Chương 1223: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1223: Vô Đề

Cố Kiếm Sinh cũng nhẹ nhàng thở ra, cũng may An Khê tiền bối không vứt bỏ hắn. ͏ ͏ ͏

Chỉ là hắn thật có thể chạy thoát không? ͏ ͏ ͏

Thật ra Cố Kiếm Sinh đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ chết ở đây. ͏ ͏ ͏

Lúc này, An Khê mở miệng: ͏ ͏ ͏

- Chúng tôi muốn đi, anh không ngăn được. ͏ ͏ ͏

- Hừ. ͏ ͏ ͏

Huyết Sát khinh thường. ͏ ͏ ͏

An Khê là giết không chết, nhưng trọng thương một chút vẫn có thể. ͏ ͏ ͏

Dù sao An Khê chỉ là không dễ giết mà thôi, cũng không phải là không bị tổn thương. ͏ ͏ ͏

Về phần nhân loại kia lại càng đơn giản, hơi động ngón tay là có thể giết chết. ͏ ͏ ͏

Lần này, Huyết Sát không nói nhảm, muốn tìm niềm vui cũng không có, còn nói nhiều như vậy làm gì? ͏ ͏ ͏

Ôn chuyện với An Khê? ͏ ͏ ͏

Thật đáng tiếc, ngay từ đầu bọn họ đã là kẻ địch của nhau. ͏ ͏ ͏

Không phải tất cả mọi người đều là ngoại lai đều có thể tương thân tương ái. ͏ ͏ ͏

Bình thường đều là có anh không có tôi. ͏ ͏ ͏

Cho nên Huyết Sát quyết định ra tay, lần này hắn không chần chờ chút nào, nháy mắt huyết hà xung quanh đã tuôn về phía bọn họ. ͏ ͏ ͏

Mà ngay khi Huyết Sát cho là mình sắp giải quyết hai người kia. ͏ ͏ ͏

Một lực lượng kỳ quái tại bộc phát trong tay An Khê. ͏ ͏ ͏

Huyết hà đang phun trào lên lập tức bị tịnh hóa thành nước thường. ͏ ͏ ͏

Huyết Sát giật nảy mình, sau đó bắt đầu lùi lại. ͏ ͏ ͏

Nháy mắt hắn lui lại, An Khê mang theo Cố Kiếm Sinh thủy độn rời khỏi. ͏ ͏ ͏

Huyết Sát thấy vậy cũng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏

Chuyện này với hắn chỉ là đơn giản là một khúc nhạc đệm, có thể chơi thì chơi, không thể chơi cũng không quan trọng. ͏ ͏ ͏

Nếu như là dưới tình huống bình thường, hắn cũng không thèm nghĩ tới. ͏ ͏ ͏

Ai bảo hiện tại tâm trạng của hắn đang tốt chứ. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hắn lập tức biến mất tại chỗ. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, có thể chạy trốn khỏi đây, An Khê không trả giá đắt là không thể nào. ͏ ͏ ͏

Về phần lực lượng kỳ quái đó, lại cần phải để ý một chút. ͏ ͏ ͏

Nếu như lực lượng đó đủ lớn, đối với hắn đúng là có nguy hiểm nhất định. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả đang đi trên đường, lúc đầu muốn trực tiếp đi tìm Tiên Chủ, nhưng hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện. ͏ ͏ ͏

Đó chính là ở Tiên Sơn có Bồng Lai tiên, hắn cần phải đến xem thử. ͏ ͏ ͏

Hắn gặp qua một gốc, nhưng mà đời trước hắn hoàn toàn khinh thường vật kia, ͏ ͏ ͏

Hắn cũng không lấy đi, cho nên hắn biết nơi nào có Bồng Lai tiên. ͏ ͏ ͏

Khó xác định duy nhất là thời gian. ͏ ͏ ͏

Khi hắn nhìn thấy Bồng Lai tiên, lúc đó nó cũng không lớn, không biết lúc này, đã sinh ra hay chưa. ͏ ͏ ͏

Nếu như chưa vậy liền rất bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏

Muốn tìm cây thứ hai rất phiền phức. ͏ ͏ ͏

Bởi vì khó nói có cây thứ hai hay không, càng quan trọng là ai biết cây thứ hai có phải ở trong tay Tiên Sơn hay không. ͏ ͏ ͏

Nếu ở trong tay Tiên Sơn, hắn sẽ không đi lấy. ͏ ͏ ͏

Đi mua cũng thật phiền phức. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Giang Tả đã đi tới dưới núi, xuống núi có thể bay thẳng xuống dưới, không có bất cứ vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi tới dưới núi bắt đầu dựa theo ký ức ở đời trước tìm kiếm Bồng Lai tiên. ͏ ͏ ͏

Mà vị trí của Bồng Lai tiên là ở trong mê vụ của Tiên Sơn. ͏ ͏ ͏

Loại mê vụ này không nhìn thấy, chỉ cần rơi vào sẽ bị lạc mất phương hướng. ͏ ͏ ͏

Đây chính nguyên nhân chủ yếu lúc trước Tiểu Bạng Tinh phải mang theo đèn lồng. ͏ ͏ ͏

Mê vụ đối Giang Tả đến nói không có có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏

Mà nói tới trai tinh Tiểu Ngọc, hắn lại nhớ tới thật ra ngọc trai ăn rất ngon? ͏ ͏ ͏

Không biết có cơ hội để cô hiện ra nguyên hình hay không. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên việc này Giang Tả cũng chỉ nghĩ như vậy mà thôi. ͏ ͏ ͏

Dù sao hóa thành hình người. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi đi trong mê vụ, đột nhiên nhíu mày. ͏ ͏ ͏

Hắn cảm thấy mê vụ này có chút kỳ quái. ͏ ͏ ͏

Lúc đi theo Tiểu Bạng Tinh tiến vào, hắn không tiếp xúc với mê vụ này cho nên không có cảm thấy gì. ͏ ͏ ͏

Bây giờ vừa tiến đến, chênh lệch đã hiện ra. ͏ ͏ ͏

Bởi vì một lần nữa trở về nên tầm mắt của Giang Tả vô cùng cao. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng ở đời trước, khi tới đây tầm mắt của hắn cũng không phải quá kém. ͏ ͏ ͏

Nên phát giác được, nhất định có thể phát giác được. ͏ ͏ ͏

Dù sao chênh lệch quá lớn. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, hai lần tiếp xúc với mê vụ này, Giang Tả có thể biết rõ chênh lệch trong đó. ͏ ͏ ͏

Ở đời trước, khi hắn tiếp xúc với mê vụ sẽ không cảm thấy gì. ͏ ͏ ͏

Mà lần này, hắn có thể rõ ràng cảm thấy được, mê vụ này là sống. ͏ ͏ ͏

Nó sẽ thôn phệ người. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa đã khóa chặt hắn. ͏ ͏ ͏

Ha ha. ͏ ͏ ͏

Thật có ý tứ nha. ͏ ͏ ͏

Càng quan trọng là, mê vụ này cho hắn một loại cảm giác quen thuộc. ͏ ͏ ͏

Nghĩ tới đây, Giang Tả lập tức lấy mê vụ ra. ͏ ͏ ͏

Sau đó, đeo mê vụ lên. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả có thể rõ ràng cảm thấy được mê vụ đang hô ứng cùng nơi với mê vụ này. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười. ͏ ͏ ͏

Cũng là lúc đổi mặt nạ. ͏ ͏ ͏

Cái mặt nạ này đã sắp không xứng đôi với hắn. ͏ ͏ ͏

Nhất là thường xuyên bị Tô Kỳ nhìn thấy, sức miễn dịch của cô rất lớn, không cẩn thận bị cô hoài nghi sẽ rất khó chịu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả đi về chỗ sâu trong mê vụ. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, vẫn là đi đến vị trí của Bồng Lai tiên trước. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏