Chương 1101: Vô Đề
Chủ cho thuê nhà nói: ͏ ͏ ͏
- Cháu chắc chứ? Vậy bác không gọi cho bên môi giới nữa, tiết kiệm cho hai đứa một khoản tiền. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu vâng một tiếng: ͏ ͏ ͏
- Lúc nào bác tiện, cũng có thể đến tìm chúng cháu. ͏ ͏ ͏
Sau khi nghĩ một chút, Giang Tả lại nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Vẫn nên đến sớm một chút, mấy ngày nữa có thể chúng cháu không có ở nhà. ͏ ͏ ͏
Chủ cho thuê nhà nói: ͏ ͏ ͏
- Cũng được, bây giờ bác sẽ đến tìm hai đứa. Hai đứa có nhà chứ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Có Tô Kỳ ở nhà, bây giờ cháu cũng về nhà luôn đây. ͏ ͏ ͏
Sau khi bàn bạc xong xuôi, Giang Tả cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn gọi điện cho Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Khi Tô Kỳ nghe máy, Giang Tả nói thẳng vào vấn đề: ͏ ͏ ͏
- Bác chủ nhà muốn bán nhà rồi, bảo chúng ta chuyển đi. ͏ ͏ ͏
Sau khi sửng sốt, Tô Kỳ kích động nói: ͏ ͏ ͏
- Sao có thể như vậy được. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ ấm ức: ͏ ͏ ͏
- Em muốn mua lại... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thật ra Tô Kỳ có rất nhiều cách để mua lại, nhưng mà dù sao cô cũng là vợ người ta, dù gì cô cũng phải để ý đến cảm nhận của chồng mình. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa bọn họ là người bình thường. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu không mua lại được, Tô Kỳ vẫn có chút mất mát, nhưng mà có Giang Tả ở bên là được rồi, đổi sang chỗ nào cũng được. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này Giang Tả lại nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Một lát nữa bác chủ nhà sẽ đến, anh đã nói với bác ấy rồi, chúng ta muốn mua. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta có tiền sao? Không phải rất nghèo à? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Có, sáng nay anh vừa trúng thưởng năm trăm vạn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không tin: ͏ ͏ ͏
- Anh lừa ai đó, anh có bao giờ mua xổ số đâu. ͏ ͏ ͏
- Có phải anh lại vay tiền ai không hả? Nếu khó khăn quá, cũng đừng cố. ͏ ͏ ͏
Nếu như Giang Tả đồng ý, cô có thể nhờ sư tỷ giúp. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà nếu Giang Tả miễn cưỡng, chắc chắn cô sẽ nghe theo Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Trên đường về nhà Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nói ra có lẽ em không tin, anh trúng thưởng ở dưới sảnh bán hàng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: "???" ͏ ͏ ͏
Sảnh bán hàng? ͏ ͏ ͏
Đây là lần đầu tiên Tô Kỳ nghe nói đến chuyện này, trước kia cô đã từng nghe nói, chỉ cần mua đồ của Tập đoàn Thiên Hòa đều có cơ hội trúng thưởng. ͏ ͏ ͏
Mua đồ ở đó, đúng là ngon bổ rẻ, nhưng mà, không dễ gì trúng thưởng. ͏ ͏ ͏
Giải thưởng ở đó chính là vạn năm không ai trúng đó. ͏ ͏ ͏
Nhiều người còn cảm thấy, chuyện trúng thưởng đều là lừa gạt. ͏ ͏ ͏
Vậy thì sao chồng cô lại trúng thưởng được? ͏ ͏ ͏
Vận may của hắn tốt như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Sau khi nghĩ kỹ một chút Tô Kỳ lại cảm thấy vận may của chồng cô đúng là tốt thật, dù sao Tĩnh Nguyệt tỷ vẫn luôn nói như thế. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Tai Ách tiền tệ trên người cô cũng bị chồng cô áp chế. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, chúng ta giàu rồi? Anh có thể ở bên em mỗi ngày hả? ͏ ͏ ͏
Giang Tả sửng sốt, hắn cảm thấy phải bảo bác chủ nhà chém giá cao mới được. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã về đến nhà, suốt dọc đường hắn đều xoắn xuýt với câu nói kia, ở cùng cô mỗi ngày. ͏ ͏ ͏
Thật ra ngày nào cũng ở bên cô cũng không có vấn đề gì, cũng không chán ngán gì cả. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà ở bên mỗi ngày đâu chỉ có mỗi chuyện này. ͏ ͏ ͏
Quan trọng nhất vẫn là phải tiếp xúc với thế giới bên ngoài, đi làm là một phần của cuộc sống, có tiền hay không cũng không sao. ͏ ͏ ͏
Có điều việc khiến Giang Tả kinh ngạc là, hình như Tô Kỳ lại sắp thăng cấp rồi. ͏ ͏ ͏
Không phải đêm nay, chính là trong ngày mai. ͏ ͏ ͏
Thật sự rất đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ u oán nói: ͏ ͏ ͏
- Bảo anh ở bên em mỗi ngày, khủng bố như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa về đến nhà, Tô Kỳ đã tha cho Thập Bát và Đoạn Kiều, không trêu chọc chúng nó nữa. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều cảm thấy, làm một cái cần câu đúng nghĩa vẫn là thoải mái nhất. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, nó cũng hy vọng mỗi ngày Đại Ma Đầu đều ở bên nữ chủ nhân. ͏ ͏ ͏
Thật sự. ͏ ͏ ͏
Đây là tâm nguyện của tất cả mọi thứ ngoài ban công này. ͏ ͏ ͏
Bất kể thứ gì có ý thức, đều có ý nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không đi làm, mỗi ngày đều ở nhà, dễ dàng sống lệch khỏi xã hội, hơn nữa sẽ có lúc tiền cũng hết, không thể mỗi ngày đều trông mong vào việc trúng thưởng, có phải không? ͏ ͏ ͏
- Chúng ta còn phải nuôi dạy con cái nữa, nghe nói nuôi một đứa trẻ vô cùng tốn kém. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Đột nhiên em nghĩ đến một chuyện. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sau khi con chúng ta lớn, anh có muốn để nó tu luyện không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhún vai: ͏ ͏ ͏
- Vấn đề này em hỏi anh làm gì? Hỏi nó ấy, anh đâu có quen thân với nó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏
- Em với nó cũng không thân quen, em không được hỏi anh sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Thế thì mặc kệ nó, thích tu thì tu, không thích thì thôi, nó thích là được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, tùy nó chọn vậy, có đều nếu nó ở Thánh Địa, chắc chắn sẽ bị bắt tu luyện. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏