Chương 1134: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1134: Vô Đề

Đúng là Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đã vào trong Linh Hồ bí cảnh rồi. ͏ ͏ ͏

Hai cô đi lung tung khắp nơi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, chúng ta làm gì bây giờ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Em có định nuôi sủng vật không? Nghe nói ở chỗ này có bán đấu giá, mỗi người chúng ta mua một con về nuôi đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Em không thích. ͏ ͏ ͏

Sủng vật nhà cô đã đủ khiến cô mệt mỏi rồi, nuôi thêm nữa không chừng tức điên người. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa hình như sủng vật nhà cô đều rất lợi hại. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự là Thánh Thú, Đoạn Kiều là Khí Linh, hơn nữa còn biết rất nhiều, Pháp bảo cũng nhiều vô số kể. ͏ ͏ ͏

Thập Thất, Thập Bát cũng rất có Linh tính. ͏ ͏ ͏

Đản Đản là Tất Trúng Đản, vô cùng hiếm có. ͏ ͏ ͏

Oa, đột nhiên cô phát hiện ra, chồng cô nuôi những thứ gì thế này, tất cả đều là sủng vật quá kinh khủng. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Em đang nghĩ gì thế? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Em cảm thấy ngoài ban công nhà mình đang nuôi một đám sủng vật lợi hại. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nghĩ một chút rồi gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Hình như là thế, không chừng sau này những thứ nuôi dưỡng ngoài ban công nhà em đều là những thứ kinh thiên động địa. ͏ ͏ ͏

- Tùy tiện vứt một thứ ra ngoài, cũng bị người khác điên cuồng tranh cướp. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ xì mũi coi thường: ͏ ͏ ͏

- Sao có thể, vậy không phải nhà em sẽ nguy hiểm sao? Hiện giờ cũng chỉ có thanh danh của Hồng Thự là hơi lớn, là Thánh Thú hậu duệ. ͏ ͏ ͏

- Nói ra thì, em quên thả Hồng Thự ra rồi, cũng không biết Tả ca có thả nó ra hay không. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ lấy điện thoại ra xem, cô phát hiện ra trong này không có tín hiệu. ͏ ͏ ͏

Vậy chỉ còn cách đợi cô về rồi thả Hồng Thự ra sau thôi. ͏ ͏ ͏

Băng châm của cô không đến mức khiến Hồng Thự bị thương quá nặng, nhưng chắc chắn sẽ đau nhức. ͏ ͏ ͏

Lúc cô giận lên ngay cả Giang Tả cũng đánh, chứ đừng nói là đám Hồng Thự. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không để ý, chỉ nói: ͏ ͏ ͏

- Không chừng một ngày nào đó, em sẽ phát hiện ra, một gốc cỏ chồng em nuôi, lại lại thần thảo khiến mọi người khiếp sợ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Nhà em không có cọng cỏ nào, ngược lại có một bông hoa nhỏ, giống hoa dại ngoài ruộng, sư tỷ có thích không, một nghìn đồng em bán cho. ͏ ͏ ͏

Không chừng lại khiến mọi người kinh sợ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Không mua. ͏ ͏ ͏

Mua cái này về, không khéo bị cười chết, phí tiền hay không không sao cả, chỉ là mua vào cô sẽ trở thành chuyện cười cho mọi người. ͏ ͏ ͏

Đến lúc đó tiểu oán phụ nói khắp nơi, vậy uy nghiêm Thánh nữ của cô vứt đi đâu? ͏ ͏ ͏

Chẳng qua cô chỉ thích nói thế thôi, nếu thật sự đám hoa cỏ ấy có thể khiến mọi người khiếp sợ, mặt mũi giới tu luyện biết vứt nơi nào? ͏ ͏ ͏

Cả giới tu luyện còn không bằng ban công nhà người ta? ͏ ͏ ͏

Quá giả dối. ͏ ͏ ͏

Sau đó hai người không xoắn xuýt vấn đề này nữa. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Không cần sủng vật thì thôi, qua đó góp vui. ͏ ͏ ͏

Dù sao sư phụ cũng không nói rõ, không bảo chúng ta phải làm gì, nếu như cuối cùng đến lúc ra ngoài chúng ta vẫn không làm được gì, cũng không thể oán trách hai người chúng ta. ͏ ͏ ͏

Đến tận bây giờ hai cô vẫn chưa biết, sư phụ mình nghĩ thế nào, chẳng lẽ người lớn tuổi thích làm mấy chuyện vớ vẩn kiểu này? ͏ ͏ ͏

Ra vẻ bí hiểm khó dò? ͏ ͏ ͏

Ở trong thánh địa, tự dưng Nguyệt Tịch hắt hơi một cái. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Chắc chắn là A Nguyệt và Tiểu Cửu đang mắng tôi. ͏ ͏ ͏

- Cô đã làm gì khiến hai đứa nó như vậy? ͏ ͏ ͏

Chí Thiện hỏi. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ Nguyệt Tịch đang ở trong cấm địa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Để hai đứa nó đến Linh Hồ bí cảnh một chuyến. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện: ͏ ͏ ͏

- Sau đó thì sao? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi không nói cho hai đứa nó biết đi làm gì, dù sao cứ đi là được rồi. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện: ͏ ͏ ͏

- Vậy rốt cuộc đến đó làm gì? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đi lấy một thứ thuộc về Thánh nữ, chắc chắn A Nguyệt sẽ làm được. ͏ ͏ ͏

Tin tức Linh Hồ bí cảnh đã mở ra nhanh chóng lan truyền khắp nơi, không hiểu sao tất cả mọi người đều biết. ͏ ͏ ͏

Nhóm Cảm Tri số 1. ͏ ͏ ͏

Trần Ức: "Kỳ quái thật, tôi vừa mới đi làm, đã nghe thấy rất nhiều người biết chuyện Linh Hồ bí cảnh đã mở ra." ͏ ͏ ͏

"Nhưng mà, ai có thể biết rõ hơn chúng ta nhỉ?" ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: "Đúng vậy, ngay cả người nhà tôi cũng biết rồi, truyền nhanh thật." ͏ ͏ ͏

"Tôi còn tưởng rằng là do mọi người truyền ra nữa." ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc: "Không phải, chúng tôi chưa từng nói với ai chuyện này." ͏ ͏ ͏

"Hơn nữa vừa rồi tôi đã xem thử, ngay cả vị trí bọn họ cũng biết rõ." ͏ ͏ ͏

"Chắc chắn là có người cố ý làm như vậy." ͏ ͏ ͏

Ông chủ Chung: "Thủ đoạn kinh doanh?" ͏ ͏ ͏

Ông chủ Chung: "Ai đã sửa tên của tôi thế hả?" ͏ ͏ ͏

Trần Ức: "Ông chủ Chung, chúng tôi tôn kính ông như vậy, hay là giảm giá thêm lần nữa?" ͏ ͏ ͏

Ông chủ Chung: "Mọi người dùng tên tuổi của sư tỷ tôi, từ giảm hai mươi phần trăm đã giảm lên đến sáu mươi phần trăm rồi, còn muốn thế nào nữa?" ͏ ͏ ͏

Trần Ức: "Giảm thêm một nửa nữa đi, một lần cuối cùng, không phải chúng tôi cũng coi như là khách quen sao." ͏ ͏ ͏

Khách quen như vậy, Chung Dịch Dương hắn thà không có còn hơn, toàn người muốn chiếm lợi. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y cũng xấu hổ không dám nói gì, đám người này chỉ biết dùng tên cô đến chỗ Chung Dịch Dương đòi giảm giá. ͏ ͏ ͏

Cô cũng không có cách nào cả. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương lại không từ chối, vậy cô cũng ngại trách mắng bọn họ. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: "Mọi người vừa nói, có người đang cố ý tung tin về Linh Hồ bí cảnh sao? Có phải do Linh Hồ bí cảnh muốn thu phí vào cửa nên mới làm như vậy không?" ͏ ͏ ͏

"Bọn họ đều biết phí vào cửa bao nhiêu tiền rồi, hơn nữa còn biết vào trong đó có thể tự do hoạt động." ͏ ͏ ͏

"Chuyện này khác gì nói với mọi người, ai bắt được Linh Hồ sẽ là của người đó." ͏ ͏ ͏

"Đúng là gian thương." ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: "Cho nên, vào đó căn bản không gặt hái được gì?" ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương: "Cũng chưa chắc lỡ như có người cố ý muốn che dấu tai mắt người khác thì sao? ͏ ͏ ͏

"Ví dụ như trước kia khi tôi mở cửa hàng, có người cố ý quảng cáo giúp tôi, sau đó rất nhiều người đến ăn, cuối cùng xảy ra ngộ độc thực phẩm." ͏ ͏ ͏

Trần Ức: "Mượn đao giết người, hay là ám độ trần thương?" ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương: "Chuyện này tôi không biết, có lẽ chỉ là thủ đoạn kinh doanh thôi có điều nghĩ lại thì, có thể nhắc nhở Xích Huyết Đồng Tử và Biên Hải Đao Khách một chút." ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc bọn họ không làm được, bởi vì không có tín hiệu. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏

Mời đọc: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Dịch FULL) main lưu manh, truyện hài hước ~ ͏ ͏ ͏

Liên hệ: bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để được giảm 30% khi mua full nhé~ ͏ ͏ ͏