Chương 1050: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1050: Vô Đề

Tiên Linh Phủ chủ đứng dậy, hắn vươn tay ra kéo Tần Thiên Ngưng nói: ͏ ͏ ͏

- Đại thiếu gia nghĩ như thế nào, chúng ta không biết, có điều có một nơi, Đại thiếu gia muốn em đến đó một chuyến. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng nhíu mày, tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Chỗ nào? ͏ ͏ ͏

- Em cứ đi thì biết. ͏ ͏ ͏

Sau đó bọn họ bắt đầu đi về phía ngọn núi bên kia. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng theo chân bọn họ, tuy rằng không biết sẽ đi đến chỗ nào, nhưng mà dù sao cũng không có nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh bọn họ đã leo lên trên núi, trên đó có một sơn động, chắc là cất giấu thứ gì đó. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chỉ hy vọng, đừng là thứ gì đó vớ vẩn, năng lực của cô có hạn. ͏ ͏ ͏

Lúc vào trong sơn động, dường như cô trông thấy tinh không, sau đó nghe thấy Tiên Linh Phủ chủ nói: ͏ ͏ ͏

- Chỗ này là nơi Tần Đại thiếu gia ngộ đạo, trước khi đi phải đến lĩnh hội cảm giác hắn Nhập đạo một lần, có chỗ tốt với em. ͏ ͏ ͏

- Chỗ này cố ý để lại cho em, cho nên chưa lĩnh hội xong, không cho phép ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Nghe thấy câu này Tô Kỳ sửng sốt, sau đó cô không nói hai lời, lập tức chạy ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Đùa chắc, muốn giống sư tỷ cô sao. ͏ ͏ ͏

Không ra ngoài được thì chồng cô phải làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Lỡ như anh đến đây mà không nhìn thấy cô thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏

Không phải không ổn sao? Anh ấy sẽ lo lắng. ͏ ͏ ͏

Cho nên cảm ngộ lĩnh hội gì gì đó, thà không cần, dù sao cô có mạnh hay không cũng không sao cả, đánh thắng chồng cô là được rồi. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa cô cũng không muốn tu luyện, nếu có thể cô tình nguyện làm một người bình thường. ͏ ͏ ͏

Cho nên, lúc này cô mới không chọn cảm ngộ. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà ngay khi Tô Kỳ muốn chạy ra cửa động, đột nhiên có hai con quái vật khổng lồ rơi xuống. ͏ ͏ ͏

"Bịch" một tiếng, bọn chúng rơi trên cửa động. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bị đẩy bay vào trong, còn cửa động cũng sụp xuống. ͏ ͏ ͏

Không đợi Tô Kỳ đứng dậy, cô đã nghe thấy tiếng Tiên Linh Phủ chủ nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, bắt đầu thôi, từ giờ trở đi, không lĩnh hội được toàn bộ thì không ra ngoài được, sơn động đã bị đóng lại, chỉ khi lĩnh hội hoàn toàn mới có thể ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hoảng hốt, cô lập tức đứng dậy rút kiếm ra, sau đó thử công kích cửa động bị sụp xuống. ͏ ͏ ͏

Hang động bình thường không thể nào ngăn cản được công kích của cô. ͏ ͏ ͏

Sau đó công kích của Tô Kỳ giống như ném đá xuống biển, không có chút tác dụng nào. ͏ ͏ ͏

Được thôi, Tô Kỳ biết rồi, với thực lực của cô, căn bản không đủ để phá được chỗ này. ͏ ͏ ͏

Chỉ là một lát sau, cô nghĩ tới một khả năng, bay giờ là ý thức của cô đang theo dõi video vào trong này, hay là cả người đã vào cùng? ͏ ͏ ͏

Sao đó nghĩ đến sơn động, cô cảm thấy chắc là cả người cô đã vào. ͏ ͏ ͏

Không phải thứ từ trên trời rơi xuống, căn bản sẽ không xuất hiện ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Dù sao chỗ này không dùng tảng đá để nhốt cô, hơn nữa cũng không tên là giam cầm. ͏ ͏ ͏

Cũng coi như chuyện tốt, dù sao nếu chỉ ý thức vào trong, thân thể ở bên ngoài, thì không biết có thể sẽ gặp chuyện không may không. ͏ ͏ ͏

Trên thực tế, không thể nào gặp chuyện không may được. ͏ ͏ ͏

Nhất là sau khi cô có Tiên Linh khí. ͏ ͏ ͏

Chỉ là các cô chưa bao giờ thí nghiệm thử mà thôi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ đi đến bên cạnh Tần Thiên Ngưng, Tần Thiên Ngưng nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải hai người đều nói em không có thiên phú sao? Không sợ em không lĩnh ngộ được à? ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ chủ nói: ͏ ͏ ͏

- Không có thiên phú, chủ yếu là do so sánh với Tần Đại thiếu gia thôi, không có vấn đề gì lớn đâu, anh đã cố ý xem thử rồi. ͏ ͏ ͏

- Hơn nữa chỉ là thể nghiệm một chút, không khó đâu. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, có điều em chưa tỉnh lại anh không thể rời khỏi đây, nếu không thì... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Nói xong cô đạp một cái vào chân Tiên Linh Phủ chủ: ͏ ͏ ͏

- Nếu không sẽ dẫm cho anh bị cà nhắc, nếu anh không sợ bị đạp cho thành cà nhắc, thì sau này sẽ không lén đi tìm anh nữa. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Tần Thiên Ngưng ngồi xuống bắt đầu thể nghiệm đạo ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là Tiên Linh Phủ chủ vẫn luôn ở bên cạnh, câu uy hiếp cuối cùng, đối với hắn mà nói, rất có tác dụng. ͏ ͏ ͏

Có điều không uy hiếp cũng được, dù sao hắn không thể nào rời khỏi đây, dù sao Đạo của Tần Đại thiếu gia quá đặc biệt, không cẩn thận sẽ khiến người khác bị thương. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tiên Linh Phủ chủ lại mở miệng: ͏ ͏ ͏

- Mau chóng hoàn thành thể nghiệm đi, các cô cần lực lượng, lực lượng càng mạnh càng có ích với các cô. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hiểu được, những lời này là nói với cô, tuy rằng cô muốn ra ngoài sớm một chút, nhưng nhìn cảnh này, nếu không thể nghiệm một lần, chắc là không thể. ͏ ͏ ͏

Mạnh mẽ sao? ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, cô vẫn chưa cảm nhận được thế giới rất loạn. ͏ ͏ ͏

Mang theo sự nghi ngờ, Tô Kỳ ngồi xuống bắt đầu thử cảm nhận đạo ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Mười lăm phút sau Tô Kỳ cảm nhận được có hàng vạn ngôi sao đang vây quanh cô. ͏ ͏ ͏

Có vô số ảo diệu trong đó giống như đang chủ động bay về phía cô. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Trong cấm địa Thánh Địa. ͏ ͏ ͏

- Tôi nhớ, chỗ đó có lẽ là sơn động, hình như là đạo gì đó, tôi còn vào trong. ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà tôi nhớ nó rất khó, dường như bước đầu tiên phải mở ra toàn bộ, sau đó phải hiểu được sơ lược về chúng nó, rồi chúng nó mới có thể chuyển động. ͏ ͏ ͏

- Cuối cùng mới có thể làm gì đó. ͏ ͏ ͏

- Quên rồi, dù sao cũng vô cùng khó. ͏ ͏ ͏

- Ý thức chủ quan nói thế. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện nói. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏