Chương 1207: Vô Đề
Bay? ͏ ͏ ͏
Có thì có thể, nhưng không bao giờ có thể lên đến đỉnh núi được. ͏ ͏ ͏
Nói một cách đơn giản, đi bộ và bay chính là đi đến hai nơi hoàn toàn khác nhau. ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân là người như vậy, chỉ thích có người đi bộ lên để tìm hắn ta. ͏ ͏ ͏
Bay lên để thể hiện đại bài của hắn. ͏ ͏ ͏
Năm đó Giang Tả trực tiếp bay thẳng lên đó. ͏ ͏ ͏
Khi đó không thấy Trí Tuệ lão nhân ở đó, hắn tức giận nhấc đỉnh núi lên thì nhìn thấy lão ta. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên, bây giờ không có thực lực để làm như vậy nữa. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trên ngọn Tiên Sơn nơi Giang Tả đang đi, có một lão giả tóc trắng xóa đang ngồi trong đình. ͏ ͏ ͏
Và bên cạnh là một cô gái trẻ. ͏ ͏ ͏
Cô gái tên là Hoa Hinh, cô ấy là tỳ nữ bên cạnh lão nhân và là đệ tử của tiên chủ. ͏ ͏ ͏
Cô đã đứng ở đây mấy ngày, Trí Tuệ lão nhân cũng đã ngồi vài ngày. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Hoa Hinh nhịn không được hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối đang suy nghĩ gì vây? ͏ ͏ ͏
- Tôi đang đợi một người. ͏ ͏ ͏
Lão giả nói. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Ngài là một kẻ cơ trí hơn người, đức cao vọng trọng, người nào cần ngài trực tiếp đợi. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, người này đương nhiên là Trí Tuệ lão nhân ở Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏
Lão nhân quay lại nhìn Hoa Hinh, đôi mắt như chứa đựng cả thế giới. ͏ ͏ ͏
Dường như mọi thứ đều thu vào trong tầm mắt. ͏ ͏ ͏
- Cô không hiểu, thế giới không hiểu, nhưng không thể nói, càng không thể biết. ͏ ͏ ͏
Lão giả nói. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thiên cơ bất khả lộ sao? ͏ ͏ ͏
Nghe Hoa Hinh nói như vậy, hắn ta không khỏi cười cười: ͏ ͏ ͏
- Không phải bí mật không thể tiết lộ, chính là... ͏ ͏ ͏
Nói xong, Trí Tuệ lão nhân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Quên đi, có một số chuyện không phải nhân vật nhỏ như chúng ta có thể biết. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh bị sốc, nhân vật nhỏ? ͏ ͏ ͏
Lão giả có căn cơ tu luyện vững vàng, biết rõ mọi nhân quả trên đời, lại có thể gọi mình là nhân vật nhỏ? ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân cũng không khiêm tốn. ͏ ͏ ͏
Cô vẫn biết điều này. ͏ ͏ ͏
Vậy, ông ta rốt cuộc đang đợi ai? ͏ ͏ ͏
- Người tiền bối chờ sẽ đến chứ? ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh hỏi. ͏ ͏ ͏
Trí Tuệ lão nhân nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ đã đến rồi, tôi đại khái muốn gặp hắn, nhưng cũng sợ phải gặp hắn. ͏ ͏ ͏
Nói đến đây, lão giả không khỏi cười tự giễu. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh càng thêm sửng sốt, lão giả sợ gặp hắn? ͏ ͏ ͏
Đối phương rốt cuộc là thần thánh phương nào? ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh biết cô ấy không thể hỏi, nhưng cô ấy có thể đi cùng để xem qua. ͏ ͏ ͏
Thật là vinh dự khi gặp được một người mà ngay cả lão giả cũng phải đối xử như thế, nếu cô ấy có thể thấy mặt người đó cũng là một loại vinh dự lớn. ͏ ͏ ͏
Cô ấy có thể tự hào về hai câu này. ͏ ͏ ͏
Lúc này, lão giả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tình huống tiên chủ bên kia như thế nào? ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh đáp: ͏ ͏ ͏
- Những người từ Thánh địa đã đến và hiện đang tìm kiếm tiên chủ. Không biết có xuất hiện cái gì ngoài ý muốn hay không. Sư phụ sẽ thực sự ổn chứ? ͏ ͏ ͏
Lão ta lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Rất khó nói, phải tùy hắn lựa chọn, chọn sinh hay chọn tử. Tôi hy vọng hắn sẽ không quá tự cao. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ mạnh như vậy, thật sự sẽ xảy ra chuyện gì sao? Tôi có hỏi qua, những người đến từ Thánh địa rất yếu, yếu đến mức tôi có thể dùng một tay bóp chết họ. ͏ ͏ ͏
Nghe vậy, lão giả cười lớn: ͏ ͏ ͏
- Thế giới tôi thấy, cô không thấy, người ta biết, cô cũng không biết, thiên hạ rộng lớn như vậy, cường giả như mây. Dù cô có mạnh mẽ đến đâu thì cũng sẽ có ngày đối mặt với nỗi sợ hãi. Tiên Sơn không là gì cả. Tiên chủ càng không là gì cả. Trí Tuệ lão nhân như tôi cũng chỉ là một lão giả. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Hậu bối không hiểu. ͏ ͏ ͏
Lão giả nói: ͏ ͏ ͏
- Hãy nhìn xem, đến cuối cùng cô sẽ thấy rằng tiên chủ hùng mạnh của chúng ta chẳng qua là tấm bia đỡ của người khác mà thôi. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh bị sốc, sau đó lo lắng: ͏ ͏ ͏
- Vậy sư phụ? ͏ ͏ ͏
Chỉ có lão lắc đầu, rồi khó đoán nói: ͏ ͏ ͏
- Tùy hắn lựa chọn. Con đường là do hắn lựa chọn. Dù phải đối mặt với sinh tử, hắn đều phải chịu. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh có một chút lo lắng, cô ấy muốn nói chuyện với chủ nhân của mình một chút. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô ấy biết rõ cô ấy không thể ảnh hưởng đến sự lựa chọn của sư phụ. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô ấy vẫn không hiểu, tại sao người từ Thánh địa đến đây lại như thế này? ͏ ͏ ͏
Người ở Thánh địa rõ ràng rõ ràng tất yếu, sao có thể gây ra nguy hiểm cho sư phụ của cô ấy? ͏ ͏ ͏
Nhưng lão giả xảo quyệt từ trước tới giờ chưa bao giờ sai. ͏ ͏ ͏
Hoa Hinh thở dài, cô không thể giải thích được vì sao. ͏ ͏ ͏
Lão giả không nói nhiều, chỉ nhìn đường phía bên dưới, vừa mong chờ nhưng cũng vừa lo lắng. ͏ ͏ ͏
Lão nhân biết người này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng laox không ngờ rằng hắn lại đến sớm như vậy. ͏ ͏ ͏
Hắn ta luôn hiểu rõ một điều, chính mình rất mạnh và đối phương rất yếu. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng là một số người, một số thứ, chẳng liên quan gì đến sức mạnh. ͏ ͏ ͏
Nỗi sợ của lão là có thật, không ai trên đời này có thể hiểu được. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏