Chương 1186: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1186: Vô Đề

Tiên Linh phủ chủ có thể có tài năng mà hắn không có, hoặc là nói bởi vì vị trí khác nhau nên Tiên Linh phủ chủ thấy được thứ hắn không cách nào nhìn thấy. ͏ ͏ ͏

Chỉ dựa vào việc Tiên Linh phủ muốn Thiên Ngưng thực sự sống lại là biết. ͏ ͏ ͏

Trong đầu hắn tất nhiên đã có phương án và kế hoạch hoàn chỉnh. ͏ ͏ ͏

Chỉ là đến giờ Giang Tả cũng không biết thôi. ͏ ͏ ͏

Lắc đầu, Giang Tả cũng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏

Mộ không ở đây cũng tốt, hai thi thể của siêu cấp cường giả rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Đôi khi kia còn là nguy hiểm trí mạng. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả phát hiện một tầng cát ở phía trên. ͏ ͏ ͏

Giang Tả có chút tò mò, lúc trước có gì sao? ͏ ͏ ͏

Không kịp nghĩ nhiều, Giang Tả nhanh chóng đưa tay lên phủi, sau đó cát liền bị thổi tan. ͏ ͏ ͏

Mà mặt đất phía dưới lớp cát có khắc một câu: ͏ ͏ ͏

"Ngươi là ai? Vận khí tốt hay tu vi mạnh? Hay là không gì cả?" ͏ ͏ ͏

Thấy câu này, Giang Tả hơi sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Sau đó, khóe miệng không khỏi nhếch lên. Cho nên, Tiên Linh Phủ chủ không những để lại hậu thủ, mà còn để lại không chỉ một người? ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả cũng rất muốn hỏi, rốt cuộc hắn có phải là một người trong số đó không? ͏ ͏ ͏

Bất kể là đời trước hay kiếp này, cuộc đời của hắn đều là một truyền kỳ. ͏ ͏ ͏

Vừa mạnh mẽ, lại vừa có may mắn. ͏ ͏ ͏

Nếu đúng như thế, vậy tại sao đời trước hắn không đi theo quỹ đạo của Tiên Linh Phủ chủ chứ? ͏ ͏ ͏

Có lẽ nói, hắn luôn đi theo quỹ đạo của mình? ͏ ͏ ͏

Nếu như thế, tại sao Tiên Linh Phủ chủ lại thất bại? ͏ ͏ ͏

Hoặc là hắn căn bản không phải là hậu thủ của Tiên Linh Phủ chủ? ͏ ͏ ͏

Nếu như thế thì rốt cuộc hậu thủ là ai? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hơi tò mò. Hiện tại hắn không phát hiện được người lợi hại nào, trừ phi hậu thủ kia đang ẩn núp trong bóng tối. ͏ ͏ ͏

Điều này quả thực cũng rất có khả năng. Dù sao Giang Tả cũng chẳng bao giờ để tâm vào những chỗ khác. ͏ ͏ ͏

- Thật sự muốn nghe Tiên Linh Phủ chủ nói một chút xem rốt cuộc hắn ta đã làm gì? Có ảnh hưởng đến hiện tại hay không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả tự nói. ͏ ͏ ͏

Nếu như không ảnh hưởng đến hiện tại, vậy hắn phải thất vọng rồi. ͏ ͏ ͏

Nếu như có thể chính tai nghe Tiên Linh Phủ chủ nói hắn chính là hậu thủ, như vậy Giang Tả còn thích thú hơn nữa. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả rất muốn nhanh chóng nhìn thấy U Ti, hoặc là xem video có liên quan sớm một chút. ͏ ͏ ͏

Lúc này, mấy người Tô Kỳ cũng tới nơi. ͏ ͏ ͏

Không nhìn thấy mộ của anh em nhà họ Tần, đứng ở dưới đó chờ thì đúng là vô cùng nhàm chán. ͏ ͏ ͏

Dù sao dưới đó cũng rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đi tới bên cạnh Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏

- Anh nhìn chằm chằm mặt bàn làm gì vậy? ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả nhìn lại vị trí vừa rồi, hắn phát hiện không còn bụi cát nữa, chữ cũng không thấy đâu nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười cười nói: ͏ ͏ ͏

- Vừa rồi thấy trên này có cát. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏

- Cát thì có gì đẹp mà nhìn, em không đẹp sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả mặt không biến sắc nói: ͏ ͏ ͏

- Phía sau em có người. ͏ ͏ ͏

Ý hắn là, em có thể rụt rè một chút được không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lè lưỡi, sau đó hội họp với mấy người Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả lại nhìn lại vị trí lúc nãy, cát lại xuất hiện, chữ cũng xuất hiện theo. ͏ ͏ ͏

- Là vì ấn ký Thánh nữ dự khuyết sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả như có điều suy nghĩ, nhưng hắn không cách nào lấy ấn ký ra xem được. ͏ ͏ ͏

Nếu như thực sự như vậy, nhóm Thánh nữ kia sẽ không phải hậu thủ cuối cùng. ͏ ͏ ͏

Cùng lắm là đóng vai trò cứu thế mà thôi. ͏ ͏ ͏

Còn có một khả năng nữa, chỉ có hậu thủ mới thấy được. ͏ ͏ ͏

Nhưng câu vừa rồi, một là ai cũng không phải, hai là phủ định khả năng này. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Giang Tả nở nụ cười: ͏ ͏ ͏

- Mặc kệ có phải là tôi hay không, tôi sẽ làm hậu thủ của ông. ͏ ͏ ͏

Hoặc có thể là không quan trọng sao? ͏ ͏ ͏

Không quan trọng. ͏ ͏ ͏

Bởi vì có rất nhiều chuyện, với Giang Tả chỉ là tiện tay mà thôi. ͏ ͏ ͏

Cho dù không tiện, thì làm hậu thủ có làm sao? ͏ ͏ ͏

Mặc kệ kiếp này hay là đời trước, Tiên Linh Phủ chủ đều có ân với hắn. ͏ ͏ ͏

Như vậy, làm hậu thủ không phải là việc đương nhiên sao? ͏ ͏ ͏

- Cười ngơ ngẩn gì vậy? Đi ra ngoài thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ phất tay với Giang Tả một cái. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên là Giang Tả đi theo cô. ͏ ͏ ͏

Khi Giang Tả đi rồi, cát và chữ lại lần nữa biến mất. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lần nữa đi tới trước boong tàu, Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏

- Thế mà lại không gặp được, cũng không biết còn có cơ hội nhìn thấy nữa hay không? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tĩnh Nguyệt sư tỷ, mộ của người khác, có nhìn thấy hay không không quan trọng vậy chứ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏

- Quan trọng chứ. Đó là Tần Thiên đấy, là Chúa cứu thế thời kỳ Viễn cổ. Chỉ cần bái tế một chút, chị có thể quay về chém gió với sư phụ rất lâu đấy. ͏ ͏ ͏

Hết cách rồi, cũng chỉ có thể nói chuyện với các cô ấy thôi, vẫn phải giữ vững hình tượng Thánh nữ chứ. ͏ ͏ ͏

Mấy người trong nhà biết cô là người thế nào là được rồi. ͏ ͏ ͏

Nếu không rất có thể sẽ không ra nổi cấm địa. ͏ ͏ ͏

Trừ phi có nhiệm vụ. ͏ ͏ ͏