Chương 1210: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1210: Vô Đề

Hoa Hinh hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, chuyện này xem ra có chút phiền phức, ngài muốn trấn áp không? ͏ ͏ ͏

Mấy người Mục Tam Sinh nhiều lắm cũng chỉ dám bay tới bay lui dưới chân núi, nhưng người này thì khác, vừa phóng hỏa lại phóng điện, tuy rằng không mạnh, nhưng đây không phải là cố ý gây ồn ào sao? ͏ ͏ ͏

Có một đám cháy ở trước cửa nhà, chẳng lẽ không tức giận? ͏ ͏ ͏

Vì vậy Hoa Hinh rất muốn trực tiếp xuất thủ. ͏ ͏ ͏

Lão giả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không sao, mặc kệ hắn. ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh nghe vậy lập tức muốn nói điều gì đó nhưng Trí Tuệ lão nhân đã mở miệng: ͏ ͏ ͏

- Màn đêm sắp buông xuống, coi như đốt lửa trại đi, nhân tiện thưởng thức bầu trời đầy sao. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, trời đã tối. ͏ ͏ ͏

Bầu trời bên ngoài rất trong, giống như có thể hòa mình vào trên bầu trời đầy sao vậy. ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh bất lực, nhìn phía dưới kia thế nào cũng thấy không thuận mắt. ͏ ͏ ͏

Nhưng Trí Tuệ lão nhân đã nói như vậy, cô không còn cách nào khác là nhìn lên bầu trời đầy sao. ͏ ͏ ͏

Có điều, đã xem nó nhiều năm như vậy, giờ nhìn cũng không thấy thích. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua, gần đây Trí Tuệ lão nhân lại rất thích xem. ͏ ͏ ͏

Trước kia cũng không nhìn như thế. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Đoạn Kiều tự nhiên mang Hồng Thự rời khỏi người Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Đùa sao, bây giờ đại ma đầu thăng cấp càng ngày càng khoa trương. ͏ ͏ ͏

Đợi ở trong không phải đi tìm chết à. ͏ ͏ ͏

Tiểu Hồng không chừng cũng sẽ bị nướng chín. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều rất bất lực, rõ ràng nó mới là Bá Chủ sân thượng, làm sao lại trở thành người bảo vệ Hồng Thự rồi. ͏ ͏ ͏

Không phải là Hồng Thự mang theo nó chạy sao? ͏ ͏ ͏

Chủ yếu vẫn là Hồng Thự quá phế. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều cũng không còn cách nào khác, sau khi thoát khỏi đại ma đầu, Đoạn Kiều lập tức nói với Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, tự mình leo lên đi. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự ngơ ngác nhìn Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi đã là một con vịt trưởng thành rồi, ngươi phải tự học cách leo núi đi chứ. Vừa rồi đại ma đầu có nói, chúng ta mau leo lên trước. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự nhanh chóng lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Cạc. ͏ ͏ ͏

Sau đó, nó ôm lê quơ quơ ở trước mặt Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Ý tưởng đại khái là, nó vẫn muốn ăn lê. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nằm ở trên Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Ngươi xem mà học tập. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên Hồng Thự không tính chạy lên. ͏ ͏ ͏

Còn không bằng đứng yên ăn lê cho ngon đâu. ͏ ͏ ͏

Chỉ là thời điểm nó định cúi đầu gặm lê, bỗng thấy lê bay ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự: ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Sau đó, nó bước lên mấy bước muốn ôm lấy lê. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua là nó đi mấy bước, lê cũng theo đó di chuyển từng ấy bước. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Hồng Thự tăng tốc độ, nhưng đồng thời lê cũng tăng tốc. ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Hồng Thự không biết đang xảy ra chuyện gì, chỉ có thể liên tục tăng tốc. ͏ ͏ ͏

Rồi nó dùng hết sức từ thời cha sanh mẹ đẻ, không ngừng đuổi theo, còn lê thì cũng không ngừng bay. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự không có buông tha, đó chính là lê được nữ chủ nhân tặng, ăn đặc biệt ngon. ͏ ͏ ͏

Làm sao nó có thể từ bỏ. ͏ ͏ ͏

Sau đó, một đường đuổi theo. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều hơi bất ngờ, Hồng Thự điên cuồng vậy làm gì. ͏ ͏ ͏

Chỉ khi nhìn thấy lê bay ở phía trước, nó mới biết có người cố tình dụ Hồng Thự lên. ͏ ͏ ͏

Nhưng bên kia không trực tiếp ra mặt, hẳn là không có ác ý. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng đã cách xa đại ma đầu bên kia, nếu là muốn làm, thì hiện tại có thể trực tiếp động thủ. ͏ ͏ ͏

Nói cho cùng thì vẫn còn Đoạn Kiều ở đây, nếu thật sự là không thể chống lại thì chỉ cần truyền tống thoát thân là được. ͏ ͏ ͏

Nếu thậm chí còn không thể truyền tống, vậy cũng không cần phải vật lộn vùng vẫy làm gì, bởi vì lúc đó, muốn trốn cũng không được. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nghĩ tới kết quả này, liền để Hồng Thự tùy ý đuổi theo trái lê. ͏ ͏ ͏

Nói mới nhớ, Hồng Thự là hậu duệ của thánh thú, tuy không có khả năng nào đặc biệt để thể hiện, nhưng năng lực chạy của nó rất tốt. ͏ ͏ ͏

Có lẽ là được Huyền Vũ từ Thánh thú hồ đào tạo ra đi. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều nhìn lên, nó rất tò mò người muốn dẫn bọn nó lên kia để làm gì. ͏ ͏ ͏

Thật lâu sau, Hồng Thự rốt cục ôm được lê, lúc này Hồng Thự đã mệt bở hơi tai ngồi bệt tại chỗ. ͏ ͏ ͏

Không thể động đậy, thực sự không thể động đậy, còn mệt hơn bị con rùa đen kia đuổi theo. ͏ ͏ ͏

Nhưng lê đã được Hồng Thự ôm, điều này khiến nó thấy dễ chịu hơn đôi chút. ͏ ͏ ͏

Về phần bây giờ bọn họ đang ở đâu, Hồng Thự hoàn toàn không có ý kiến. ͏ ͏ ͏

Nhưng là Đoạn Kiều có đấy. ͏ ͏ ͏

Khi nó nhìn thấy Hồng Thự ôm lấy lê, nó cũng biết đã tới đích. ͏ ͏ ͏

Đây là một cái đình, có hai người đang ở trong đó. ͏ ͏ ͏

Một ông già trông rất tử tế, một cô gái trẻ với vẻ mặt đầy lờ mờ. ͏ ͏ ͏

Không sai, là Trí Tuệ lão nhân và Hoa Hinh. ͏ ͏ ͏

Hai người nhìn Đoạn Kiều, Đoạn Kiều cũng nhìn lại một cách đầy tự nhiên, lão nhân bỗng nở một nụ cười. ͏ ͏ ͏

Lão không có mở miệng nói trước. ͏ ͏ ͏

Bất quá Hoa Hinh lại lên tiếng: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, ngài đây là? ͏ ͏ ͏

Cô ta hoàn toàn không hiểu, tiền bối nghĩ gì mà đem hai cái thứ này lên. ͏ ͏ ͏