Chương 1138: Vô Đề
- Thu Du, Linh Hồ tộc chúng ta bị dò xét bao lâu rồi? ͏ ͏ ͏
Linh Hồ tộc trưởng bình đạm nói. ͏ ͏ ͏
Thu Du cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Rất lâu, gần mấy trăm năm nay mới yên ổn trở lại. ͏ ͏ ͏
Linh Hồ tộc trưởng nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, chúng ta đều yên ổn nhiều năm như vậy, hiện tại một lần nữa đối mặt, cũng không có gì. ͏ ͏ ͏
Thu Du khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Tộc trưởng, nếu giao ra, chúng ta sẽ thế nào? ͏ ͏ ͏
Linh Hồ tộc trưởng khuynh thành cười, nói: ͏ ͏ ͏
- Ai biết được, có lẽ bị diệt tộc, hoặc là từ đây yên bình mà tu hành. Nhưng mà, đánh cuộc không nổi. ͏ ͏ ͏
Thất phu vô tội hoài bích có tội, đạo lý này bọn họ đều hiểu, nhưng không có nghĩa là thất phu hoài bích, thì phải mặc người xâu xé. ͏ ͏ ͏
Thu Du nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta hiện tại... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Linh Hồ tộc trưởng nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu bọn họ đều vào được, vậy mở miễn phí đi, chuyện thu phí đều rút về hết đi. Về phần những người đó, ta sẽ thử bắt được. ͏ ͏ ͏
Nói Linh Hồ tộc trưởng liền vung lên lên, một bản đồ xuất hiện trước mặt, tuy rằng cửa vào bị hủy, chính là ấn ký vẫn còn, những người này không trốn khỏi sự quan sát của cô. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần tìm được gì đó khả nghi, có thể xem một chút. ͏ ͏ ͏
Nhưng tạm thời cô không có nhìn thấy những thứ khác. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Trung tâm bộ Linh Hồ tộc, có vài ngọn núi bao lại chỗ này. ͏ ͏ ͏
Những ngọn núi này như bức tường bao lấy. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần đi vào phạm vi núi này thì như tiến vào địa bàn Linh Hồ tộc. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, cả bí cảnh này là của họ, nhưng Linh Hồ vẫn chỉ ở nơi này. ͏ ͏ ͏
Có lẽ là bởi vì cảm thấy nguy cơ. ͏ ͏ ͏
Thực lực của bọn họ không đủ để bọn họ thả lỏng quá mức. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng mấy trăm năm nay thường xuyên ra ngoài, nhưng hiện tại tộc nhân đều bị gọi về. ͏ ͏ ͏
Lưu tại bên ngoài rất dễ bị bắt. ͏ ͏ ͏
Đây cũng là nguyên nhân họ để những người tu chân ở bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Mọi người đều biết, những người này đa số đều là vì Linh Hồ, bị bắt coi như xong. ͏ ͏ ͏
Nhưng trong phạm vi ở dây, những người đó không dám làm bậy ͏ ͏ ͏
Nơi ở của Linh Hồ, có một tòa nhà lớn, đây là nhà đấu giá của Linh Hồ tộc. ͏ ͏ ͏
Hiện tại Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử đều ở chỗ này. ͏ ͏ ͏
Nhưng bọn họ ở một mình trong phòng dành cho khách quý. ͏ ͏ ͏
Đãi ngộ không tệ. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi vừa mới đi dạo một vòng, phát hiện rất nhiềuLinh Hồ tiên tử, nhưng có vẻ bọn họ không thích tôi. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Chủng tộc khác biệt,việc này cũng bình thường, nhưngcậucó cảm thấy rất kỳ quái không, lúc đầu nói là ngày mai ngày mốt bắt đầu bán đấu giá.Nhưng đột nhiên nói hôm nay bắt đầu. Xuất hiện biến cố gì chăng? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không thể liên lạc với bên ngoài, nếu không sẽ rõ ràng, chắc là biến cố không nhỏ. Anh có để ý Tiểu Lê ở đâu không? ͏ ͏ ͏
- Tìm không thấy, cũng không nhìn thấy ở đâu, nó muốn tránh thì không ai tìm được. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, chỉ cần Tiểu Lê trốn đi, thì rất khó tìm. ͏ ͏ ͏
Ít nhất với tu vi của bọn họ sẽ tìm không thấy. ͏ ͏ ͏
Bằng không Cố Kiếm Sinh cũng sẽ không phát ủy thác. ͏ ͏ ͏
Còn không phải vì hắn tìm không thấy sao. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử đưa cây kem cho Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Anh nói xem khi Phá Hiểu đạo hữu tới, nơi này sẽ có tín hiệu gì không? Đúng rồi, cái này không thêm dầu cống. ͏ ͏ ͏
Nghe được không có dầu cống, Biên Hải Đao Khách mới nhận kem. ͏ ͏ ͏
Sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Khó nói, không biết lần này Phá Hiểu đạo hữu có tới không. ͏ ͏ ͏
Hiện nơi này xuất hiện biến cố, bọn họ hy vọng Phá Hiểu tới. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần Phá Hiểu tới, cơ bản đều có thể thu phục hết thảy. ͏ ͏ ͏
Trên đường chỉ cần lẩn trốn thật tốt là được. ͏ ͏ ͏
Giống như ở Cốc Long uyên, nếu không trốn tốt thì đã xong đời. ͏ ͏ ͏
Lúc này bọn họ nhìn thấy có người đến. ͏ ͏ ͏
Chừng khoảng chục người tụ lại, trên đài đấu giá cũng có người xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Người này chínhlà Thu Du. ͏ ͏ ͏
Thu Du tuy rằng đã trung niên, nhưng vẫn còn nét thùy mị quyến rũ, dung nhan của cô không hề lưu lại một chút dấu vết của thời gian. ͏ ͏ ͏
Nói đúng hơn, đây là một người phụ nữ rất có sức hút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cùng mọi người cũng tới, nhìn đến Thu Du, Tô Kỳ khóc nấc lên. ͏ ͏ ͏
Sư tỷ, em cũng muốn sau này giống cô ta, dùng khí chất đó quyến rũ chồng của em.Mà rõ là sư phụ đã có tuổi, lại còn giống như thiếu nữ, không thú vị chút nào. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ rất khâm phục bản thân nói: ͏ ͏ ͏
- Quả nhiên, không để Tả ca tới là đúng, bị anh ấythấy được, không biết sẽ nghĩ gì. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Cái đầu của em không nghĩ được chuyện gì tốt sao. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thánh Địa chúng ta mỹ nữ như mây, sao em lại không lo lắng nhỉ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Hương vị không giống nhau, chúng ta là thanh khiết trong sáng. ͏ ͏ ͏
Sự thanh thuần này nhìn một cái sẽ thấy hết toàn bộ, không có gì mị hoặc quyến rũ. Còn đám mỹ nữ có khí chất này, đương nhiên là có dụ hoặc.Hơn nữa, chúng ta còn không có khí chất quyến rũ này. Cẩn thận nghĩ lại, cách quyến rũ Tả ca rất đơn giản. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt đen mặt: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta làm nhiệm vụ bên ngoài, vẫn không nên để tâm đến họ Giang kia nữa.Cảm giác chỉ số thông minh của em không biết bay đi đâu rồi. ͏ ͏ ͏
------------ ͏ ͏ ͏
͏ ͏