Chương 1184: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1184: Vô Đề

Trước đây Nguyệt Tịch vẫn luôn cho rằng Giang Tả là người thường, sau này hắn học ma pháp, bà cũng vẫn luôn nghĩ là một ma pháp sư bình thường. ͏ ͏ ͏

Nhưng một màn vừa nãy đã làm bà có chút khiếp sợ. ͏ ͏ ͏

Người này tính thế nào cũng chỉ là một ma pháp sư Tam giai, sao lại có thể làm được chuyện ngay cả Ngũ giai cũng không thể? ͏ ͏ ͏

Thậm chí tu luyện giả Ngũ giai cũng không làm được, đó thật sự là hình bóng của Côn Bằng. ͏ ͏ ͏

Bà là người đọc văn hiến nhiều nhất ở đây, bà sẽ không nhận làm. ͏ ͏ ͏

Còn chưa kể Kiếm Thập Tam đã mở miệng xác nhận. ͏ ͏ ͏

Đúng là bất phàm. ͏ ͏ ͏

Đó là đánh giá của Thanh Việt đối với Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Còn Kiếm Thập Tam vẫn không hề có suy nghĩ khác thường gì, chuyện này bình thường mà. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua trong lòng Kiếm Thập Tam, điều bất phàm nhất Giang Tả làm là cưới Thánh nữ làm vợ. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa khi cưới vẫn là người thường, quả thực quá tài giỏi. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch bấy giờ cũng không nghĩ quá nhiều, đi Tiên Sơn quan trọng hơn. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Nguyệt Tịch nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Con có thể triệu hoán Tiên Minh thuyền không ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Con không biết nhưng nói là nói vậy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Không có bất kỳ manh mối gì sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, cô không có bất cứ manh mối nào. ͏ ͏ ͏

Nhận chủ, bản chỉ đường, cô đều không cảm giác được, nên sẽ khó triệu hoán. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sử dụng ấn ký triệu hoán, trực tiếp nghĩ đến Tiên Minh thuyền. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu, sau đó thử thông qua ấn ký triệu hoán. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, ngay khi Tô Kỳ xuất hiện ý nghĩ, ấn ký đã đáp lại: ͏ ͏ ͏

"Có triệu hoán Tiên Minh thuyền không?" ͏ ͏ ͏

"Có/ Không?" ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức nói với Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏

- Có thể, ấn ký hỏi con có muốn triệu hoán không. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Có điều kiện cụ thể gì không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Nguyệt Tịch ý bảo Tô Kỳ triệu hoán, nếu thật không có điều kiện thì chắc hẳn không có vấn đề. ͏ ͏ ͏

Sợ nhất là yêu cầu phải tiêu hao thứ gì đó của bản thân, ảnh hưởng tới Tô Kỳ thì không tốt. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ không do dự, nhanh chóng chọn "Có". ͏ ͏ ͏

Sau khí Tô Kỳ ấn nút, ấn ký liên tục nhấp nháy. Cùng lúc đó trên mặt biển bao la, đột nhiên xuất hiện sương mù. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, bọn họ hiện đang ở bờ biển. ͏ ͏ ͏

Đi Tiên Sơn phải xuất phát từ đường biển. ͏ ͏ ͏

Sau khi sương mù xuất hiện, bọn họ nhìn thấy trong màn sương trắng xóa, có cái gì đó cực kỳ lớn đang dần tiến về phía họ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải gọi nhầm thuyền hải tặc đấy chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Là Tiên Minh thuyền đó, trước đây cũng có lần nó xuất hiện như thế. Lần đó đã dọa em và Tả ca một phen hết hồn, giống như sương trắng có thể ngăn cách hết thảy hình dạng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhíu mày nhìn bóng ma kia. ͏ ͏ ͏

Thật ra hắn không hề quan tâm đến đám sương mù kia. ͏ ͏ ͏

Cái hắn muốn biết hơn là bên trong sương mù rốt cuộc là cái gì, từ đó có thể đi thông đến chỗ nào. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đột nhiên rút kiếm, hắn chém một nhát về phía đám sương mù. ͏ ͏ ͏

Nhưng Kiếm Thập Tam và Giang Tả càng kinh ngạc hơn khi thấy kiếm ý của Kiếm Thập Tam sau khi chạm vào sương mù thì đã bị sương mù hòa tan. ͏ ͏ ͏

Không có cách nào để tiến vào màn sương mù này. ͏ ͏ ͏

Tất cả mọi người đều bị hành động của Kiếm Thập Tam dọa sợ, bọn họ không biết Kiếm Thập Tam định làm gì. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư bá, sao người lại đột ngột ra tay vậy? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Nơi này cho ta cảm giác rất kỳ lạ, rất muốn biết này phía sau sương mù là gì. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, sương mù vốn không có gì, cái thực sự làm người tò mò là thứ ẩn phía sau sương mù. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tiên Minh thuyền cũng nhanh chóng xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Khi nó bước ra, vẫn mang vẻ khó nhọc như trước. ͏ ͏ ͏

Nhưng không mất quá lâu, nó xuất hiện từ trong màn sương mù sau đó, dừng trên mặt nước. ͏ ͏ ͏

Đây là một con thuyền tương đối cổ xưa, thoạt nhìn cực kỳ bình thường. ͏ ͏ ͏

Bất kể là ai nhìn đến nó, đều sẽ theo bản năng cho rằng đây là thuyền bình thường từ rất nhiều năm trước. ͏ ͏ ͏

Bởi vì nhìn từ bên ngoài không thấy có gì đặc biệt. ͏ ͏ ͏

Càng không có người biết, đệ nhất cường giả thời viễn cổ bị táng ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói với Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Đi lên đi, lần này chính là thật sự xa nhà, nhớ thận trọng một chút. ͏ ͏ ͏

Lúc này, đây đi Tiên Sơn, có thể nói là lần Tĩnh Nguyệt đi xa nhất, Thánh địa có muốn chi viện cũng không vào được. ͏ ͏ ͏

Thậm chí đến tìm cũng không thấy. ͏ ͏ ͏

Như thế thật đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Bởi vì không ai biết các cô phải đi bao lâu mới có thể quay về. ͏ ͏ ͏

Còn về liên hệ, cũng không cách nào làm được. ͏ ͏ ͏

Thứ duy nhất nhận lại chỉ là mở cho các cô một chức năng mới: nói chuyện bằng một chữ. ͏ ͏ ͏

Chẳng có cách nào khác, ấn ký chính là keo kiệt như thế. ͏ ͏ ͏

Có lẽ lại thăng cấp thêm vài lần thì sẽ tốt hơn. ͏ ͏ ͏

Nhưng cho dù chỉ có một chữ, cũng đủ cho các cô báo bình an. ͏ ͏ ͏

Thậm chí Tĩnh Nguyệt còn chuẩn bị mã hóa cho thông tin phản hồi. ͏ ͏ ͏

Chẳng hạn như một là bình an, hai là nguy hiểm, ba là chết ngay bây giờ, tìm người khác làm Thánh nữ đi. ͏ ͏ ͏