Chương 1117: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1117: Vô Đề

Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Em biết rồi, hay là chúng ta đi xem tivi trước đi, xem tivi xong còn phải đi xem bàn uống nước, mua cái nào đẹp đẹp, bền một chút. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ Tô Kỳ nói gì, Giang Tả đồng ý với cái đó. ͏ ͏ ͏

Hắn không dám nói nửa chữ không. ͏ ͏ ͏

Bởi vì vận rủi, Tô Kỳ nắm tay Giang Tả như thế là bình thường. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà trong mắt Dương Tú Yên lại khác. ͏ ͏ ͏

Đó là đang khoe ân ái, một người độc thân như cô sẽ bị tổn thương đó. ͏ ͏ ͏

Người khác đều khoe ân ái lúc còn yêu nhau, hai người này đã kết hôn rồi vẫn còn khoe ân ái, đúng là quá đáng. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả mua tivi, lần này vẫn bảo bọn họ giao hàng tại nhà. ͏ ͏ ͏

Còn chuyện mua bàn, không thể không hủy bỏ, bởi vì nắm tay không có tác dụng mấy. ͏ ͏ ͏

Lúc bộc phát nắm tay cũng không có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏

Sau khi rời khỏi cửa hàng điện gia dụng, Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Để anh bế em, a, anh cõng em nhé. ͏ ͏ ͏

Bế về có vẻ kỳ lạ, cõng vẫn bình thường hơn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ do dự một lát, sau đó vẫn gật đầu. ͏ ͏ ͏

Cô vùi đầu vào lưng Giang Tả, không muốn lộ mặt ra ngoài chút nào. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Cần phải thế sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Cần, đã lớn như vậy rồi, còn để anh cõng, chắc chắn sẽ bị chê cười, còn lâu em mới đề người khác chê cười em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả thì không có cảm giác gì, lúc này hắn phải che chở cho Tô Kỳ mới là quan trọng nhất. ͏ ͏ ͏

Dù phải làm chuyện gì, hắn đều có thể thử. ͏ ͏ ͏

Dù sao cô nàng trên lưng hắn, còn quý giá hơn bất cứ Pháp bảo nào trên đời. ͏ ͏ ͏

Tất cả những gì hắn có, vẫn kém hơn cô. ͏ ͏ ͏

- Có phải em bị nặng hơn rồi hay không? Sau này có phải đi dạo phố bình thường cũng không thể nữa không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đột nhiên hỏi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy sau này có phải lúc nào cũng trên giường ngủ không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nghiêng đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Không muốn đâu, vậy chắc chắn anh sẽ không chịu nổi em, hơn nữa đó cũng không phải cuộc sống bình thường. ͏ ͏ ͏

- Em muốn chúng ta sống cuộc sống bình thường. ͏ ͏ ͏

- Ngủ chỉ là một phần ba cuộc sống hàng ngày, còn có rất nhiều chuyện khác nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cõng Tô Kỳ, bước chân rất vững vàng. ͏ ͏ ͏

Sau đó cười nói: ͏ ͏ ͏

- Yên tâm đi, không có việc gì đâu, lần này chắc chắn chỉ là chuyện ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ừ một tiếng, hiện giờ đang nằm trên lưng Giang Tả, cô rất an tâm. ͏ ͏ ͏

- Đáng chiếc vẫn chưa mua được bàn uống nước, hơn nữa còn bị ngã sưng cả trán, có ảnh hưởng đến anh không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ghé sát vào lưng Giang Tả, thì thầm bên tai. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Em ngã mà... A, em ngã người em bị thương, anh đau lòng, có ảnh hưởng đến anh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Qua loa đối phó. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ ôm Giang Tả nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Ý em là, lúc ngủ, về mặt thẩm mỹ có ảnh hưởng gì không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhắm mắt lại không phải được rồi à? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu ở trong nhà, em đã cắn anh rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì thêm nữa, chỉ yên lặng cõng Tô Kỳ về nhà. ͏ ͏ ͏

Cũng may cách không xa lắm, chỉ một lát sau hai người đã về đến nhà. ͏ ͏ ͏

Vừa về nhà, Giang Tả đã đặt Tô Kỳ lên giường, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Có muốn thử một chút xem còn xui xẻo hay không không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn căn phòng nói: ͏ ͏ ͏

- Sẽ ảnh hưởng đến phòng ở, em không muốn phá hỏng cái gì, chúng ta trực tiếp đi ngủ đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Giang Tả không có cách nào từ chối Tô Kỳ, quan trọng là vì lần ngoài ý muốn này cũng do hắn, không thể nói là hoàn toàn ngoài ý muốn được. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Chạng vạng, Tô Kỳ mặc váy ngủ đứng dậy. ͏ ͏ ͏

Cô thử bước hai bước, sau đó chạy hai bước, phát hiện không sao cả. ͏ ͏ ͏

- Em đi nấu cơm, anh muốn ăn gì? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nằm trên giường nói: ͏ ͏ ͏

- Gì cũng được, em nấu là được. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ vui vẻ tươi cười đi chuẩn bị thức ăn, nguyên liệu nấu ăn trong nhà có đủ, cho nên Tô Kỳ không cần thay quần áo ra ngoài mua thêm thứ gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẫn không đứng dậy được, hắn cảm thấy cả người bị rút cạn sinh lực rồi. ͏ ͏ ͏

Chắc chắn là di chứng từ lần trọng thương trước. ͏ ͏ ͏

Có điều may mà Tô Kỳ không có chuyện gì, xúc xắc vận mệnh và Tai Ách tiền tệ đều bị áp chế. ͏ ͏ ͏

Có điều lúc bộc phát, có thể sẽ càng mạnh mẽ hơn. ͏ ͏ ͏

Nếu như khi đó không có hắn bên cạnh, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Càng ngày càng lắm tai họa, không biết thế giới này làm sao vậy. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa Tô Kỳ không phải Thiên Quyển sao? ͏ ͏ ͏

Thiên Quyển mà như vậy sao? ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏