Doanh. ͏ ͏ ͏
Sau đó Thánh Long Sương Doanh nhìn về phía đám người vừa đến nói: ͏ ͏ ͏
- Các ngươi là ai? ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm đứng dậy, cô nhìn Thánh Long Sương Doanh, giọng nói lạnh lùng như băng: ͏ ͏ ͏
- Người đến để giết ngươi. ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, ngươi chịu thiệt thòi còn chưa đủ sao? Chỉ dựa vào các ngươi? ͏ ͏ ͏
Thánh Long Sương Doanh khinh thường. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc ấy Cửu giai long Thâm Hải phóng khí tức của nó ra ngoài, uy nghiêm nói: ͏ ͏ ͏
- Thêm cả ta nữa thì sao? ͏ ͏ ͏
Cửu giai long Thâm Hải, hiện giờ không khiếp đảm chút nào, ngược lại còn giống như đang ước được xông lên đánh nhau. ͏ ͏ ͏
Trông thấy Cửu giai long, sắc mặt Thánh Long Sương Doanh lập tức thay đổi. ͏ ͏ ͏
Nó vội vàng nói: ͏ ͏ ͏
- Bản thân là Long Tộc, thế mà ngươi lại thông đồng làm bậy với nhân loại ti tiện, làm mất mặt Long Tộc. ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm tức giận nói: ͏ ͏ ͏
- Nhân loại thì làm sao? Nhân loại không trêu chọc đến ngươi, dựa vào đâu mà ngươi dám mắng cả nhân loại? ͏ ͏ ͏
- Nhân loại ti tiện, sinh vật cấp thấp không có chút lực lượng huyết mạch nào, ta nói sai sao? ͏ ͏ ͏
Thánh Long Sương Doanh lạnh lùng đáp lại Mộc Lâm. ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm không phục nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà Tần Thiên tiền bối được công nhận là cường giả mạnh nhất giới tu luyện, ở trước mặt hắn Long Tộc cũng phải cúi đầu. ͏ ͏ ͏
- Thánh Thú tứ tộc ngăn cách với nhân thế, nếu như Thủy Tổ xuất hiện, kẻ hèn Tần Thiên kia, cũng xứng đáng tự xưng là mạnh nhất sao? ͏ ͏ ͏
Thánh Long Sương Doanh phản bác. ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm rất giận dữ, Tần Thiên là người được công nhận là mạnh nhất trong giới tu luyện, nhưng con rồng không biết xấu hổ này, thế mà lại lấy một kẻ chưa từng xuất hiện ra để so sánh. ͏ ͏ ͏
Nếu nói kẻ đó đứng đầu vậy thì ra đây, nói không thôi ai chẳng nói được. ͏ ͏ ͏
Lại còn nói kẻ hèn Tần Thiên nữa, con rồng này đúng là quá đáng ghét. ͏ ͏ ͏
Lúc này Thánh Long Sương Doanh lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Tất cả nhân loại đều ti tiện đó, không có Thánh Thú tứ tộc, nhân loại còn yên ổn sống trên đời này sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả đang đứng trên người Linh Long, hắn rất tò mò, không biết cuộc sống yên ổn của nhân loại thì có liên quan gì đến Thánh Thú tứ tộc. ͏ ͏ ͏
Nếu như bắt buộc phải kể đến, cùng lắm là có chút quan hệ với Huyền Vũ nhất tộc. ͏ ͏ ͏
Dù sao bên trong Viễn Cổ Chiến Trường, hắn đã trông thấy người vác theo cái mai rùa. ͏ ͏ ͏
Có điều cũng khó nói, đó có phải người của Huyền Vũ nhất tộc không. ͏ ͏ ͏
Còn những thứ khác, hắn chỉ nghe thấy những người kia oán hận, sợ hãi Tần Thiên, chưa hề nghe thấy tên Thánh Thú tứ tộc. ͏ ͏ ͏
Con rồng này, tự coi trọng bản thân quá rồi. ͏ ͏ ͏
Không biết về chuyện bên ngoài, thế mà dám nói chuyện kiểu này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đã từng gặp thiên quân vạn mã, những người đó tuyệt đối trung thành với Tần Vũ Vương, khí thế như vậy, ngay cả hắn, cũng không tiện bình phẩm. ͏ ͏ ͏
Con rồng này lại dám nói cả nhân loại, lại dám nói không có Thánh Thú tứ tộc, nhân loại không thể yên ổn sinh sống? ͏ ͏ ͏
Ngu ngốc không đáng sợ, đáng sợ chính là coi ngu ngốc thành chân lý. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Giết. ͏ ͏ ͏
Giọng nói của Giang Tả vô cùng lạnh lẽo, giống như thật sự muốn ra lệnh giết chết con rồng này. ͏ ͏ ͏
Không biết vì sao Cửu giai long và Mộc Lâm đều cảm thấy lạnh lẽo. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả còn nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Không cần hạ thủ lưu tình. ͏ ͏ ͏
Cửu giai long và Mộc Lâm liếc nhau một cái, cả hai đang suy nghĩ xem có nên lưu tình hay không. ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm thì không sao, nhưng mà Cửu giai long thì không đùa được, tuy rằng nó còn chưa khôi phục lại thực lực, nhưng mà chắc chắn sẽ mạnh hơn Thánh Long Sương Doanh còn chưa khôi phục kia. ͏ ͏ ͏
Có điều cả hai chỉ liếc nhau một cái, sau đó bắt đầu hành động, tóm lại cứ đánh trước rồi nói sau. ͏ ͏ ͏
Không đánh không được. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏