Chương 1169: Vô Đề
Lúc này, Kiếm Thập Tam giống như đang lãnh hội trận pháp ảo diệu. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam là Kiếm tu, nhưng trận pháp không hề yếu, với hắn mà nói, nơi này có rất nhiều thứ có thể lĩnh ngộ. ͏ ͏ ͏
Trận pháp của Giang Tả huyền diệu dữ dội, nhưng chỉ tính là trận pháp bình thường, trong quá trình cũng sẽ lĩnh ngộ ra vô số ảo diệu. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả tiến vào, Kiếm Thập Tam quay đầu nhìn lại phía đó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Sư bá. ͏ ͏ ͏
Nói xong còn véo eo bên trái, ý bảo, anh chào hỏi đi chứ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cúi đầu: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu, hắn rất ít khi thấy Giang Tả thật sự bị làm khó, có chăng đều là bởi Cửu Tịch. ͏ ͏ ͏
- Sư muội ở bên trong, hai đứa vào đi thôi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam tiếp tục lĩnh ngộ, nguồn gốc của trận pháp không cần phải nói hắn cũng biết. ͏ ͏ ͏
Nghĩ một lát, Giang Tả nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Anh ở đây với tiền bối một lát, em vào trước đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn về phía Kiếm Thập Tam, nhỡ sư bá cô không muốn thì sao. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu, thật ra hắn cũng có chuyện muốn hỏi Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Mang thêm rắc rối cho sư bá rồi. ͏ ͏ ͏
Kỳ thật Tô Kỳ vẫn không hiểu, hai người này quen nhau lắm sao? ͏ ͏ ͏
Cô cũng chưa thấy Giang Tả liên lạc với sư bá lần nào. ͏ ͏ ͏
Nhưng đều là nam cả, ai biết bọn họ có đề tài chung gì, miễn không rủ nhau ăn chơi vớ vẩn là được. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ đi vào trong. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Tô Kỳ ngẫm lại thấy không đúng, cô mang Giang Tả tới là vì cô sợ bị đánh, hiện tại Giang Tả không vào, thế thì khác gì cô đến một mình? ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đây, Tô Kỳ liền định đi ra ngoài, nhưng không kịp nữa, cô cảm giác mình bị người phía sau bắt được rồi. ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, không liên quan gì đến con đâu. Tất cả đều là sư tỷ sai, con vô tội, con chỉ đứng ngoài thôi mà. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghe thấy tiếng kêu Tô Kỳ liền nói: ͏ ͏ ͏
- Dì nhỏ muốn đánh Tô Kỳ? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là thế. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghĩ ngợi, đánh như thế chắc đêm nay sẽ được nghỉ ngơi đấy nhỉ? ͏ ͏ ͏
Thế cũng được. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Hiện tại cả Linh Hồ tộc đều thuộc Thánh địa, dân cư Thánh địa lại sắp tăng rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ là ồ một tiếng lấy lệ, cái này chẳng liên quan gì đến hắn. ͏ ͏ ͏
Dù sao Thánh địa vốn đông người, hắn cũng chẳng gặp được mấy người. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, Kiếm Thập Tam lại nói: ͏ ͏ ͏
- Lúc ta tôi đến hiện trường, có gặp một người giống lần trước từng gặp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Nói như vậy, vẫn là đám người lần trước nhằm vào Thánh địa sao? ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả lại nói: ͏ ͏ ͏
- Ngẫm lại cũng đúng, một quỷ thần, một chiến tộc, đều là người của thế giới khác. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cậu cảm thấy bọn họ muốn Thánh trượng làm gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là tiêu diệt anh, anh chói mắt quá. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đúng thực rất chói mắt, chỉ cần giao thủ với Kiếm Thập Tam, ai cũng sẽ có loại cảm giác này. ͏ ͏ ͏
Khó có thể đánh giá được giới hạn của hắn ta là ở đâu. ͏ ͏ ͏
Những người đó phải đối phó với Tiên Linh phủ chủ, nên tất nhiên sẽ không bỏ qua người có tiềm lực vô hạn thế này. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam không nói gì, cũng không hỏi hắn có thể đối phó Thánh trượng không, hắn có đáp án của chính mình cho việc này. ͏ ͏ ͏
- Sư muội sắp phải độ kiếp, nhưng có vẻ Thiên kiếp mãi không đánh xuống, không biết là có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đột nhiên nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng rất kinh ngạc, theo lý mà nói thì dì nhỏ sắp độ kiếp, trên người dì nhỏ thậm chí đã có khí tức của Thiên kiếp, vậy mà Thiên kiếp lại không có dấu hiệu gì. ͏ ͏ ͏
Nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Dì nhỏ có chút gì đặc biệt không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam không nghĩ gì, nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Cười cực kỳ đẹp? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Kiếm Thập Tam, hắn chịu rồi đấy. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam thở dài: ͏ ͏ ͏
- Lần đầu tiên tôi nhìn thấy sư muội chính là bị nụ cười của sư muội hấp dẫn. Lần sau gặp lại thì muội ấy đã là Thánh nữ. Để có thể đứng trước mặt muội ấy một lần nữa, tôi đã tu luyện không ngừng nghỉ... ͏ ͏ ͏
- Chờ... ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Là ai bảo anh phải mạnh mẽ thì mới có thể tới gần dì nhỏ? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Chủ tiệm đậu hũ. ͏ ͏ ͏
Chủ tiệm đậu hũ? ͏ ͏ ͏
Cũng phải, đúng là Kiếm Thập Tam có một ông bạn là chủ cửa hàng đậu hũ thật. Nhưng hắn ta còn không có đạo lữ, thế mà Kiếm Thập Tam cũng tin được. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói vì chủ tiệm kia chỉ tập trung vào bán đậu, nên chuyện không có đạo lữ có thể hiểu được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết nói gì, thôi mấy người tự cố gắng đi. ͏ ͏ ͏
Sau cùng Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Hẳn là dì nhỏ còn có chút đặc biệt khác nên mới như thế. ͏ ͏ ͏
Gần đây Thiên kiếp cũng có chút thay đổi, nhưng đa số đều nhắm vào hắn, những người khác không có thay đổi gì lớn. ͏ ͏ ͏
Cho dù có lớn thì cũng không đến mức liên tục xảy ra sự cố như thế. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Nếu thật sự phải nhắc đến, thì trước đây sư muội cũng là Thánh nữ, như thế có tính không? ͏ ͏ ͏