Chương 1038: Vô Đề
Giang Tả bị ép lui lại phía sau vài bước, chỉ vài bước thôi, nhưng đủ để Thần Long cướp lấy Thánh Long đang trọng thương. ͏ ͏ ͏
Sau đó chạy trốn khỏi chỗ này. ͏ ͏ ͏
Chỉ là Giang Tả lại mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Lôi pháp, Mẫn Diệt Chúng Sinh. ͏ ͏ ͏
Hắn vừa dứt lời, trời đất kinh động, vô số sấm xét từ trên trời giáng xuống, "Oành!!!" ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt, sấm sét bao trùm cả hòn đảo. ͏ ͏ ͏
- A a a a. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều kêu gào thảm thiết, cho dù là Thần Long, Thánh Long, hay là Cửu giai long đều không trốn được công kích của Lôi pháp. ͏ ͏ ͏
Sau trận công kích ấy, Thần Long và Thánh Long đã rơi xuống đại dương bao la. ͏ ͏ ͏
Lúc này vẻ mặt Thánh Long Sương Doanh vô cùng sợ hãi, nó không thể nào tưởng tượng nổi, vì sao người kia lại mạnh như vậy, rõ ràng nhìn qua hắn chỉ mới Thất giai. ͏ ͏ ͏
Nhân loại dựa vào đâu mà mạnh mẽ như vậy? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Thánh Long lộ ra sát ý, khóe miệng hắn khẽ cong lên, nụ cười điên cuồng ấy dường như in sâu vào trong đầu Thánh Long Sương Doanh. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt Thánh Long đã hoàn toàn sợ hãi. ͏ ͏ ͏
- Không được qua đây, ngươi không được qua đây. Thánh Long hoảng sợ kêu to. ͏ ͏ ͏
Giống như có thứ gì đó tà ác đáng sợ đang đi về phía nó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng chưa vội hành động, hắn chỉ kéo tay lại giống như muốn nắm chặt rồi mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Chưởng pháp, Chưởng Gian Sinh Tử. ͏ ͏ ͏
Vừa dứt lời, một bàn tay vô hình đã xuất hiện bao vây Thần Long và Thánh Long, sau đó trong nháy mắt bàn tay vô hình ấy nắm chặt lại. ͏ ͏ ͏
"Phụt!" ͏ ͏ ͏
Máu tươi bắn ra. ͏ ͏ ͏
Nhưng điều khiến Giang Tả bất ngờ chính là, không thấy hai con rồng kia đâu nữa. ͏ ͏ ͏
- Thuấn tức thiên phú? Không có Long Châu hỗ trợ còn dám dùng? Đúng là không muốn sống mà. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói nhỏ, có điều hắn cũng không đuổi theo. ͏ ͏ ͏
Chạy thoát rồi thì cho thoát thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn lui lại, rơi thẳng xuống đầu Linh Long. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng bọn chúng cũng bị thương, nhưng mà vấn đề không lớn. ͏ ͏ ͏
Dù sao có một Cửu giai bao bọc. ͏ ͏ ͏
Lần này khi Giang Tả hạ xuống, Linh Long không dám cử động. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt, không kẻ nào dám nói gì. ͏ ͏ ͏
Ban đầu bọn nó cảm thấy người này không mạnh, bây giờ khi người ta ra tay mới biến, đúng là quá khủng bố. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa lực lượng chấn động kia, khiến bọn chúng không thể nào quên được. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này Mộc Lâm hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền, tiền bối, vừa rồi ngài định giết bọn chúng thật sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc Mộc Lâm một cái, sau đó nhíu mày hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ngươi là nữ? ͏ ͏ ͏
- Hả? ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm không hiểu ý của hắn. ͏ ͏ ͏
Nhìn qua cô không giống phụ nữ sao? ͏ ͏ ͏
Hay là tiền bối còn có ý gì khác? ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm có chút lo lắng. ͏ ͏ ͏
Thực ra, lúc này Giang Tả mới phát hiện ra, hắn và Mộc Lâm có tính là cô nam quả nữ không? ͏ ͏ ͏
Mặc dù có thêm hai con rồng nữa, nhưng bọn chúng cũng không phải con người. ͏ ͏ ͏
Trong mắt của cô nàng Tô nào đó, hắn chính là cô nam quả nữ dạo chơi trong bí cảnh. ͏ ͏ ͏
Còn có thể thêm vào rất nhiều tình tiết nữa, cười cười nói nói cái gì đó... Vân vân. ͏ ͏ ͏
Cho nên vẫn phải ngăn chặn chuyện kiểu này, nếu lỡ bị trông thấy, sẽ rất phiền phức. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Cô hành động một mình đi. ͏ ͏ ͏
- Hả? ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm choáng váng. ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc là vì sao hả? ͏ ͏ ͏
Sao đột nhiên lại bắt cô hành động một mình? Có phải định âm thầm giết cô không? ͏ ͏ ͏
Sau đó Mộc Lâm hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vậy, tôi không đánh lại bọn chúng thì phải làm sao bây giờ? Cho dù chống lại được cũng dễ bại lộ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy cũng đúng, có tay sai mà không cần đúng là có chút lãng phí, hắn không hề muốn tự mình ra tay, hơn nữa hắn đã dùng hết một lần rồi, căn bản không thể sử dụng lực lượng kia nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Cửu giai long đi cùng cô, sau khi tìm được bọn chúng, thì theo dõi trước, đợi chỉ thị của tôi. ͏ ͏ ͏
Cửu giai long Thâm Hải nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà bọn chúng đang ở đâu, chúng ta cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này Giang Tả lấy một tròng mắt ra, sau đó bắt đầu sử dụng, tiếp đó trên mặt biển xuất hiện hình ảnh, là hình ảnh trong Bí Cảnh này, hình ảnh biến đổi không ngừng, cuối cùng dừng lại ở trên một hòn đảo nhỏ. ͏ ͏ ͏
Trên hòn đảo nhỏ ấy, bọn họ trông thấy Thần Long và Thánh Long. ͏ ͏ ͏
- Chính là chỗ này. ͏ ͏ ͏
Sau đó trên mặt biển lại xuất hiện hai chấm nhỏ, Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Chấm đỏ là chúng ta, chấm màu xanh lục là bọn chúng, biết rõ vị trí chưa? ͏ ͏ ͏
Cửu giai long gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Biết qua qua rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả lại đưa một trái cây kỳ dị cho Mộc Lâm: ͏ ͏ ͏
- Lúc nào nó sợ hãi, cho nó ăn hai quả. ͏ ͏ ͏
Mộc Lâm nhận lấy trái cây, cung kính nói: ͏ ͏ ͏
- Vâng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Đi đi. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ Cửu giai long muốn đi rồi, nhưng mà Mộc Lâm lại chưa hành động. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏