Chương 1190: Vô Đề
Thực ra đây là lần đầu tiên Giang Tả nhìn thấy thánh thú tham gia chiến trường. ͏ ͏ ͏
Chiến trường bên dưới rất khốc liệt, cho dù là hỗn chiến vô tận nhưng Ngự Linh Tông cũng không bị loạn, hơn nữa vẫn luôn xông về phía trước, căn bản không có ai lùi lại. ͏ ͏ ͏
- Rất mạnh, Ngự Linh Tông lúc này, quả thực rất mạnh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn tất cả, nói. ͏ ͏ ͏
Ngự Linh Tông hiện tại và Ngự Linh Tông lúc trước mà hắn biết hoàn toàn không phải ở cùng một cấp bậc. Thậm chí hoàn toàn không thể so sánh. ͏ ͏ ͏
Đệ tử Ngự Linh Tông ở đây không ít, hơn nữa người này so với người kia càng mạnh mẽ hơn, có chừng mười người Cửu giai. ͏ ͏ ͏
Đây là tông môn hùng mạnh đến mức nào chứ? ͏ ͏ ͏
Một tông môn có thể cứng rắn chống lại đông đảo cường giả như vậy, Ngự Linh Tông cũng đủ để tự hào. ͏ ͏ ͏
Nhưng theo thời gian trôi qua, Giang Tả thấy đối phương bắt đầu có thêm cường giả nhập cuộc. ͏ ͏ ͏
Người của Ngự Linh Tông bắt đầu rơi vào trận chiến khốc liệt. ͏ ͏ ͏
Đại chiến kéo dài rất lâu, ít nhất phải đến một ngày một đêm. ͏ ͏ ͏
Người của Ngự Linh Tông rốt cuộc cũng không kiên trì nổi nữa. ͏ ͏ ͏
Lúc này, một nhóm Ngự Linh Tông đi ra, thay thế cho những đệ tử và linh thú bị thương. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn thoáng qua, phát hiện tuy rằng Ngự Linh Tông rất mạnh, thế nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của đối phương. ͏ ͏ ͏
Mọi người hiện tại chỉ có thể coi như là một rắc rối nhỏ mà thôi. ͏ ͏ ͏
Ngay cả một vị Đại Đạo giả ra tay cũng không có. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn rất lâu, mãi đến ngày thứ hai, người của Ngự Linh Tông lại phải tiếp viện một lần nữa, bởi vì họ đã bắt đầu thua rồi. ͏ ͏ ͏
Một khi tình trạng này còn kéo dài, họ thực sự sẽ bại trận. ͏ ͏ ͏
Bên kia rõ ràng vẫn còn mâu thuẫn, một khi đã thống nhất sẽ hoàn toàn nghiêng về một bên. ͏ ͏ ͏
Ngày thứ ba. ͏ ͏ ͏
Người bên Ngự Linh Tông vừa chiến vừa lui, rất nhiều người bị thương đã bị đưa về. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này, có người đi tới bên cạnh lão ăn mày, nói: ͏ ͏ ͏
- Huyết Yêu đã bỏ trốn, lỗ hổng bên kia đã bại lộ rồi. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Phái người của chúng ta qua đó, có chết cũng nhất định phải phòng thủ được. ͏ ͏ ͏
Người kia nhận mệnh rời đi. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày đứng đó, Huyền Vũ thủy tổ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chỉ đi phòng thủ thôi sao? Không xử lý Huyết Yêu? ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Huyết Yêu phụ thuộc vào nhân loại, hôm nay là ngày thứ ba, bọn họ đã bỏ quá nhiều công sức, bỏ chạy là điều đương nhiên. Chí ít cũng tốt hơn so với việc không bỏ chút sức lực nào. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ thủy tổ không nói gì nữa. ͏ ͏ ͏
Chỉ có điều, không lâu sau, người vừa báo tin đã trở về. ͏ ͏ ͏
- Chưởng môn, không xong rồi. Hình như Huyết Yêu bị xúi giục rồi. ͏ ͏ ͏
Ầm! ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày trực tiếp đập nát tảng đá trước mặt, cả giận nói: ͏ ͏ ͏
- Dù bọn chúng có ngu xuẩn, thì cũng nên có mức độ thôi chứ? ͏ ͏ ͏
- Phải làm sao bây giờ? Hai bên của chúng ta đều có địch rồi. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày nói: ͏ ͏ ͏
- Lão Ngưu, ngươi đi, giáng cho chúng một chưởng trí mạng, sau đó kêu chúng cút, nếu không giết không tha. ͏ ͏ ͏
Lúc này, linh thú nhỏ rời khỏi lão ăn mày. ͏ ͏ ͏
Nhưng mới chưa đi được hai bước, lão ăn mày lại nói: ͏ ͏ ͏
- Làm xong chuyện này ngươi có thể quay về, ngươi cũng gần như phế rồi. ͏ ͏ ͏
Lão Ngưu không nói gì, chỉ đi giải quyết Huyết Yêu. ͏ ͏ ͏
Ngay thứ ba trôi qua một cách vô cùng gian nan, thế nhưng vẫn vững vàng vượt qua. ͏ ͏ ͏
Đến ngày thứ tư, Ngự Linh Tông gần như sụp đổ, họ không thể chiến đấu với những người đó nữa. ͏ ͏ ͏
Rất nhiều người đều trọng thương, gần như không thể xuất chiến nữa. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày nhìn tất cả những việc này một cách tức giận, thế nhưng hắn ta vẫn không thể di chuyển. Một khi hắn di chuyển, người của đối phương cũng sẽ dời theo, đến lúc đó căn bản không có hy vọng phòng thủ nữa. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng nếu không ra tay, thì chỉ có thể để mặc cho đối phương tấn công phòng ngự của Huyền Vũ thủy tổ, việc này đâu khác nào chờ chết? ͏ ͏ ͏
Lúc này, những người của Ngự Linh Tông bị thương nặng bước ra. ͏ ͏ ͏
Trong bọn họ có năm người Cửu giai, tất cả đều là những cường giả chân chính. ͏ ͏ ͏
- Chưởng môn, để chúng tôi đi đi. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Các ngươi bị thương quá nặng. ͏ ͏ ͏
Có người trong đó cười nói: ͏ ͏ ͏
- Chưởng môn nói đùa rồi, vết thương không nặng như vậy, chúng tôi có thể đi được. ͏ ͏ ͏
-:Đúng thế chưởng môn. Mấy hôm nay chúng tôi căn bản không đóng góp được gì. Nhưng hiện tại đang là lúc chúng ta thiếu lực lượng. Chúng tôi không thể nhìn nơi này bị phá hủy. Chúng tôi vẫn còn có thể cống hiến sức lực. ͏ ͏ ͏
- Chưởng môn đừng nên do dự, để chúng tôi đi đi. Ngự Linh Tông chúng ta không có ai là tham sống sợ chết. Lúc đi ra chưởng môn chẳng phải đã nói, chuyến đi này chính là cả đời sao? ͏ ͏ ͏
- Chúng tôi không sợ hãi. ͏ ͏ ͏